Cả nhà ông Sơn bước xuống xe trong trạng thái ngơ ngác, chân tay vẫn còn run rẩy sau một đêm ngủ không tròn giấc trên đống bao tải ngô. Trước mặt họ, những chiếc xe cảnh sát với ánh đèn xanh đỏ quay liên hồi chiếu rọi vào gương mặt lấm lem của từng thành viên. Viên sĩ quan cảnh sát nhìn họ một lượt, từ bộ váy rách mướp của Linh đến chiếc nồi cơm điện móp méo trong tay bà Lan, ánh mắt lộ vẻ nghi ngại hơn là cảm thông.
"Báo cáo đồng chí, có chuyện gì mà căng thẳng thế này?" Ông Sơn bước lên phía trước, vai vươn thẳng, giọng nói đanh thép như đang báo cáo với chỉ huy tiểu đoàn. Dù quần áo xộc xệch, nhưng cái thần thái của một lão binh không cho phép ông tỏ ra yếu thế trước quân luật.
Viên sĩ quan không trả lời ngay, anh ta ra hiệu cho hai người lính khác mang theo dụng cụ cạy phá tiến về phía đuôi xe. "Các bác là khách du lịch, nhưng công ty các bác đặt tour thực chất là một vỏ bọc của đường dây vận chuyển hàng cấm xuyên biên giới. Chúng tôi đã theo dõi chiếc xe này từ lâu, chỉ đợi nó ra khỏi khu vực rừng sâu để tiến hành vây bắt."
Rắc! Rầm!
Tiếng xà beng cạy tung nắp khoang hành lý bí mật nằm dưới gầm xe vang lên khô khốc. Cả gia đình ông Sơn nín thở. Từ bên trong, thay vì vali hay hành lý thông thường, những bánh hàng được bọc nilon đen kỹ lưỡng rơi ra lả tả. Linh hét lên một tiếng, lùi lại phía sau Thành. Thành tái mặt, đầu óc vốn nhanh nhạy giờ cũng đóng băng trước cảnh tượng này. Bà Lan thì suýt ngã quỵ, miệng lắp bắp: "Trời ơi... tôi chỉ muốn đi du lịch giá rẻ... sao lại thành buôn lậu thế này?"
Bác tài xế - người vừa mới đêm qua còn cùng họ hát hò - giờ đây đang bị khóa tay ra sau, mặt xám ngoét không còn giọt máu. Lão ta gào lên: "Tôi không biết! Tôi chỉ là người làm thuê! Họ bảo chở khách đi kèm hàng nông sản thôi mà!"
"Hàng nông sản?" Viên sĩ quan cầm một bánh đen lên, dùng dao rạch nhẹ. Một thứ bột màu nâu đen, tỏa ra mùi ngái đặc trưng rơi xuống đất. "Đây không phải là ngô, cũng chẳng phải lá thuốc. Đây là thuốc phiện thô phối trộn với nhựa rừng."
Cả gia đình ông Sơn đứng hình. Sự thật như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự đoàn kết vừa mới nhen nhóm của họ. Trong mắt cảnh sát, họ đang ngồi trên một "kho báu đen" trị giá hàng tỷ đồng. Nếu không chứng minh được mình vô can, chuyến du lịch "về nguồn" này sẽ kết thúc sau song sắt đại hình.
"Đợi đã!" Ông Sơn bỗng quát lớn, ông tiến lại gần đống hàng đang bị niêm phong. "Đồng chí sĩ quan, nếu chúng tôi là đồng phạm, tại sao chúng tôi lại phải đi bộ xuyên rừng, tại sao chúng tôi lại phải vật lộn với trâu rừng và suýt chết ở cầu treo? Nếu là kẻ buôn lậu, chẳng ai dại gì mà đi một cái tour 'hành xác' để gây chú ý như thế cả!"
Thành bỗng sực nhớ ra điều gì đó, anh vội vàng mở chiếc balo lấm lem của mình, lôi ra chiếc điện thoại đã tắt nguồn. "Bố nói đúng! Các đồng chí nhìn xem, chúng tôi bị lừa đặt tour trên một trang web giả mạo. Con còn giữ cả email xác nhận và hóa đơn chuyển khoản của mẹ con đây. Tên người đại diện là một kẻ khác hẳn với gã tài xế này!"
Linh cũng sực nhớ ra, cô lấy trong túi áo ra chiếc hộp sắt kỷ niệm tìm được đêm qua. "Và cả cái này nữa! Đây là kỷ vật của ông ngoại con, chúng con tìm thấy nó dưới đống rơm trên xe. Nếu là bọn buôn lậu chuyên nghiệp, chúng sẽ không để những thứ này lẫn lộn với hàng cấm đâu!"
Viên sĩ quan nhận lấy chiếc hộp, lật giở những tấm ảnh ố vàng và lá thư mực tím. Ánh mắt anh ta bớt phần gay gắt khi nhìn thấy bức ảnh người lính cũ — ông ngoại của Linh — người cũng từng là đồng đội trong ngành vũ trang. Anh ta nhìn sang ông Sơn, nhìn vết kiến đốt vẫn còn sưng đỏ trên bắp chân ông, nhìn vẻ mặt khắc khổ nhưng chính trực của người cha đang bảo vệ gia đình.
"Tôi tạm tin các bác," viên sĩ quan thở dài, hạ thấp tông giọng. "Nhưng về nguyên tắc, tất cả phải về đồn để lấy lời khai. Chiếc xe này sẽ bị tịch thu."
Bà Lan mếu máo: "Lại về đồn à? Từ hôm qua đến giờ gia đình tôi hết đấu bò lại đấu trâu, giờ lại đấu lý với công an... Cái số tôi sao mà nó khổ thế này!"
Ông Sơn vỗ vai vợ, ánh mắt ông nhìn về phía những bao tải ngô bị vứt lăn lóc trên đường. Trong đống ngô ấy, có cái nồi cơm điện móp méo của bà Lan đang nằm chỏng chơ. Ông bỗng nhận ra, dù chuyến đi này là một cú lừa từ đầu đến cuối — từ lời nói dối của ông về mảnh đất đến cái bẫy của công ty du lịch lừa đảo — nhưng nó đã lột trần mọi mặt nạ của các thành viên.
Họ đã cùng nhau vượt qua cái chết theo đúng nghĩa đen.
Tại đồn công an thị trấn, sau năm tiếng đồng hồ lấy lời khai chi tiết, gia đình ông Sơn mới được thả ra. Viên sĩ quan lúc nãy bước đến, trả lại chiếc hộp sắt cho Linh và không quên bắt tay ông Sơn: "Chúc mừng bác và gia đình. Các bác thực sự là những nhân chứng dũng cảm. Nhờ có những chi tiết bác kể về lộ trình của chiếc xe, chúng tôi đã tóm gọn được cả hang ổ của bọn chúng ở phía bên kia biên giới."
Bước ra khỏi đồn công an, trời đã xế chiều. Cả bốn người đứng bơ vơ bên lề đường quốc lộ. Quần áo họ rách nát, mặt mũi lấm lem bùn đất và ám khói, trông không khác gì một toán quân bại trận vừa trở về từ chiến trường. Không có xe limousine, không có resort, thậm chí tiền bạc trong ví cũng chẳng còn bao nhiêu sau khi đã đóng góp "văn nghệ" và tiêu tán dọc đường.
"Giờ... mình về bằng gì bố?" Linh hỏi, giọng cô không còn chút gắt gỏng nào, chỉ còn sự mệt mỏi nhưng thanh thản.
Ông Sơn nhìn ra con đường nhựa bằng phẳng trải dài trước mắt. Phía xa, một chiếc xe khách chạy tuyến liên tỉnh, loại xe giường nằm đời cũ nhưng sạch sẽ, đang từ từ tiến lại. Ông mỉm cười, cái cười hóm hỉnh của người đã đi qua giông bão: "Thì đi xe khách chứ sao. Lần này bố sẽ bao cả nhà, bằng tiền túi thật sự, không cần sổ đỏ giả nữa!"
Bà Lan tặc lưỡi: "Thôi ông ơi, tiền túi của ông cũng là tiền của tôi phát cho hàng tháng chứ đâu ra. Để tôi mặc cả xem xe này có giảm giá cho 'người gặp nạn' không."
Thành bật cười, anh quàng tay qua vai bố và mẹ: "Mẹ đừng mặc cả nữa. Con vẫn còn một ít tiền trong tài khoản dự phòng. Để con lo chuyến này. Chúng mình về nhà thôi."
Chiếc xe khách dừng lại. Cả nhà lần lượt bước lên xe. Không còn mùi lợn gà, không còn nỗi lo cầu gãy hay trâu húc. Họ chọn những chiếc giường nằm cạnh nhau ở cuối xe. Vừa nằm xuống lớp nệm êm ái, cả Linh và Thành đều cảm thấy một cơn buồn ngủ kéo đến không thể cưỡng lại.
Nhưng khi chiếc xe bắt đầu lăn bánh, ông Sơn bỗng thấy bà Lan ngồi bật dậy, mặt lại bắt đầu biến sắc, tay lục tung cái túi xách đã rách một góc.
"Ông Sơn! Chết tôi rồi! Ông xem lại trong túi ông có thấy cái phong bì màu đỏ lúc đầu ông giơ ra không?"
Ông Sơn ngẩn người: "Thì... tôi để trong túi áo ngực mà. Sao thế?"
Bà Lan hốt hoảng: "Tôi vừa nhớ ra, lúc ở đồn công an, tôi thấy ông để cái phong bì đó lên bàn để ký giấy tờ. Hình như... ông quên lấy lại rồi!"
Cả nhà bàng hoàng. Cái phong bì đỏ ấy, dù bên trong là tờ giấy trắng hay sổ đỏ thật, thì nó cũng chứa đựng lá thư tay cuối cùng của ông ngoại - mảnh ghép tâm hồn duy nhất kết nối họ với quá khứ. Nếu mất nó, chuyến đi này sẽ để lại một khoảng trống không gì bù đắp nổi.
Trong khi chiếc xe đang tăng tốc trên đường cao tốc hướng về thành phố, ông Sơn bỗng nhìn thấy một bóng người quen thuộc đang phóng mô tô đuổi theo xe khách, tay giơ cao một thứ gì đó màu đỏ rực rỡ giữa ánh hoàng hôn.