MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHuyết Mạch Vườn Tràm: Tour Hành Xác 0 ĐồngChương 9: Cuộc rượt đuổi của hoàng hôn và báu vật trong gió

Huyết Mạch Vườn Tràm: Tour Hành Xác 0 Đồng

Chương 9: Cuộc rượt đuổi của hoàng hôn và báu vật trong gió

1,456 từ · ~8 phút đọc

Tiếng động cơ của chiếc xe khách giường nằm đều đặn và êm ái hơn hẳn những chuyến xe "bão táp" trước đó, nhưng lòng người bên trong thì đang dậy sóng. Cả nhà ông Sơn chồm dậy từ những ô nằm tầng một, mắt dán chặt vào gương chiếu hậu bên hông xe. Qua lớp kính bám bụi, giữa ánh sáng vàng vọt và bảng lảng của buổi chiều tà vùng cao, một bóng người mặc sắc phục cảnh sát đang rạp mình trên chiếc xe mô tô phân khối lớn, tay trái nắm tay ga, tay phải giơ cao một vật gì đó màu đỏ rực.

"Bác tài ơi! Dừng lại! Có công an đuổi theo!" Bà Lan hét lên, giọng lạc đi vì hoảng hốt. Tâm lý của một người vừa bước ra khỏi đồn sau một vụ án buôn lậu khiến bà chỉ nghĩ đến kịch bản xấu nhất: "Hay là họ phát hiện ra mình còn giấu cái gì? Hay là tiền trả tour là tiền giả?"

"Không phải đâu mẹ! Nhìn kìa, đó là viên sĩ quan lúc nãy!" Thành nheo mắt quan sát. "Anh ấy đang cầm cái phong bì của bố!"

Ông Sơn đập tay vào trán một cái rõ kêu: "Đúng rồi! Lúc ký biên bản xong, tôi mải nhìn mấy tấm ảnh cũ mà để quên cái phong bì đỏ trên bàn trực ban. Chết thật, già lẩm cẩm mất rồi!"

Bác tài xế xe khách, dù hơi hoang mang, cũng nhanh chóng tấp xe vào lề đường quốc lộ. Chiếc mô tô cảnh sát lao tới, phanh gấp tạo nên một vệt cháy đen trên mặt đường. Viên sĩ quan lúc nãy bước xuống, hơi thở còn dồn dập, gỡ chiếc mũ bảo hiểm ra rồi tiến lại gần cửa xe khách đang mở rộng.

"Bác Sơn ơi!" Anh ta vừa thở vừa cười, đưa phong bì đỏ cho ông Sơn. "Bác quên 'di chúc' rồi này. Tôi vừa mới dọn bàn thì thấy nó nằm dưới đống giấy tờ. Nghĩ là vật quan trọng với gia đình bác nên tôi lấy xe chạy đuổi theo ngay. May mà các bác chưa lên cao tốc."

Ông Sơn đón lấy cái phong bì bằng cả hai tay, lòng dâng lên một nỗi xúc động nghẹn ngào. Với một người lính già, hành động này của viên sĩ quan trẻ không chỉ là trả lại một vật dụng, mà là sự tôn trọng đối với những giá trị gia đình mà ông đang cố gắng gìn giữ.

"Cảm ơn đồng chí! Cảm ơn cháu nhiều lắm!" Ông Sơn nắm chặt tay viên sĩ quan. "Cái này... với gia đình bác, nó quý hơn cả vàng."

Viên sĩ quan mỉm cười, nhìn sang bà Lan, Thành và Linh đang đứng vây quanh: "Bác và gia đình giữ gìn sức khỏe nhé. Chúc các bác về nhà bình an. Sau này có dịp, mời bác quay lại đây... nhưng nhớ đặt tour của đơn vị uy tín nhé!"

Tiếng cười rộn rã vang lên bên lề đường quốc lộ. Sau khi chiếc mô tô cảnh sát quay đầu biến mất trong màn sương mờ của núi rừng, cả nhà lại bước lên xe. Lần này, không khí hoàn toàn khác hẳn. Cái phong bì đỏ được ông Sơn đặt trang trọng giữa bốn người.

Chiếc xe khách lướt đi trên con đường nhựa phẳng lì. Qua ô cửa sổ, cảnh vật vùng cao mờ ảo lùi lại phía sau. Những cánh rừng già, những vách đá nơi con trâu rừng hung dữ từng đứng, cả cái cầu treo tử thần giờ chỉ còn là những mảnh ký ức vừa đáng sợ vừa đáng trân trọng.

Linh nằm nghiêng trên giường nằm, cô lấy điện thoại ra. Dù không có sóng, cô bắt đầu lướt lại những tấm ảnh mình đã chụp được trong chuyến đi. Có tấm ảnh chụp mẹ Lan đang nhăn mặt khi ngồi trên bao ngô, có tấm chụp anh Thành lấm lem bùn đất đang cố sửa cái loa, và đặc biệt là tấm ảnh chụp trộm bóng lưng của bố Sơn khi ông đứng đối mặt với đàn trâu rừng.

"Này anh Thành," Linh thì thầm, đưa điện thoại cho anh trai xem. "Nhìn bố lúc đó ngầu thật đấy nhỉ? Chẳng giống cái ông già hay càm ràm ở nhà tí nào."

Thành nhìn tấm ảnh, mỉm cười buồn: "Ừ, bố vẫn thế mà. Chỉ là tụi mình chẳng bao giờ chịu nhìn vào cái bóng của bố cả. Tụi mình chỉ thích nhìn vào những thứ hào nhoáng trước mắt thôi."

Bà Lan lúc này bỗng lấy từ trong túi xách ra một vật. Cả nhà tròn mắt nhìn: đó là một miếng giò lụa đã được gói kỹ trong túi nilon, trông có vẻ hơi méo mó. "Này, cái này là mẹ lấy từ mâm cỗ đám cưới lúc nãy đấy. Nãy ở đồn công an đói quá mà không dám lôi ra ăn, sợ họ tưởng mình... tang vật vụ án."

Cả nhà cười ồ lên. Miếng giò lụa dai ngoắc, lạnh ngắt nhưng khi chia thành bốn phần nhỏ, ai nấy đều nhai một cách ngon lành. Đó là hương vị của sự đồng cam cộng khổ, là vị ngon của một bữa ăn "chực" liều mạng nhưng chứa đựng cả một bầu trời kỷ niệm.

Ông Sơn ngồi tựa lưng vào thành ghế, tay mân mê lá thư của ông ngoại. Ông nhìn vợ mình, nhìn hai đứa con đang trêu chọc nhau vì miếng giò dai. Ông chợt nhận ra, sự hạnh phúc không nằm ở chỗ mảnh đất đó có mặt phố hay không, mà nằm ở chỗ người ta có sẵn sàng vì nhau mà đi vào chỗ hiểm nguy hay không.

"Này các con," ông Sơn bỗng lên tiếng, giọng ông trầm ấm và vang vọng trong khoang xe yên tĩnh. "Bố muốn nói thật một điều. Cái sổ đỏ trong phong bì này... thực sự nó không có thật. Như các con đã biết, đó chỉ là một tờ giấy trắng bố dùng để thử lòng các con. Bố xin lỗi vì đã lừa hai đứa."

Thành im lặng một lát rồi lắc đầu: "Bố không lừa tụi con đâu. Bố đã cho tụi con thấy một thứ giá trị hơn cái sổ đỏ nhiều. Con nghĩ... con đã nhận được 'di sản' của bố rồi."

Linh gật đầu, mắt cô long lanh: "Vâng bố. Từ giờ con sẽ không gọi bố là kỹ sư địa hình 'dỏm' nữa. Bố là đại ca của cả nhà mình!"

Bà Lan tặc lưỡi: "Đại ca gì mà để kiến đốt chạy mất dép! Nhưng thôi, tha lỗi cho ông đấy. Coi như chuyến này tôi mất cái nồi cơm điện để đổi lấy ba đứa con và chồng đồng lòng, cũng là một món hời."

Đêm dần buông xuống, chiếc xe khách băng băng trên đường cao tốc hướng về ánh đèn rực rỡ của thành phố. Phía trước họ là công việc bộn bề, là những áp lực của cuộc sống hiện đại đang chờ đón. Nhưng có một điều chắc chắn, sau khi bước xuống chuyến xe này, họ sẽ không còn là những cá thể tách biệt sống dưới một mái nhà nữa. Họ đã trở thành một đội, một gia đình đúng nghĩa.

Tiếng ngáy nhẹ của bà Lan vang lên, bà đã ngủ thiếp đi vì mệt. Thành và Linh cũng dần chìm vào giấc ngủ sâu, đầu tựa vào nhau. Chỉ còn ông Sơn vẫn thức, ông nhìn qua cửa kính thấy những ánh đèn đường đầu tiên của thành phố hiện ra.

Ông khẽ mở cái phong bì đỏ, định cất lá thư của ông ngoại vào lại vị trí cũ. Nhưng khi ngón tay ông chạm vào đáy phong bì, ông bỗng cảm thấy một lớp giấy khác lạ, mỏng và cứng hơn tờ giấy trắng kia. Ông nhíu mày, dùng đèn pin điện thoại soi kỹ vào bên trong.

Dưới đáy phong bì, bị kẹp chặt bởi một đường chỉ khâu tinh xảo mà có lẽ ngày xưa ông ngoại đã cố tình giấu kín, là một mảnh giấy màu hồng nhạt, cũ kỹ nhưng vẫn còn nguyên vẹn con dấu của chính quyền thời trước. Ông Sơn nheo mắt đọc những dòng chữ in trên đó, tim ông bỗng đập mạnh một nhịp. Đó không phải là sổ đỏ mặt phố, nhưng nó là chứng nhận sở hữu của một "kho báu" khác mà ông ngoại chưa từng nhắc tới trong thư.

Một bí mật thực sự về mảnh đất ở quê ngoại, thứ mà nếu lộ ra, có thể sẽ khiến cuộc sống của gia đình ông thay đổi một lần nữa theo cách mà không ai ngờ tới.