Tiếng động cơ của chiếc Land Rover cũ kỹ rên rỉ một cách mệt nhọc khi nó cố gắng nuốt chửng con dốc cuối cùng dẫn vào thung lũng Đợi. Phía sau kính chắn gió, sương mù đặc quánh như một loại chất lỏng màu xám đục, phủ trùm lên vạn vật. Trần Kiên siết chặt vô lăng, những đốt ngón tay anh trắng bệch. Sự yên lặng trong xe ngột ngạt đến mức người ta có thể nghe thấy cả tiếng kim đồng hồ cơ trên cổ tay anh nhảy từng nhịp khô khốc.
Bên cạnh anh, Thục Doanh vẫn giữ nguyên một tư thế suốt ba tiếng đồng hồ. Cô tựa đầu vào cửa kính, đôi mắt to nhưng vô hồn dán chặt vào khoảng không mịt mù bên ngoài. Kể từ sau vụ tai nạn đó, Doanh như một chiếc bình gốm đã vỡ vụn, dù được dán lại khéo léo đến đâu thì những vết nứt vẫn rỉ máu bên trong.
“Sắp đến nơi rồi,” Kiên phá vỡ sự im lặng bằng một giọng nói khàn đặc.
Doanh không đáp. Cô chỉ khẽ cử động bờ vai gầy guộc. Chiếc xe lướt qua một tấm biển gỗ mục nát, chữ đã phai mờ chỉ còn sót lại vài nét nguệch ngoạc: Lộc Uyển.
Lộc Uyển không giống một khu nghỉ dưỡng hay một biệt thự thừa kế mà Kiên đã tưởng tượng qua những tấm ảnh trắng đen cũ kỹ. Nó giống một pháo đài bị bỏ rơi hơn. Căn biệt thự ba tầng theo kiến trúc Pháp cổ nằm sừng sững trên một gò đất cao, bao quanh là một rừng hoa ngải đỏ rực. Trong ánh hoàng hôn yếu ớt đang lịm dần sau rặng núi, sắc đỏ của hoa không mang lại cảm giác lãng mạn. Nó gợi nhắc đến màu máu đã khô, một thứ màu đỏ nhức nhối, phản chủ giữa phông nền xám xịt của rêu phong và sương muối.
Chiếc xe dừng lại trước cánh cổng sắt hoen gỉ. Tiếng sắt thép ma sát vào nhau vang lên chói tai khi một bóng người lù lù xuất hiện từ phía sau rặng hoa ngải. Đó là ông Cửu, người quản gia mà luật sư đã nhắc đến. Ông ta mặc một chiếc áo khoác bám đầy bùn đất, một bên mắt bị sụp xuống bởi những vết sẹo bỏng chằng chịt, kéo xếch cả khuôn mặt sang một bên.
“Ông bà chủ đến muộn hơn dự kiến,” ông Cửu nói, giọng thều thào như tiếng lá khô cọ vào nhau. “Hoa ngải hôm nay nở sớm, mùi nồng lắm. Không quen sẽ dễ chóng mặt.”
Kiên bước xuống xe, cảm giác đầu tiên chạm vào anh là một luồng không khí lạnh buốt, mang theo một mùi hương lạ lùng. Nó không thơm kiểu thanh tao, mà nồng hắc, ngai ngái như mùi thịt sống trộn lẫn với mùi nhang trầm. Anh hít một hơi sâu, lồng ngực bỗng thắt lại.
Dưới chân anh, những bông hoa ngải đỏ thắm rung rinh dù không có gió. Cánh hoa dài, cong vút như móng tay của một người đàn bà đang cố bấu víu lấy mặt đất.
“Lấy hành lý vào đi,” Kiên lạnh lùng ra lệnh, cố che giấu sự bất an đang nhen nhóm.
Việc chuyển vào Lộc Uyển là một canh bạc cuối cùng của anh. Một kiến trúc sư danh tiếng đang đứng trước bờ vực phá sản vì những vụ kiện tụng sau một công trình đổ nát, cùng một người vợ đang mấp mé bên bờ vực điên loạn. Anh cần sự tách biệt này. Anh cần không gian kín này để sửa chữa lại cuộc đời mình, hoặc ít nhất là để trốn tránh thế giới bên ngoài.
Khi bước qua ngưỡng cửa chính bằng gỗ lim đen bóng, Thục Doanh bỗng khựng lại. Cô nhìn đăm đăm vào tấm thảm đỏ trải dài giữa đại sảnh.
“Kiên… anh có thấy không?” cô thì thào, giọng run rẩy.
“Thấy gì?” Kiên cau mày.
“Vết chân. Có người vừa đi qua đây. Những vết chân ướt.”
Kiên cúi xuống. Tấm thảm khô khốc, phủ một lớp bụi mỏng của thời gian. Không có gì cả. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề chứa đựng cả sự mệt mỏi lẫn sự kiên nhẫn đang dần cạn kiệt.
“Chỉ là ảo giác do sương mù thôi. Em cần nghỉ ngơi.”
Ông Cửu dẫn họ lên tầng hai. Những hành lang dài hun hút với trần nhà cao vút, nơi bóng tối dường như có một đời sống riêng, đang co thắt và giãn nở theo ánh đèn pin cầm tay của lão quản gia. Những bức chân dung của những người chủ cũ treo dọc tường, đôi mắt họ dường như xoay chuyển theo từng bước chân của kẻ lạ mặt mới bước vào nhà.
Phòng ngủ chính nằm ở cuối hành lang phía Đông. Cánh cửa gỗ lim nặng nề mở ra, để lộ một không gian rộng lớn với đồ nội thất kiểu cổ điển. Giữa phòng là một chiếc giường bốn trụ có rèm che bằng lụa đỏ.
“Tôi đã chuẩn bị nước nóng,” ông Cửu nói, đôi mắt độc nhất của lão liếc qua Thục Doanh rồi dừng lại ở phía sau lưng cô, nơi bóng tối đang đậm đặc nhất. “Nhưng có một quy tắc ở đây: sau mười hai giờ đêm, dù nghe thấy bất cứ tiếng động gì ở ngoài hành lang, xin đừng mở cửa.”
Kiên cười nhạt, một nụ cười thực dụng của kẻ chỉ tin vào những con số. “Tại sao? Có trộm à?”
Ông Cửu không cười. Lão chậm rãi xoay người, bước ra ngoài và chỉ để lại một câu nói lửng lơ: “Căn nhà này không có trộm. Chỉ có những chủ nhân cũ... đôi khi họ quên rằng mình đã qua đời.”
Tiếng cửa đóng lại, khô khốc và lạnh lẽo.
Kiên quay sang nhìn vợ, nhưng Doanh đã đi đến bên cửa sổ. Cô nhìn xuống cánh đồng hoa ngải đỏ rực dưới thung lũng. Trong bóng đêm, những bông hoa dường như đang phát ra một thứ ánh sáng mờ ảo, ma quái.
“Kiên này,” Doanh nói, giọng cô lúc này bình thản đến lạ lùng, một sự bình thản đáng sợ. “Tại sao những bông hoa đó lại có màu đỏ giống như máu của con chúng ta ngày đó vậy?”
Câu nói của cô như một nhát dao đâm xuyên qua lớp vỏ bọc bình tĩnh của Kiên. Anh tiến lại gần, ôm lấy vai cô, cảm nhận được cái lạnh toát ra từ da thịt vợ mình.
“Đừng nhắc lại nữa. Đó là một tai nạn. Chúng ta ở đây để quên đi.”
“Quên ư?” Doanh quay lại, đôi mắt cô lúc này đỏ ngầu, không phải vì khóc mà vì những mạch máu li ti đang vỡ ra. “Anh nhìn kìa.”
Cô chỉ tay vào bức tường phía sau chiếc giường. Kiên nhìn theo. Dưới ánh đèn pin, anh thấy những vết cào xước sâu hoắm trên lớp giấy dán tường sang trọng. Những vết cào song song, đều đặn, như thể một ai đó đã dùng móng tay bấu vào tường trong một cơn đau đớn tột cùng. Và từ những khe nứt đó, một thứ chất lỏng màu đỏ thẫm, đặc quánh đang rỉ ra, chậm chạp chảy xuống sàn nhà.
Kiên bước tới, đưa ngón tay chạm vào thứ chất lỏng đó. Anh đưa lên mũi ngửi.
Mùi của nhựa cây hoa ngải.
Anh thở phào, cười gượng: “Chỉ là nhựa cây thôi. Có lẽ đường ống ngầm hoặc rễ cây hoa ngải đã đâm xuyên qua tường gạch cổ. Căn nhà này quá cũ rồi, anh sẽ gọi thợ đến sửa vào ngày mai.”
Nhưng khi anh quay lưng đi để lấy khăn lau, anh không để ý thấy Thục Doanh đang quỳ xuống sàn. Cô đưa lưỡi liếm nhẹ vào vệt chất lỏng đỏ thẫm trên tường. Đôi mắt cô trợn ngược, toàn thân co giật nhẹ.
“Nó ngọt…” cô thì thầm, âm thanh nhỏ đến mức chỉ có những linh hồn trong căn nhà này mới nghe thấy. “Nó ngọt như lời nói dối của anh vậy, Kiên.”
Đêm đầu tiên ở Lộc Uyển bắt đầu bằng một tiếng sấm rạch ngang trời, dù thung lũng đang trong mùa khô. Cơn mưa rừng bắt đầu trút xuống, ầm ầm và dữ dội. Trong không gian kín đặc của căn biệt thự, tiếng mưa rơi trên mái tôn cũ nghe như tiếng hàng vạn con cào cào đang cố gắng cắn nát mái nhà.
Mười hai giờ đêm.
Kiên đang chìm vào một giấc ngủ chập chờn, đầy những giấc mơ về những tòa nhà sụp đổ và tiếng trẻ con khóc thét. Anh chợt giật mình tỉnh giấc bởi một tiếng động lạ.
Cộp. Cộp. Cộp.
Tiếng động vang lên từ phía trên trần nhà. Không phải tiếng chuột chạy. Đó là tiếng bước chân. Những bước chân nặng nề, kéo lê trên sàn gỗ.
Anh nhìn sang bên cạnh. Thục Doanh không có ở đó. Chỗ nằm của cô đã lạnh ngắt.
Sự lo lắng bùng lên, Kiên bật dậy, quơ lấy chiếc đèn pin. Anh bước ra phía hành lang. Cánh cửa phòng không khóa, nó đang hé mở một khoảng nhỏ. Gió từ đâu đó thổi vào, mang theo mùi hoa ngải nồng nặc hơn bao giờ hết.
“Doanh? Em đâu rồi?” anh gọi khẽ.
Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng mưa gào thét bên ngoài và tiếng Cộp, Cộp đều đặn phía trên đầu.
Kiên đi dọc hành lang, ánh đèn pin quét qua những bức chân dung. Bây giờ, anh mới nhận ra một điều kinh khủng. Tất cả những người trong ảnh đều có một điểm chung: trên ngực trái của họ, ngay vị trí trái tim, đều được đính một bông hoa ngải đỏ. Và trong bóng tối nửa tối nửa sáng này, những bông hoa trong tranh dường như đang động đậy, như thể chúng đang hút máu từ chính những người trong ảnh để giữ cho sắc đỏ luôn tươi mới.
Anh đi đến chân cầu thang dẫn lên tầng thượng. Một bóng trắng đang đứng đó, quay lưng lại với anh.
“Doanh! Em làm gì ở đây?”
Cái bóng trắng quay lại chậm chạp. Đó đúng là Thục Doanh. Nhưng cô không nhìn anh. Cô đang cầm một cây kéo lớn, loại kéo dùng để tỉa cây trong vườn. Đôi tay cô đẫm một thứ chất lỏng màu đỏ.
Dưới chân cô là xác của một con mèo đen. Nó đã bị mổ phanh lồng ngực. Thục Doanh đang cầm trái tim nhỏ bé của con vật, cố gắng nhét nó vào một kẽ nứt trên sàn gỗ.
“Phải cho nó ăn, Kiên ạ,” Doanh ngẩng lên, nụ cười của cô méo mó trong ánh đèn pin nhấp nháy. “Căn nhà này đang đói. Nếu không cho nó ăn, nó sẽ ăn chúng ta.”
Kiên chết lặng. Anh cảm thấy mặt đất dưới chân mình như đang rung chuyển. Từ những kẽ hở của sàn gỗ nơi Doanh đang nhét trái tim con mèo, những mầm cây màu đỏ bắt đầu nhú lên, nhanh đến mức mắt thường có thể thấy được. Chúng quấn lấy cổ chân Doanh, mút lấy máu từ những vết xước nhỏ trên da cô.
Đúng lúc đó, một bàn tay lạnh lẽo đặt lên vai Kiên.
Anh quay phắt lại. Là ông Cửu. Lão quản gia đứng đó, không cầm đèn, gương mặt biến dạng của lão trông như một con quỷ dưới ánh chớp từ cửa sổ hắt vào.
“Tôi đã bảo ông bà đừng ra ngoài sau mười hai giờ rồi mà,” lão thầm thì. “Bây giờ thì hùn vốn với chúng là cách duy nhất để tồn tại ở đây.”
Một tiếng sét lớn nổ vang ngay đỉnh đầu biệt thự. Ánh sáng chói lòa làm Kiên lóa mắt trong giây lát. Khi anh nhìn lại, hành lang trống trơn. Không có Thục Doanh, không có ông Cửu, không có cả xác con mèo đen. Chỉ có mùi hoa ngải nồng nặc và những vết máu tươi còn vương vãi trên sàn gỗ là thật.
Kiên loạng choạng quay về phòng. Anh thấy Thục Doanh đang nằm trên giường, hơi thở đều đặn như thể chưa từng rời đi. Nhưng khi anh kéo chăn đắp cho cô, anh thấy dưới móng tay vợ mình vẫn còn dính một mẩu lông mèo đen và một vệt máu chưa kịp khô.
Bên ngoài cửa sổ, những đóa hoa ngải đỏ rực trong đêm mưa như đang cười nhạo sự bất lực của anh. Lộc Uyển không phải là nơi để bắt đầu lại. Nó là một cái bẫy. Một cái bẫy được giăng ra bằng những tội lỗi quá khứ và được nuôi dưỡng bằng máu.
Kiên ngồi xuống ghế, khẩu súng lục anh mang theo dấu trong vali giờ đây nằm gọn trong tay. Anh nhận ra rằng, trong căn nhà này, kẻ thù không chỉ là những bóng ma, mà là chính những người đang chung chăn gối với mình.
Sương mù ngoài kia vẫn dày đặc, nuốt chửng lối thoát duy nhất của họ. Cuộc chơi tại biệt thự hoa đỏ chỉ mới chính thức bắt đầu.