Tiếng nổ từ thung lũng Đợi vẫn còn âm vang trong màng nhĩ Trần Kiên như một bản nhạc truy hồn không dứt. Phía sau lưng anh, biệt thự Lộc Uyển giờ đây chỉ còn là một đống tro tàn đỏ rực, một vết loét khổng lồ trên da thịt của núi rừng. Khói đen bốc lên, quyện chặt với sương mù tạo thành một thứ hỗn hợp đặc quánh, nồng nặc mùi gỗ cháy, mùi hóa chất và một thứ mùi vị kinh tởm hơn cả: mùi thịt da bị thiêu đốt.
Kiên bước đi loạng choạng trên con đường mòn. Đôi giày da đắt tiền của anh đã rách nát, để lộ những ngón chân rướm máu. Nhưng nỗi đau thể xác ấy chẳng thấm tháp gì so với cảm giác ấm nóng hầm hập ở lồng ngực trái. Cái kén đỏ trong túi áo không chỉ đơn thuần là một vật thể; nó đang sống. Nó đập nhịp nhàng, một nhịp đập lệch pha với tim anh, tạo ra một sự cộng hưởng khó chịu khiến thực quản anh liên tục trào dâng vị đắng ngắt của dịch vị.
Anh dừng lại bên một khe suối nhỏ chảy dọc vách đá. Nước suối trong vắt, lạnh buốt. Kiên quỳ xuống, vốc nước dội lên mặt để gột rửa lớp tro bụi và máu khô. Khi nhìn xuống mặt nước, anh không khỏi kinh hoàng. Gương mặt anh trong hình phản chiếu không còn là người đàn ông lịch lãm, thực dụng của ngày trước. Da mặt anh tái nhợt như xác chết, và dưới lớp da cổ, những đường gân xanh tím đang chuyển dần sang màu đỏ thẫm, chúng bò ngoằn ngoèo như những rễ cây đang tìm cách đâm sâu vào tủy sống.
“Bố ơi… con đói.”
Tiếng thì thầm ấy lại vang lên, rõ mồn một, không phải từ bên ngoài mà từ chính bên trong lồng ngực. Kiên rùng mình, anh thò tay vào túi áo, định nắm lấy cái kén đó và ném xuống dòng suối xiết. Nhưng ngay khi ngón tay anh chạm vào lớp màng đỏ thẫm ấy, một luồng điện đau đớn chạy dọc khắp cơ thể. Toàn bộ hệ thần kinh của anh như bị hàng nghìn chiếc kim châm vào. Anh gục ngã xuống bờ đá, co quắp như một con tôm bị nướng trên than hồng.
Cái kén không cho phép anh vứt bỏ nó. Nó đã cắm những xúc tu li ti xuyên qua lớp vải, xuyên qua da thịt để nối trực tiếp vào hệ thống tuần hoàn của anh. Giờ đây, anh không còn là chủ nhân của chính mình. Anh là một vật chủ, một bình chứa sự sống cho thứ thực vật quỷ quyệt này.
Kiên nắn nót lấy ra từ túi quần một mẩu bánh mì khô khốc còn sót lại từ tối qua. Anh cố nuốt, nhưng ngay lập tức nôn thốc nôn tháo. Thứ mà cái kén cần không phải là tinh bột. Nó cần một thứ đậm đặc hơn, nguyên thủy hơn.
Đúng lúc đó, một con sóc nhỏ từ bụi cây gần đó bò ra, tò mò nhìn kẻ lạ mặt. Trong một khoảnh khắc mất kiểm soát, đôi tay của Kiên cử động như một bản năng của loài thú dữ. Anh lao tới, chộp lấy con vật nhỏ bé với một tốc độ mà trước đây anh không bao giờ có thể đạt được. Khi bàn tay anh siết chặt lấy cổ con sóc, cái kén ở ngực trái đột ngột rung lên bần bật. Từ dưới lớp da tay của Kiên, những sợi dây leo màu đỏ mảnh như sợi chỉ bắt đầu chui ra, quấn chặt lấy con vật tội nghiệp.
Anh nhắm mắt lại, nghe thấy tiếng xương gãy vụn và tiếng kêu thảm thiết lịm dần. Một luồng sinh lực ấm nóng chảy ngược từ đôi bàn tay vào lồng ngực anh. Cảm giác đói cồn cào biến mất, thay vào đó là một sự sảng khoái bệnh hoạn. Khi anh mở mắt ra, con sóc chỉ còn lại một lớp da khô khốc, toàn bộ máu huyết đã bị rút cạn.
Kiên bàng hoàng ném cái xác khô xuống suối. Anh run rẩy nhìn đôi bàn tay mình. “Mày là cái gì… Mày muốn gì ở tao?” anh gầm lên trong tuyệt vọng.
“Con muốn được sống… giống như bố đã từng muốn sống,” tiếng thì thầm đáp lại, mang theo một sự oán than truyền kiếp.
Kiên nhận ra rằng cái kén này chính là sự kết tinh của đứa con trai đã chết và loài Huyết Ngải. Nó mang theo ký ức của bé Duy, nhưng trái tim lại là của quỷ dữ. Anh phải rời khỏi vùng núi này, anh phải tìm bác sĩ Minh. Minh là người duy nhất biết về loài ngải này, có thể anh ta sẽ có cách để phẫu thuật tách rời cái thứ ký sinh này ra khỏi cơ thể anh.
Sau nhiều giờ đi bộ, Kiên cuối cùng cũng ra được đường lộ chính. Một chiếc xe tải chở gỗ đi ngang qua. Người tài xế trung niên nhìn thấy một người đàn ông rách rưới, đầy máu me đứng giữa đường thì vội vã dừng lại.
“Này anh bạn, có chuyện gì vậy? Tai nạn à?” người tài xế ló đầu ra hỏi, giọng đầy lo lắng.
Kiên cố gắng lấy lại vẻ bình tĩnh, anh dùng tay che đi phần ngực trái đang phập phồng bất thường. “Tôi… tôi bị lạc trong rừng. Có thể cho tôi quá giang đến thị trấn gần nhất không?”
Người tài xế gật đầu, ra hiệu cho anh lên xe. Trong buồng lái hẹp và sực mùi thuốc lá rẻ tiền, Kiên cảm thấy ngột ngạt. Anh cố gắng thu mình lại vào góc ghế, tránh để người tài xế nhìn thấy những đường gân đỏ đang đập liên hồi dưới cổ áo.
“Anh trông tệ thật đấy. Ở vùng này sương muối độc lắm, thỉnh thoảng còn có mấy loài hoa lạ gây ảo giác. Người ta đồn rằng có cái biệt thự cổ trên kia cháy rồi, anh có thấy khói không?” người tài xế vừa lái vừa bắt chuyện.
“Tôi không thấy gì cả,” Kiên trả lời cộc lốc, đôi mắt anh dán chặt vào gương chiếu hậu bên ngoài.
Chợt, người tài xế nhăn mũi. “Mùi gì thế nhỉ? Như mùi hoa nhang đám ma ấy. Anh có mang theo hoa gì trên người không?”
Kiên cứng người lại. Cái kén đang bắt đầu tỏa mùi hương. Mùi hương của cái chết. Anh nhận thấy ánh mắt của người tài xế bắt đầu dời từ con đường sang nhìn vào túi áo ngực của anh. Ở đó, một vệt đỏ thẫm bắt đầu thấm qua lớp áo sơ mi, loang rộng ra như một đóa hoa đang nở.
“Này… anh bị thương à? Máu chảy nhiều thế kia?” người tài xế hoảng hốt, anh ta định đưa tay ra định chạm vào vai Kiên.
“Đừng chạm vào tôi!” Kiên hét lên.
Nhưng đã quá muộn. Cái kén cảm nhận được sự đe dọa. Một xúc tu đỏ rực, sắc lẹm như lưỡi mác bất ngờ đâm xuyên qua túi áo Kiên, cắm thẳng vào mu bàn tay của người tài xế.
“Á!” người đàn ông rú lên, chiếc xe tải loạng choạng rồi lao xuống mương nước bên đường.
Cú va chạm mạnh khiến Kiên đập đầu vào kính chắn gió, máu chảy ròng ròng xuống mắt. Trong cơn choáng váng, anh thấy người tài xế đang giãy giụa dữ dội. Những sợi dây leo đỏ rực từ ngực Kiên như những xúc tu của một con bạch tuộc khổng lồ, chúng bò lổm ngổm khắp buồng lái, quấn chặt lấy cổ, tay và chân của người đàn ông tội nghiệp.
“Dừng lại! Làm ơn dừng lại!” Kiên gào khóc, anh dùng hai tay cố sức kéo những sợi dây leo đó ra, nhưng chúng cứng như dây thép và trơn nhẵn như da rắn.
Chỉ trong vài phút, người tài xế đã biến thành một cái xác héo hon. Chiếc xe tải chìm trong im lặng, chỉ còn tiếng máy nổ xình xịch và tiếng hút máu sột soạt ghê người. Kiên ngồi thụp xuống sàn xe, đầu óc trống rỗng. Anh đã trở thành một kẻ giết người hàng loạt, không phải bằng dao, bằng súng, mà bằng chính cơ thể của mình.
Anh bò ra khỏi chiếc xe tải gặp nạn, máu của nạn nhân dính đầy lên người anh nhưng kỳ lạ thay, cảm giác kiệt sức lúc nãy đã biến mất. Anh thấy mình mạnh mẽ hơn, thính giác và thị giác sắc bén hơn bao giờ hết. Anh có thể nghe thấy tiếng một con sâu đang bò trên lá cây cách đó hàng chục mét, có thể nhìn thấy từng mạch máu nhỏ li ti trên cánh tay mình đang nhảy múa theo điệu nhạc của quỷ.
Kiên bắt đầu chạy. Anh không chạy về phía thị trấn nữa. Anh biết mình không thể xuất hiện trước mặt bác sĩ Minh hay bất kỳ ai trong tình trạng này. Anh là một mầm bệnh, một tai họa di động.
Anh chạy sâu vào những cánh rừng già, nơi không có dấu chân người. Anh sống như một bóng ma, săn lùng thú rừng để nuôi dưỡng thứ quái thai trong lồng ngực. Mỗi lần giết chóc, tâm trí anh lại hiện lên hình ảnh của Thục Doanh và bé Duy. Anh thấy họ đứng giữa cánh đồng hoa ngải, vẫy gọi anh. Anh thấy gương mặt biến dạng của ông Cửu cười nhạo sự hèn nhát của anh.
“Anh không thể thoát được đâu, Kiên ạ,” giọng của Doanh vang lên trong một đêm trăng khuyết, khi anh đang ngồi bên đống lửa nhỏ giữa một hang đá. “Anh đã xây dựng cuộc đời mình trên những dối trá, và giờ đây sự thật đang đòi lại tất cả.”
Kiên nhìn vào đống lửa, ánh lửa bập bùng soi rõ những vết sẹo hoa đỏ đã lan rộng khắp ngực và bụng anh. Thứ ký sinh kia không còn nằm trong cái kén nữa, nó đã hoàn toàn hợp nhất với nội tạng của anh. Đôi khi, anh cảm thấy tim mình ngừng đập, và chính cái kén đó đảm nhận việc bơm máu đi khắp cơ thể. Anh không còn là Trần Kiên nữa, anh là một thực thể lai tạp giữa người và thực vật.
Một buổi sáng, Kiên tìm thấy một ngôi chùa cổ hoang tàn nằm trên đỉnh một ngọn núi cao. Ngôi chùa đã bị bỏ hoang từ lâu, tượng Phật bị phong hóa, mái ngói đổ nát. Anh quyết định dừng chân tại đây. Có lẽ sự thanh tịnh của nơi này sẽ giúp anh kiềm chế được con quỷ trong người.
Nhưng Lộc Uyển không dễ dàng buông tha cho vật chủ của nó.
Đêm đó, khi anh đang ngồi thiền giữa đại điện đổ nát, mùi hương hoa ngải bỗng nhiên nồng nặc trở lại. Từ dưới những vết nứt của sàn đá, những mầm cây đỏ rực bắt đầu nhú lên. Chúng không phải do anh mang tới, mà chúng dường như luôn tồn tại ở khắp mọi nơi, chờ đợi sự xuất hiện của kẻ mang mầm mống gốc.
Kiên nhìn lên bức tượng Phật bà quan âm bị mất một cánh tay. Phía sau bức tượng, một bóng người chậm rãi bước ra.
Đó là một người đàn ông mặc áo vest đen chỉnh tề, nhưng khuôn mặt bị che khuất bởi một chiếc mặt nạ gỗ hình hoa đỏ.
“Kiến trúc sư Trần Kiên, tôi đã đợi anh từ lâu,” người đàn ông nói bằng một giọng nói trầm thấp, đầy uy quyền.
“Ông là ai?” Kiên đứng dậy, đôi tay anh bắt đầu run rẩy, những sợi dây leo đỏ rực đã sẵn sàng lao ra chiến đấu.
“Tôi là người thu hoạch,” người đàn ông tháo mặt nạ ra.
Kiên sững sờ. Gương mặt phía sau chiếc mặt nạ chính là bác sĩ Minh. Nhưng đôi mắt của Minh không còn vẻ điềm tĩnh của một bác sĩ tâm lý, nó lạnh lẽo và vô hồn như đôi mắt của những bức chân dung ở Lộc Uyển.
“Anh nghĩ Lộc Uyển chỉ là một ngôi nhà cũ ư? Không, nó là một thí nghiệm kéo dài hàng thế kỷ. Và anh, Kiên ạ, là mẫu vật hoàn hảo nhất mà chúng tôi từng tạo ra. Một kẻ mang trong mình nỗi đau sâu sắc nhất, sự ích kỷ tột cùng và máu của dòng họ cổ xưa.”
Minh tiến lại gần, trong tay anh ta là một thiết bị y tế kỳ lạ trông giống như một chiếc máy hút chân không thu nhỏ. “Bây giờ, hãy đưa lại cho tôi thứ mà anh đang giữ. Nó đã đủ chín muồi rồi.”
Kiên cười điên dại. Anh nhận ra rằng tất cả mọi chuyện, từ vụ tai nạn, việc anh thừa kế biệt thự, cho đến sự xuất hiện của Minh, tất cả đều là một kịch bản tàn độc của một tổ chức bí mật nào đó. Anh chỉ là một con tốt trong bàn cờ của họ.
“Muốn lấy nó sao? Đến mà lấy!”
Kiên gầm lên, toàn bộ những sợi dây leo đỏ từ cơ thể anh bùng phát ra như những ngọn roi lửa. Chúng lao về phía Minh với một sức mạnh khủng khiếp. Nhưng Minh chỉ bình thản nhấn một nút trên thiết bị cầm tay.
Một âm thanh tần số cao vang lên, xé toạc không gian. Kiên đổ gục xuống sàn, hai tay ôm lấy đầu. Thứ ký sinh trong ngực anh phản ứng dữ dội với âm thanh đó, nó bắt đầu cào xé nội tạng anh từ bên trong, cố gắng chui ra ngoài để thoát thân.
Máu tràn ra từ miệng, tai và mắt Kiên. Trong cơn đau tột cùng, anh thấy Minh đứng phía trên mình, nhìn anh như nhìn một món đồ chơi đã hỏng.
“Tội lỗi của anh là chất độc, nhưng nó cũng là liều thuốc cho chúng tôi,” Minh thầm thì.
Đúng lúc Minh định đặt thiết bị lên ngực Kiên, một bàn tay đẫm máu bất ngờ nắm lấy cổ chân anh ta từ phía sau bức tượng Phật. Một bóng trắng rách rưới, đầy những vết cháy xém hiện ra.
Thục Doanh. Cô vẫn còn sống, hoặc ít nhất, linh hồn cô vẫn đang bám trụ lại trong đống tro tàn của thể xác để bảo vệ chồng mình.
“Chạy đi… Kiên…” cô thào thào.
Kiên dùng chút sức tàn cuối cùng, anh không chạy trốn mà lao thẳng vào Minh, ôm chặt lấy anh ta. Những sợi dây leo đỏ trên người Kiên bắt đầu quấn lấy cả hai người họ.
“Nếu tao phải chết, tao sẽ kéo cả cái lũ khốn kiếp tụi mày theo!”
Kiên bóp nát cái kén trong lồng ngực mình. Một vụ nổ sinh học xảy ra. Toàn bộ chất lỏng đỏ thẫm bên trong kén bắn tung tóe, nó không phải là máu, mà là một loại axit hữu cơ cực mạnh. Nó thiêu cháy cả Kiên, Minh và cả ngôi chùa cổ.
Trong ánh lửa đỏ rực cuối cùng, Kiên thấy bé Duy đang đứng đó, mỉm cười và đưa tay về phía anh. Lần này, thằng bé không còn mang hình hài quái vật nữa.
Cơn đau biến mất. Hơi lạnh biến mất. Chỉ còn lại sự trống rỗng vô cùng của hư vô.
Sáng hôm sau, người ta tìm thấy đống đổ nát của ngôi chùa trên đỉnh núi. Không có xác người, chỉ có những bụi hoa ngải đỏ rực mọc lên từ giữa những kẽ đá, cánh hoa chúng mang một sắc đỏ tươi tắn lạ lùng, như thể chúng vừa được tưới bởi một loại dưỡng chất quý giá nhất thế gian.
Gió núi thổi qua, những cánh hoa đỏ bay lả tả vào không trung, mang theo những mầm mống của một câu chuyện ma quái mới, chờ đợi những kẻ có tâm hồn mục rỗng tiếp theo để trú ngụ.