Tiếng bánh xe nghiến trên mặt đường cao tốc tạo ra một âm thanh rì rì đều đặn, như một bản nhạc đưa nôi giữa màn đêm mênh mông. Trong khoang xe giường nằm tĩnh lặng, ánh sáng xanh loe loét từ những bảng điện tử thỉnh thoảng hắt vào, rọi lên những gương mặt đang chìm sâu vào giấc ngủ sau một hành trình kiệt quệ. Chỉ có ông Sơn vẫn ngồi đó, đôi mắt rực sáng một cách lạ thường dưới ánh đèn pin điện thoại cầm tay.
Trên đùi ông, cái phong bì đỏ đã bị xé nhẹ ở một góc lót phía trong. Mảnh giấy màu hồng nhạt, mỏng như cánh ve nhưng dai sức với thời gian, đang nằm gọn trong bàn tay run rẩy của ông. Đó không phải là một sổ đỏ đất nền, cũng chẳng phải giấy chứng nhận quyền sử dụng đất mặt phố như cái bánh vẽ ông từng dựng lên. Đó là một "Trích lục bản đồ địa chính" từ thời kỳ trước, ghi nhận quyền sở hữu một khu vực mà ông ngoại gọi là "Vườn Tràm cổ".
Ông Sơn nheo mắt đọc kỹ từng dòng chữ viết tay bằng mực Tàu đen lánh. Khu vườn đó không nằm ở mặt phố, nó nằm sâu trong thung lũng, bao quanh căn nhà cũ của ông ngoại. Nhưng điều khiến tim ông Sơn thắt lại chính là dòng ghi chú nhỏ ở góc dưới cùng, nét chữ của ông ngoại đầy vẻ trăn trở: "Nơi lưu giữ nguồn nước ngọt của cả vùng và giống tràm hoa vàng quý hiếm. Tuyệt đối không được phân lô bán nền."
Hóa ra, ông ngoại đã biết trước giá trị thực sự của mảnh đất đó. Trong khi người ta điên cuồng săn lùng đất mặt tiền để xây nhà hàng, khách sạn, thì ông cụ lại âm thầm bảo vệ một khu rừng nhỏ chỉ để giữ lấy mạch nước ngầm cho dân bản và bảo tồn một giống cây sắp tuyệt chủng. Cái "kho báu" mà ông ngoại để lại không phải là tiền bạc tính bằng mét vuông, mà là một di sản sinh thái vô giá.
"Ông Sơn... ông làm gì mà cứ lục đục thế?" Tiếng bà Lan ngái ngủ vang lên từ giường bên cạnh. Bà xoay người, nheo mắt nhìn chồng. "Lại tiếc cái di chúc giả à? Hay là lo về nhà không có tiền trả nợ chuyến này?"
Ông Sơn vội vàng giấu mảnh giấy hồng vào lại túi áo ngực, hắng giọng một cái để lấy lại bình tĩnh: "Không có gì, tôi xem lại mấy tấm ảnh thôi. Bà ngủ tiếp đi, sắp về đến bến rồi."
Bà Lan lẩm bẩm gì đó không rõ lời rồi lại chìm vào giấc ngủ. Ông Sơn tựa đầu vào thành ghế, nhìn ra cửa sổ. Những ánh đèn của các trạm dừng chân lướt qua nhanh như những đoạn phim quay chậm. Ông chợt thấy hổ thẹn. Suốt mấy năm qua, ông đã lấy mảnh đất đó ra làm phần thưởng, làm mồi nhử để kéo con cái về phía mình. Ông đã biến tâm huyết bảo tồn của ông ngoại thành một món hàng trao đổi sự hiếu thảo.
Nhìn Thành đang nằm co quắp, tay vẫn nắm chặt chiếc ví có kẹp tấm ảnh ông ngoại, và Linh đang ngủ ngon lành với gương mặt lấm lem chưa kịp rửa sạch, ông Sơn hiểu rằng chuyến đi này đã dạy cho ông một bài học lớn hơn cả những gì ông định dạy cho các con. Ông ngoại muốn con cháu về quê không phải để hưởng thụ tài sản, mà để hiểu về trách nhiệm với mảnh đất đã nuôi dưỡng tổ tiên.
"Bố ơi..." Thành bỗng choàng tỉnh, giọng anh hơi khàn. Anh ngồi dậy, vươn vai một cái thật dài rồi nhìn sang bố. "Con vừa nằm mơ, thấy mình đang ở trong cái khu rừng tràm cạnh nhà ông ngoại. Trong mơ, con thấy mình đang xây một cái xưởng phần mềm ngay giữa rừng, nhưng mà... lạ lắm, con không chặt một cái cây nào cả."
Ông Sơn giật mình, nhìn con trai trân trối: "Mày... mày mơ thấy thế thật à?"
Thành gật đầu, cười nhẹ: "Vâng, chắc tại lúc nãy xem mấy tấm ảnh cũ nên ám ảnh. Mà bố này, con nghĩ rồi. Nếu mảnh đất ở quê thực sự là một căn nhà nát và mấy gốc cây già như trong ảnh, con vẫn muốn giữ nó lại. Con sẽ dùng tiền tiết kiệm để cải tạo nơi đó thành một khu làm việc từ xa. Bây giờ người ta chuộng 'work from farm' lắm bố ạ. Vừa làm việc, vừa giữ được vườn cây của ông ngoại."
Linh cũng bị tiếng nói chuyện làm thức giấc, cô chống cằm tham gia vào câu chuyện: "Em cũng sẽ về đó chụp ảnh! Một influencer bảo vệ môi trường, nghe ngầu hơn là một cô nàng shopping sang chảnh nhiều. Con sẽ biến vườn của ông thành khu vườn 'chữa lành' thực sự, chứ không phải cái tour lừa đảo này."
Bà Lan lúc này cũng đã tỉnh hẳn, bà tặc lưỡi nhưng đôi mắt đầy vẻ tự hào: "Đúng là một lũ hâm hấp giống nhau! Nhưng mà... nếu hai đứa đã quyết thế, mẹ sẽ về đó trồng thêm mấy luống rau sạch. Chứ ở thành phố ăn cái gì cũng sợ hóa chất, mẹ mệt mỏi lắm rồi."
Ông Sơn nghe vợ con nói mà sống mũi cay cay. Mảnh giấy hồng trong túi áo ngực như ấm nóng lên. Sự kết nối mà ông hằng mong ước không đến từ cái sổ đỏ giả kia, mà nó đến từ sự tử tế vốn dĩ luôn nằm trong máu thịt của các con ông, chỉ là nó bị bụi bặm của thành phố che mờ bấy lâu nay.
"Được rồi," ông Sơn nói, giọng dõng dạc và tràn đầy quyết tâm. "Nếu cả nhà đã đồng lòng như thế, thì bố sẽ công bố một bí mật cuối cùng. Mảnh đất đó... thực sự nó không phải đất mặt phố, nhưng nó là một khu vườn tràm quý hiếm. Và bố sẽ đưa cả nhà về đó chính thức vào tháng sau, không cần tour, không cần lừa lọc ai cả!"
Chiếc xe khách giường nằm rẽ vào đường tránh để tiến vào cửa ngõ thành phố. Những tòa cao ốc lấp lánh ánh đèn bắt đầu hiện ra phía chân trời. Thành phố rực rỡ, ồn ào và đầy cạm bẫy đang chờ đón họ quay trở lại. Nhưng bốn con người trên xe bây giờ đã khác. Họ không còn là những kẻ lạ mặt chung một mái nhà, mà đã là một khối gắn kết sau những trận "thủy hỏa đạo tặc" vừa trải qua.
"Về đến nhà, việc đầu tiên là con phải đi tắm rửa và ngủ một giấc thật sâu trên cái giường êm ái của con," Linh vươn vai đầy sảng khoái.
"Còn mẹ sẽ đi kiểm tra lại cái bếp," bà Lan nói thêm. "Mất cái nồi cơm điện kia tiếc thật, nhưng mẹ vẫn còn cái nồi áp suất ở nhà."
Chiếc xe từ từ giảm tốc độ khi vào bến xe miền Đông. Khi mọi người đang lục đục thu dọn hành lý lếch thếch của mình, Thành bỗng nhìn thấy một người đàn ông mặc vest đen, dáng vẻ lịch lãm nhưng gương mặt đầy vẻ lo âu đang đứng chờ ngay tại cổng bến xe. Người đàn ông đó cầm một tấm biển có ghi dòng chữ: "Tìm kiếm gia đình ông Sơn - Nạn nhân vụ lừa đảo Tour 0 đồng".
Khi nhìn thấy gia đình ông Sơn bước xuống từ chiếc xe khách liên tỉnh với bộ dạng rách rưới nhưng cười nói hỉ hả, người đàn ông kia vội vàng chạy lại, cúi đầu chào một cách cung kính rồi chìa ra một danh thiếp vàng chói lọi.
"Chào ông Sơn và gia đình. Tôi là đại diện của Tập đoàn Du lịch Quốc tế. Chúng tôi vô cùng xin lỗi vì để các bác gặp phải sự cố của đối tác cũ. Để đền bù thiệt hại và danh dự cho gia đình, tập đoàn chúng tôi có một đề nghị đặc biệt dành cho các bác..."
Người đàn ông ngập ngừng một chút, rồi hạ thấp giọng đủ để bốn người nghe thấy, một lời đề nghị khiến ông Sơn lại một lần nữa phải nắm chặt lấy phong bì đỏ trong túi áo mình.