MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHUYẾT NGẢI TRONG SƯƠNGChương 2: Những căn phòng bị niêm phong

HUYẾT NGẢI TRONG SƯƠNG

Chương 2: Những căn phòng bị niêm phong

3,037 từ · ~16 phút đọc

Sương mù buổi sớm ở thung lũng Đợi không tan đi mà chỉ chuyển từ màu xám chì sang một sắc trắng đục lờ lững, bao phủ lấy Lộc Uyển như một lớp vải liệm. Trần Kiên tỉnh dậy với đôi mắt đỏ sọc và cảm giác ê ẩm dọc sống lưng. Anh đã thức trắng đêm trên chiếc ghế bành, tay không rời khỏi báng súng lạnh lẽo. Ánh sáng le lói của ngày mới không làm anh thấy an tâm hơn; trái lại, nó phơi bày những góc cạnh gai góc của căn phòng mà bóng tối đêm qua đã che đậy.

Doanh vẫn còn ngủ. Gương mặt cô khi ngủ trông thanh thản một cách kỳ lạ, hoàn toàn đối lập với hình ảnh người đàn bà điên dại với cây kéo tỉa cây đêm qua. Kiên tiến lại gần, khẽ nhấc bàn tay của vợ lên. Sạch sẽ. Không có vết máu, không có mẩu lông mèo đen, cũng chẳng có nhựa hoa đỏ. Những kẽ móng tay của cô trắng trẻo và được cắt tỉa gọn gàng.

Anh khẽ rùng mình. Chẳng lẽ tất cả những gì anh thấy đêm qua chỉ là một cơn ác mộng cực độ do mùi hương của loài ngải đỏ gây ra? Anh bước nhanh ra phía hành lang, nơi anh đã chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đó. Sàn gỗ lim bóng loáng, khô ráo. Không có một vết xước, không có một giọt máu nào còn sót lại. Cả căn nhà im lìm như một lăng mộ cổ, chỉ có tiếng gió rít qua những khe cửa hẹp tạo thành những âm thanh u uẩn như tiếng than khóc.

Kiên đi xuống tầng trệt. Mùi cà phê thơm nồng bốc lên từ phía nhà bếp, một mùi hương hiện đại lạc lõng giữa không gian u tịch này. Ông Cửu đang đứng bên bếp lò, bóng lưng lão còng xuống, đôi tay gầy guộc như những cành củi khô đang chậm rãi khuấy một nồi nước sôi.

“Ông chủ dậy sớm,” lão quản gia nói mà không quay đầu lại. Giọng lão vẫn thế, khê đặc và đầy rẫy sự ám chỉ. “Đêm đầu tiên ở một nơi xa lạ bao giờ cũng dài.”

Kiên bước tới, ánh mắt soi mói nhìn vào đôi bàn tay của lão quản gia. “Đêm qua tôi nghe thấy những tiếng động lạ. Cả tiếng bước chân trên trần nhà.”

Ông Cửu dừng tay khuấy, chậm rãi xoay người lại. Dưới ánh sáng ban ngày, những vết sẹo bỏng trên mặt lão trông càng khủng khiếp hơn, chúng co rút và biến dạng như những rễ cây bám chặt vào xương quỷ. “Căn nhà này già rồi, thưa ông chủ. Gỗ co ngót, gió lùa vào những căn phòng trống, sương muối ăn mòn gạch đá… Tất cả tạo ra âm thanh. Người yếu bóng vía thì bảo đó là ma, người tỉnh táo thì bảo đó là thời gian.”

“Và vợ tôi? Cô ấy có ra ngoài không?” Kiên gặng hỏi, mắt xoáy sâu vào gã đàn ông bí hiểm.

Ông Cửu khẽ nhếch môi, để lộ hàm răng vàng ố. “Bà chủ không ra ngoài. Nhưng… đôi khi linh hồn con người ta đi dạo trong lúc thể xác vẫn nằm yên. Ở Lộc Uyển, biên giới giữa mơ và thực rất mỏng. Giống như cánh hoa ngải vậy, chỉ cần một hơi thở mạnh là tan biến.”

Kiên không tranh cãi thêm. Anh lấy một tách cà phê rồi đi ra phía vườn. Anh cần kiểm tra cánh đồng hoa ngải. Những bông hoa đỏ rực dưới ánh sáng ban ngày trông càng ma mị hơn. Chúng mọc san sát, che kín cả lối đi. Anh nhận thấy một điều kỳ lạ: loài hoa này dường như không có lá, chỉ có những chiếc cuống dài, gầy khẳng khiu đâm thẳng lên từ đất, phía trên là những cánh hoa đỏ thẫm uốn cong như những lưỡi dao.

Càng đi sâu vào giữa cánh đồng hoa, mùi hương nồng hắc càng khiến đầu óc anh choáng váng. Kiên chợt dừng lại khi thấy một vật gì đó lấp lánh dưới gốc một bụi ngải lớn. Anh cúi xuống, gạt những cánh hoa đỏ sang một bên.

Đó là một chiếc khuy áo bằng bạc. Tim Kiên hẫng một nhịp. Đây là chiếc khuy áo trên bộ váy ngủ của Thục Doanh. Anh nắm chặt chiếc khuy trong lòng bàn tay, cảm giác lạnh lẽo của kim loại như nhắc nhở anh rằng những gì xảy ra đêm qua không hề là ảo giác. Cô đã ở đây. Cô đã đi xuyên qua cánh đồng hoa này trong trạng thái mộng du, hoặc tệ hơn, là trong một cơn sảng khoái đẫm máu.

Anh quay trở lại biệt thự với tâm trạng nặng nề. Lần này, anh quyết định khám phá những căn phòng bị khóa ở tầng ba – nơi mà theo lời người luật sư, không ai được phép vào nếu không có sự đồng ý của gia tộc. Những cánh cửa ở đây đều được dán những lá bùa bằng giấy vàng đã mục nát, cùng với những sợi dây thừng bện bằng tóc và chỉ đỏ vắt ngang qua ổ khóa.

Kiên rút ra một chùm chìa khóa cũ. Anh thử từng cái một. Tiếng kim loại va chạm vào nhau vang vọng trong hành lang tĩnh lặng. Cuối cùng, một tiếng cạch khô khốc vang lên. Cánh cửa cuối hành lang mở ra, phả vào mặt anh mùi ẩm mốc và mùi da thuộc cũ kỹ.

Đây là một thư viện cá nhân, hoặc đúng hơn, là một phòng lưu trữ kỳ quái. Những kệ sách cao sát trần nhà không chứa tiểu thuyết hay triết học, mà toàn là những tập hồ sơ y khoa, những cuốn sổ tay viết tay về các loại thảo dược và hủ tục mai táng. Giữa phòng là một chiếc bàn gỗ lớn, phía trên đặt một mô hình kiến trúc bằng gỗ của chính biệt thự Lộc Uyển.

Kiên tiến lại gần mô hình. Anh kinh ngạc nhận ra sự chi tiết của nó. Từng căn phòng, từng bậc thang đều được tái hiện hoàn hảo. Tuy nhiên, ở bản mô hình này, có một căn hầm nằm sâu dưới móng nhà mà trong bản vẽ kiến trúc anh nhận được không hề có. Vị trí của căn hầm đó nằm ngay dưới phòng ngủ chính của anh và Doanh.

Anh lật giở một cuốn sổ tay cũ trên bàn. Những nét chữ nguệch ngoạc bằng mực tím đã phai màu: “Ngày 14 tháng Chạp. Ngải đã bắt đầu uống máu. Chúng không còn hài lòng với xác súc vật. Chúng cần một sự kết nối sâu sắc hơn. Người mẹ phải được hiến tế để nuôi dưỡng mầm non...”

Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Kiên. Anh nghe thấy tiếng bước chân nhẹ tênh phía sau.

“Anh đang tìm gì ở đây vậy, Kiên?”

Anh giật mình quay lại. Thục Doanh đứng ở cửa, cô mặc một chiếc váy trắng dài, mái tóc đen xõa tung che khuất nửa khuôn mặt. Ánh sáng từ cửa sổ hắt vào làm bóng cô đổ dài trên sàn gỗ, trông gầy guộc và mỏng manh như một bóng ma thực thụ.

“Anh… anh chỉ muốn kiểm tra cấu trúc ngôi nhà,” Kiên vội vã khép cuốn sổ lại. “Em dậy lúc nào thế? Sao không ngủ thêm?”

Doanh bước vào phòng, đôi mắt cô đảo quanh những kệ sách rồi dừng lại ở mô hình ngôi nhà. Cô đưa ngón tay gầy guộc chạm vào đỉnh tòa tháp nhỏ. “Căn nhà này đang thở, anh có nghe thấy không? Nó thở bằng phổi của chúng ta. Nó nhìn bằng mắt của chúng ta.”

“Em lại nói nhảm rồi,” Kiên cố giữ giọng bình tĩnh nhưng bàn tay anh vẫn nắm chặt chiếc khuy áo bạc trong túi quần. “Chúng ta sẽ xuống phố vào chiều nay. Anh cần mua thêm ít đồ dùng và chúng ta sẽ gặp bác sĩ Minh. Anh ấy đang ở thị trấn gần đây.”

Doanh không trả lời. Cô cúi xuống nhìn vào mô hình, nơi căn hầm bí mật được khắc họa. “Dưới đó có một đứa trẻ đang khóc. Nó bảo nó lạnh lắm, Kiên ạ. Nó hỏi tại sao anh lại bỏ mặc nó trong vũng máu đó?”

Kiên cảm thấy cổ họng mình nghẹn đắng. Hình ảnh vụ tai nạn năm xưa ùa về như một cơn lũ dữ. Tiếng phanh xe cháy đường, tiếng kim loại va chạm, và tiếng khóc xé lòng của đứa con trai mới lên năm trước khi mọi thứ chìm vào im lặng. Đó là vết sẹo mà anh đã cố gắng dùng tiền bạc và sự nghiệp để che lấp, nhưng hôm nay, giữa không gian đặc quánh mùi hoa đỏ này, nó lại bị lột trần ra một cách thô bạo.

“Im đi!” anh quát lên, sự sợ hãi biến thành cơn giận dữ bột phát. “Đừng bao giờ nhắc lại chuyện đó nữa!”

Doanh nhìn anh bằng đôi mắt trống rỗng. Không có nước mắt, không có sự oán hận, chỉ có một sự lạnh lẽo đến ghê người. Cô quay lưng bước ra khỏi phòng, để lại anh một mình giữa những bóng ma của quá khứ và những bí mật của Lộc Uyển.

Chiều hôm đó, Kiên lái xe đưa Doanh xuống thị trấn. Con đường đèo quanh co khuất trong mây khiến tầm nhìn bị hạn chế tối đa. Khi đến một quán cà phê cũ nằm ở bìa rừng, họ gặp Minh – một bác sĩ tâm lý có vẻ ngoài điềm tĩnh với cặp kính cận dày.

“Hai người trông không ổn chút nào,” Minh nhận xét sau khi quan sát sắc mặt của Kiên và Doanh. “Nơi đó không hợp với việc trị liệu đâu, Kiên. Lộc Uyển là một vùng đất có từ trường rất lạ, người dân địa phương luôn tránh xa nó.”

“Tôi không tin vào mấy chuyện tâm linh,” Kiên nhấp một ngụm trà đắng. “Cái tôi cần là sự yên tĩnh để Doanh hồi phục.”

Minh liếc nhìn Doanh, lúc này cô đang thẩn thờ nhìn ra cửa sổ, nơi có một người đàn bà bán hoa rong đang đi ngang qua với đôi sọt đầy hoa ngải đỏ. “Vấn đề không phải là ma quỷ, Kiên ạ. Vấn đề là sự cộng hưởng. Những người có tâm lý bất ổn khi ở trong một không gian kín, mang tính biệt lập và đầy rẫy những biểu tượng kinh dị sẽ dễ dàng rơi vào trạng thái ảo giác tập thể. Những gì anh thấy, hoặc cô ấy thấy, có thể chỉ là sự phóng chiếu của nỗi tội lỗi bên trong.”

“Vậy còn những vết cào trên tường? Còn thứ nhựa cây giống hệt máu đó?” Kiên hạ thấp giọng, đầy vẻ hoài nghi.

Minh im lặng một hồi lâu rồi đẩy về phía Kiên một tập tài liệu cũ mà anh ta đã cất công tìm kiếm từ thư viện tỉnh. “Gia tộc thừa kế cho anh ngôi nhà này có một lịch sử rất đen tối. Họ tin vào một loại thực vật ký sinh, gọi là Huyết Ngải. Người ta đồn rằng, loài hoa này có khả năng lưu giữ ký ức của người chết thông qua việc hấp thụ máu từ đất. Những người sống trong nhà lâu ngày sẽ bị mùi hương của nó thao túng, khiến họ thực hiện lại những hành vi tàn ác trong quá khứ như một nghi lễ hiến tế.”

Kiên cười khẩy, nhưng trong lòng anh đã bắt đầu lung lay. “Anh là bác sĩ mà lại tin vào mấy chuyện nhảm nhí này sao?”

“Tôi không tin vào phép thuật,” Minh nghiêm nghị nói. “Tôi tin vào chất hóa học. Mùi của hoa ngải có chứa một loại alkaloid cực mạnh gây kích thích vùng dưới đồi, tạo ra những cơn ác mộng khi thức. Anh và Doanh đang bị ngộ độc mùi hương, Kiên ạ. Hãy rời khỏi đó ngay lập tức.”

Buổi gặp mặt kết thúc trong sự căng thẳng. Trên đường trở về, trời lại đổ mưa. Cơn mưa rừng vùng cao luôn mang theo cái lạnh cắt da thịt. Doanh bỗng nhiên nắm lấy tay Kiên khi anh đang lái xe.

“Anh có nghe thấy không?” cô thì thầm.

“Lại chuyện gì nữa?” Kiên gắt gỏng.

“Tiếng người rao bán hoa. Bà ấy nói… mua hoa đỏ về để che đi mùi của xác chết.”

Kiên nhìn vào gương chiếu hậu. Con đường vắng lặng, không một bóng người. Chỉ có những bụi hoa ngải đỏ bên đường đang dập dềnh trong mưa như những bàn tay đang vẫy gọi. Anh đạp ga mạnh hơn, chiếc xe lao vút đi trong màn sương mù.

Khi họ về đến Lộc Uyển, ông Cửu đã đứng đợi sẵn ở cổng với một chiếc ô đen. Lão nhìn hai người bằng ánh mắt thâm hiểm.

“Bác sĩ Minh là một người thông minh,” lão nói khi Kiên bước xuống xe. “Nhưng thông minh thường đi đôi với đoản mệnh. Những người muốn bóc tách bí mật của hoa ngải đều không có kết cục tốt đẹp.”

Kiên lờ đi lời cảnh báo của lão. Anh dìu Doanh vào nhà. Đêm nay, anh quyết định sẽ không ngủ. Anh sẽ thức để xem điều gì thực sự đang diễn ra trong căn biệt thự này.

Đúng mười hai giờ đêm.

Lộc Uyển bắt đầu chuyển mình. Tiếng gỗ kẽo kẹt vang lên từ mọi phía, như thể ngôi nhà đang co bóp những thớ thịt của nó. Kiên ngồi ở phòng khách tầng trệt, khẩu súng đặt trên bàn, chiếc đèn bão tỏa ra ánh sáng vàng vọt yếu ớt.

Bỗng nhiên, một âm thanh lạ vang lên từ phía nhà bếp. Tiếng dao băm trên thớt. Chát. Chát. Chát.

Kiên đứng dậy, tiến về phía nhà bếp một cách thận trọng. Dưới ánh sáng mờ ảo, anh thấy bóng của một người phụ nữ đang đứng bên bàn bếp, lưng quay về phía anh. Người đó đang băm một thứ gì đó rất hăng say.

“Doanh? Em làm gì ở đây?”

Người phụ nữ quay lại. Không phải Thục Doanh. Đó là một người đàn bà lạ mặt với bộ quần áo rách rưới, khuôn mặt trắng bệch và đôi mắt chỉ còn lại hai hốc đen sâu hoắm. Bà ta đang băm những đóa hoa ngải đỏ. Những cánh hoa bị nát vụn, bắn tung tóe lên mặt, lên áo bà ta như những vệt máu tươi.

Bà ta đưa một ngón tay lên miệng, ra hiệu cho anh im lặng, rồi chỉ tay xuống sàn nhà.

Dưới chân bà ta, sàn nhà gỗ bắt đầu tách ra. Một mùi thối rữa nồng nặc bốc lên, át cả mùi hoa ngải. Kiên nhìn xuống khe nứt và thấy bên dưới là hàng chục bộ xương người bị xếp chồng lên nhau, tất cả đều bị quấn chặt bởi rễ của loài hoa đỏ. Những cái rễ xuyên qua hốc mắt, xuyên qua khung xương sườn, như thể chúng đang hút nốt những tàn dư cuối cùng của sự sống.

“Trốn đi…” người đàn bà thầm thì, giọng nói như tiếng gió rít qua kẽ răng. “Trước khi chúng nhận ra anh chưa thuộc về nơi này.”

Kiên lùi lại, va phải một vật gì đó cứng nhắc. Anh quay lại và thấy ông Cửu đang đứng ngay sau lưng, tay cầm một chiếc rìu lớn.

“Ông chủ không nghe lời tôi,” ông Cửu nói, đôi mắt độc nhất lóe lên một tia sáng tàn độc. “Giờ thì hoa đang đói lắm rồi.”

Lão vung rìu lên. Kiên theo bản năng đưa tay lên đỡ và bóp cò súng. Một tiếng nổ chát chúa vang lên, xé toạc sự tĩnh lặng của đêm tối.

Nhưng viên đạn không trúng ông Cửu. Nó xuyên qua bóng tối và găm thẳng vào bức chân dung của người chủ đầu tiên của dòng họ nằm ở phòng khách. Ông Cửu biến mất. Người đàn bà trong bếp cũng biến mất. Chỉ còn lại Kiên đứng giữa căn phòng tối om, hơi thuốc súng khét lẹt lẩn khuất trong mùi hương hoa ngải.

Phía trên tầng hai, tiếng cười của Thục Doanh vang lên, lanh lảnh và đầy ma mị.

“Kiên ơi… anh đã thấy họ chưa? Họ đẹp lắm, phải không?”

Kiên loạng choạng chạy lên cầu thang. Anh xông vào phòng ngủ. Thục Doanh đang ngồi giữa giường, trên tay cô là một vòng hoa được tết bằng những bông ngải đỏ thẫm. Cô đặt vòng hoa lên đầu mình, trông giống như một nữ hoàng của bóng tối.

“Doanh, chúng ta phải đi! Ngay bây giờ!” Kiên nắm lấy tay cô kéo dậy.

Nhưng Doanh không nhúc nhích. Cô nhìn anh, khóe môi hơi nhếch lên thành một nụ cười kỳ lạ. “Đi đâu cơ chứ? Đây là nhà của chúng ta mà. Anh nhìn xem, con chúng ta cũng đang ở đây này.”

Cô chỉ tay vào góc tối của căn phòng. Kiên nheo mắt nhìn theo ánh đèn pin. Ở đó, một bóng nhỏ liêu xiêu đang đứng. Đứa bé mặc bộ quần áo mà con trai anh đã mặc vào ngày định mệnh đó, nhưng toàn thân nó bao phủ bởi những dây leo đỏ rực. Nó không có mặt. Nơi lẽ ra là khuôn mặt chỉ là một đóa hoa ngải khổng lồ đang từ từ nở rộ, để lộ những xúc tu li ti bên trong.

Đứa bé bắt đầu bước tới phía anh, từng bước chân vang lên tiếng Cộp, Cộp khô khốc trên sàn gỗ.

Kiên lùi lại cho đến khi lưng chạm vào cửa sổ. Anh nhận ra rằng, Lộc Uyển không chỉ giam giữ những người đã chết, mà nó đang dần dần đồng hóa những người còn sống. Mỗi bí mật, mỗi nỗi đau mà anh và Doanh mang theo chính là phân bón tốt nhất cho loài hoa quỷ này.

Anh nhìn xuống bàn tay mình. Những đường gân trên mu bàn tay anh bắt đầu chuyển sang màu đỏ thẫm, nổi cộm lên như những rễ cây đang bò lổm ngổm dưới da.

Lộc Uyển đã bắt đầu ăn thịt anh từ bên trong.