Bóng tối trong căn phòng ngủ không còn là một khoảng không tĩnh lặng, mà nó dường như đã đặc quánh lại, mang theo hình hài và sức nặng của những linh hồn bị lãng quên. Kiên đứng đó, hơi thở dồn dập, nòng súng lục vẫn còn nóng hổi trong tay, nhưng cảm giác quyền lực của vũ khí đã hoàn toàn tan biến trước thực tại siêu nhiên đang bủa vây. Đứa bé — hay thứ gì đó mang hình hài đứa bé — vẫn tiến lại gần, từng bước chân Cộp, Cộp như gõ trực tiếp vào dây thần kinh của anh.
“Kiên… đừng sợ. Nó chỉ muốn được ôm anh thôi,” giọng Thục Doanh vang lên, ngọt ngào và tàn nhẫn như tiếng mật chảy vào vết thương hở.
Kiên nhắm mắt lại, rồi mở choàng ra, cố xua đi ảo ảnh. Khi ánh đèn pin quét qua góc phòng một lần nữa, cái bóng nhỏ bé đã biến mất, chỉ còn lại những vệt nhựa đỏ thẫm kéo dài trên sàn gỗ, dẫn thẳng vào gầm chiếc giường bốn trụ. Anh không dám nhìn xuống gầm giường. Anh sợ rằng nếu nhìn vào đó, anh sẽ thấy một sự thật mà lý trí anh không bao giờ có thể chấp nhận được.
“Chúng ta phải xuống dưới đó,” Doanh đột ngột đứng dậy, vòng hoa ngải trên đầu cô rụng xuống một cánh hoa đỏ như một giọt máu.
“Dưới đâu?” Kiên hỏi, giọng anh run rẩy không kiểm soát được.
“Căn hầm. Nơi anh đã thấy trên mô hình. Nơi những trái tim vẫn còn đập dưới lớp bùn đen.”
Như một kẻ bị thôi miên, Thục Doanh bước ra khỏi phòng. Kiên không thể làm gì khác ngoài việc đi theo cô. Anh nhận ra rằng ở Lộc Uyển, sự phản kháng dường như là vô nghĩa. Ngôi nhà này có một nhịp điệu riêng, và họ chỉ là những nốt nhạc trầm đục trong một bản giao hưởng chết chóc.
Họ đi xuống tầng trệt, băng qua đại sảnh nơi bức chân dung bị bắn thủng vẫn đang trừng trừng nhìn họ. Thục Doanh dẫn anh đến chân cầu thang nằm dưới gầm cầu thang chính, một khu vực mà Kiên cứ ngỡ chỉ là kho chứa đồ cũ. Cô đẩy nhẹ một tấm ván gỗ ốp tường. Một tiếng rắc khô khốc vang lên, và một lối đi hẹp, dốc đứng hiện ra, dẫn sâu xuống lòng đất.
Mùi hôi thối mà Kiên ngửi thấy ở nhà bếp lúc trước giờ đây bốc lên nồng nặc, pha lẫn với mùi đất ẩm và hương hoa ngải nồng nặc đến mức muốn nghẹt thở. Anh bật đèn pin, luồng sáng xuyên qua màn đêm đặc quánh, soi rõ những bậc thang đá rêu phong, trơn trượt.
“Doanh, quay lại đi. Anh không cho phép em xuống đó,” Kiên nắm lấy vai vợ, nhưng cô gạt tay anh ra với một sức mạnh phi thường.
“Anh vẫn luôn sợ sự thật, đúng không Kiên? Anh sợ phải đối diện với những gì anh đã chôn vùi bên dưới những bản vẽ hào nhoáng của mình.”
Họ đi xuống. Càng xuống sâu, nhiệt độ càng giảm mạnh, nhưng mồ hôi trên trán Kiên vẫn chảy ròng ròng. Khi bậc thang cuối cùng kết thúc, một không gian rộng lớn hiện ra dưới ánh đèn pin. Đây không phải là một căn hầm bình thường. Nó là một cấu trúc hình vòm bằng gạch nung đỏ, giống như một hầm mộ của các gia đình quý tộc châu Âu thời trung cổ.
Giữa căn hầm là một cái ao nhỏ, nhưng nước trong ao không trong suốt mà đỏ quánh như huyết dụ. Từ dưới lòng ao, hàng nghìn rễ cây hoa ngải vươn lên, đan xen vào nhau tạo thành một mạng lưới chằng chịt bám lên trần nhà. Ở mỗi điểm nút của mạng lưới rễ cây đó, có một vật thể hình bầu dục treo lơ lửng, được bao bọc bởi lớp màng mỏng đỏ rực.
Kiên đưa đèn pin soi gần vào một vật thể. Tim anh suýt chút nữa ngừng đập. Bên trong lớp màng mỏng đó không phải là quả hay lá, mà là những bộ phận cơ thể người. Một bàn tay, một nhãn cầu, một đoạn xương sườn… chúng dường như vẫn còn tươi mới, được nuôi dưỡng bởi thứ nhựa đỏ chảy trong huyết quản của rễ cây.
“Đây là gì?” Kiên thầm thì, hơi thở đứt quãng.
“Đây là sự bất tử của dòng họ này,” một giọng nói vang lên từ phía bóng tối của những cột đá.
Ông Cửu xuất hiện, nhưng lần này lão không cầm rìu. Lão cầm một chiếc bình gốm cổ, bên trong chứa một thứ chất lỏng lấp lánh. Lão tiến lại gần ao máu, đôi mắt độc nhất nhìn vào Kiên với sự thương hại.
“Loài Huyết Ngải này không tự sinh ra từ đất. Nó sinh ra từ nỗi đau và sự hối hận. Những người chủ trước của Lộc Uyển đã phát hiện ra rằng, nếu ta nuôi dưỡng chúng bằng máu của chính mình và những ký ức đau đớn nhất, chúng sẽ giữ cho những gì ta yêu quý không bao giờ thối rữa.”
Ông Cửu chỉ tay lên trần hầm, nơi có một cái kén lớn nhất, nằm ngay chính giữa ao máu. Cái kén đó không chứa một bộ phận rời rạc, mà dường như là một cơ thể nguyên vẹn.
“Ông chủ có muốn biết tại sao ông lại được chọn để kế thừa nơi này không?” lão quản gia cười, một nụ cười làm những vết sẹo trên mặt lão co rúm lại. “Vì ông mang trong mình một món nợ máu quá lớn. Và hoa ngải đang rất khát món nợ đó.”
Thục Doanh tiến lại gần ao máu. Cô quỳ xuống bên mép nước, đôi tay chạm vào làn nước đỏ quánh. “Nó đang gọi em, Kiên ạ. Thằng bé đang ở trong cái kén đó. Nó nói nó cần bố.”
“Không! Đừng tin lão ta, Doanh!” Kiên lao đến định kéo cô dậy, nhưng những rễ cây dưới đất bỗng nhiên chuyển động như những con rắn, quấn chặt lấy cổ chân anh, kéo ngã anh xuống sàn đá lạnh lẽo.
Những sợi rễ sắc lẹm đâm xuyên qua lớp quần áo, cắm sâu vào da thịt Kiên. Anh hét lên đau đớn khi cảm thấy máu mình đang bị rút đi, chảy ngược vào hệ thống rễ cây khổng lồ phía trên. Trong cơn đau, những hình ảnh quá khứ bắt đầu hiện ra rõ nét như một cuộn phim kinh dị.
Đêm đó, trời mưa rất to. Kiên đang lái xe với tốc độ cao, trong đầu chỉ nghĩ về bản thiết kế bị chủ đầu tư bác bỏ. Con trai anh, bé Duy, đang ngủ say ở ghế sau. Doanh đang cố gắng khuyên anh đi chậm lại. Một tia chớp rạch ngang trời, một chiếc xe tải mất lái từ phía đối diện lao tới. Trong khoảnh khắc sinh tử đó, Kiên đã đánh lái về phía bên trái để bảo vệ chính mình, để mặc phía bên phải của chiếc xe — nơi con trai anh đang nằm — va chạm trực diện với khối sắt thép khổng lồ.
Anh đã sống sót. Nhưng Duy thì không.
Nỗi tội lỗi đó là thứ mà Kiên đã cố gắng dùng mọi cách để xóa sạch. Anh đã đổ lỗi cho chiếc xe tải, đổ lỗi cho thời tiết, thậm chí đổ lỗi cho sự bất cẩn của Doanh. Nhưng sâu thẳm trong tim, anh biết mình là kẻ sát nhân.
“Phải rồi… chính là hơi ấm này,” ông Cửu nói, giọng lão như từ một nơi rất xa vọng lại. “Sự ích kỷ của ông là loại phân bón tốt nhất cho Huyết Ngải.”
Cái kén lớn trên trần nhà bắt đầu rung động dữ dội. Lớp màng đỏ thẫm nứt ra, và một thứ gì đó rơi xuống ao máu với một tiếng tõm nặng nề.
Từ trong làn nước đỏ quánh, một sinh vật bò lên. Nó mang hình hài một đứa trẻ, nhưng da thịt nó được cấu tạo từ hàng nghìn cánh hoa ngải đỏ đan cài vào nhau. Nó không có mắt, chỉ có hai đóa hoa nhỏ đang rỉ nhựa đỏ ở vị trí hốc mắt. Nó bò về phía Kiên, phát ra những tiếng kêu rên rỉ giống như tiếng gió rít qua khe cửa của biệt thự.
“Bố ơi…” giọng nói của nó là sự tổng hợp của hàng nghìn tiếng thì thầm. “Bố ơi, sao bố lại bỏ con?”
Kiên nằm bất động, máu từ vết thương ở cổ chân vẫn đang bị rễ cây hút sạch. Anh nhìn sinh vật đó tiến lại gần, lòng anh tràn ngập một nỗi sợ hãi tột độ pha lẫn với một sự xót xa cay đắng. Đó không phải là con anh. Đó là một con quái vật được nuôi dưỡng bởi sự hối hận của anh.
“Doanh, chạy đi! Đừng nhìn nó!” Kiên hét lên, nhưng Thục Doanh đã hoàn toàn mất trí.
Cô dang rộng vòng tay đón lấy sinh vật đó. “Con của mẹ… đến đây với mẹ.”
Khi sinh vật đó chạm vào người Doanh, những cánh hoa trên người nó bắt đầu xòe ra, sắc lẹm như những lưỡi dao. Chúng cắt vào da thịt cô, hòa quyện máu của cô vào cơ thể nó. Doanh không hề kêu đau. Cô mỉm cười, một nụ cười đẫm lệ và điên dại, khi những sợi dây leo đỏ bắt đầu quấn lấy cả hai mẹ con, gắn chặt họ vào nhau.
Ông Cửu đứng đó, bắt đầu tụng niệm những lời bằng một thứ ngôn ngữ cổ xưa, âm u. Căn hầm rung chuyển mạnh mẽ. Những bộ phận người trong các cái kén khác bắt đầu rụng xuống, tan chảy vào ao máu để cung cấp thêm năng lượng cho quá trình đồng hóa.
Kiên nhận ra rằng nếu anh không hành động ngay bây giờ, cả anh và Doanh sẽ trở thành một phần của hệ sinh thái kinh tởm này mãi mãi. Anh nghiến răng, dùng hết sức bình sinh rút khẩu súng lục ra khỏi thắt lưng. Nhưng anh không bắn vào ông Cửu, cũng không bắn vào sinh vật đó.
Anh nhắm vào bình gas công nghiệp lớn nằm ở góc hầm, cái bình dùng để sưởi ấm cho hệ thống ao máu này trong những đêm đông lạnh giá.
“Dừng lại ngay!” ông Cửu gầm lên, lão nhận ra ý định của Kiên và lao tới với chiếc rìu.
Đoàng!
Viên đạn găm thẳng vào vỏ bình gas. Một tiếng rít xé tai vang lên khi khí gas thoát ra ngoài. Kiên bóp cò lần thứ hai vào viên đá lửa dưới chân bình.
Một vụ nổ kinh thiên động địa rung chuyển cả thung lũng Đợi. Ngọn lửa màu cam rực cháy, nuốt chửng ao máu, nuốt chửng những rễ cây hoa ngải và cả những cái kén kinh hoàng trên trần nhà. Sức nóng của vụ nổ hất văng Kiên vào vách đá, khiến anh lịm đi trong bóng tối.
Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi mất đi ý thức, anh thấy bóng dáng Thục Doanh tan biến trong lửa đỏ, cùng với sinh vật mang hình hài đứa bé. Nhưng lạ thay, trên khuôn mặt cô không còn là sự điên dại, mà là một nét bình yên thanh thản như thể cô cuối cùng đã được giải thoát khỏi cơn ác mộng kéo dài nhiều năm qua.
Khi Kiên tỉnh lại, anh thấy mình đang nằm trên thảm cỏ phía ngoài biệt thự. Lộc Uyển đang bốc cháy dữ dội. Ngọn lửa vươn cao lên bầu trời đêm, thiêu rụi lớp kiến trúc Pháp cổ kính và cả cánh đồng hoa ngải đỏ rực bao quanh.
Sương mù bắt đầu tan đi, để lộ ánh bình minh yếu ớt phía chân trời. Kiên ngồi dậy, toàn thân đau nhức và đầy những vết sẹo kỳ lạ có hình thù giống như cánh hoa. Anh nhìn quanh, không thấy ông Cửu, cũng không thấy bóng dáng của vợ mình.
Dưới chân anh, một bông hoa ngải cuối cùng sót lại đang héo úa trong hơi nóng. Kiên đưa chân nghiền nát nó thành bùn đất.
Anh loạng choạng bước đi về phía con đường đèo, không ngoảnh đầu nhìn lại đống đổ nát của Lộc Uyển. Nhưng khi anh đi được một đoạn, anh bỗng khựng lại. Từ bên trong túi áo ngực của mình, anh cảm thấy một cái gì đó ấm nóng đang đập.
Anh thò tay vào túi và rút ra một cái kén nhỏ màu đỏ, giống hệt những cái kén anh đã thấy dưới hầm. Bên trong lớp màng mỏng, một trái tim tí hon đang đập nhịp nhàng theo nhịp tim của chính anh.
Một giọng trẻ con thì thầm bên tai anh, mang theo cơn gió lạnh của thung lũng:
“Bố ơi, mình đi đâu tiếp theo?”
Kiên đứng sững giữa con đường sương mù. Lộc Uyển có thể đã cháy rụi, nhưng loài hoa ngải đỏ đã tìm thấy một mảnh đất mới để sinh tồn: chính là cơ thể và linh hồn của anh. Sự trừng phạt chỉ mới thực sự bắt đầu.
Tội lỗi không bao giờ biến mất, nó chỉ chuyển từ hình thái này sang hình thái khác, chờ đợi thời điểm để nở rộ một lần nữa trong máu và nước mắt.
Sương mù lại kéo đến, nuốt chửng bóng dáng cô độc của người đàn ông đang mang theo một con quái vật trong lòng, bước đi về phía tương lai mịt mù.
Cuộc đời của Trần Kiên từ nay sẽ không còn là những bản vẽ kiến trúc nữa, mà là một chuỗi những ngày dài trốn chạy khỏi chính cái bóng của mình. Nhưng làm sao người ta có thể chạy trốn khỏi thứ đang đập ngay trong lồng ngực mình?