MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHUYẾT NGẢI TRONG SƯƠNGChương 5: Bản giao hưởng của những bóng ma

HUYẾT NGẢI TRONG SƯƠNG

Chương 5: Bản giao hưởng của những bóng ma

2,591 từ · ~13 phút đọc

Khói từ ngôi chùa cổ tan dần vào tầng mây thấp, để lại một khoảng lặng rợn người trên đỉnh núi. Đống đổ nát của những cột gỗ cháy sém đen kịt trông giống như những bộ xương của một loài thú khổng lồ đã tuyệt chủng. Thế nhưng, Trần Kiên không chết. Cái chết dường như là một đặc ân quá xa xỉ mà loài Huyết Ngải chưa sẵn lòng ban tặng cho anh.

Anh nằm giữa đống tro tàn, cơ thể biến dạng một cách khủng khiếp. Một nửa gương mặt anh đã bị axit sinh học ăn mòn, để lộ ra những thớ thịt đỏ hỏn đan xen với rễ cây đang bò lổm ngổm. Bác sĩ Minh — hay thực thể mang diện mạo của Minh — đã biến mất, chỉ để lại những mảnh vụn của thiết bị tần số cao nằm rải rác xung quanh. Điều kỳ lạ nhất là Thục Doanh. Cô không còn ở đó, không một dấu vết của tà áo trắng hay hơi ấm tàn dư, cứ như thể sự xuất hiện của cô chỉ là một ánh chớp cuối cùng của lương tâm Kiên nhằm cứu rỗi linh hồn anh trong giây lát.

Kiên cố gắng gượng dậy. Mỗi cử động đều khiến những sợi rễ trong người anh cọ xát vào xương tủy, tạo ra những tiếng răng rắc khô khốc. Anh nhận ra một sự thay đổi kinh hoàng: cái kén ở ngực trái đã vỡ, nhưng nó không tan biến. Thay vào đó, nó đã nở rộ. Từ vết rách to hoác trên lồng ngực anh, một đóa hoa ngải khổng lồ, đỏ thẫm như một khối huyết đặc, đang từ từ xòe cánh. Nó không còn ký sinh nữa; nó đã trở thành trái tim mới của anh.

Anh bước xuống núi, nhưng không còn là bước chân của một con người. Anh lướt đi trong bóng tối, linh hoạt và lặng lẽ như một bóng ma. Cơn đói máu không còn hành hạ anh theo cách cũ; giờ đây, anh thèm khát một thứ khác: những ký ức đen tối. Khi đi ngang qua một ngôi làng nhỏ dưới chân núi, Kiên cảm nhận được những luồng khí đen nhạt nhẽo bốc lên từ những mái nhà tranh. Đó là nỗi buồn của một góa phụ, sự hối hận của một kẻ trộm, và nỗi sợ hãi của một đứa trẻ bị bỏ rơi. Đóa hoa trên ngực anh rung rinh, những sợi nhụy đỏ vươn dài ra không trung, tham lam hút lấy những cảm xúc tiêu cực đó như một loài sâu bướm hút mật.

Anh biết mình đang đi đâu. Anh đang quay trở lại thành phố.

Thành phố — nơi anh từng là một kiến trúc sư lừng lẫy, nơi những tòa nhà chọc trời bằng kính và thép đại diện cho sự kiêu hãnh của con người. Nhưng dưới góc nhìn hiện tại của Kiên, thành phố hiện ra như một mê cung của tội lỗi và sự mục rỗng. Mỗi căn hộ cao cấp đều là một cái lồng chứa đựng những bí mật thối rữa. Đây chính là thiên đường cho loài Huyết Ngải.

Kiên tìm đến văn phòng cũ của mình, một căn penthouse nằm trên tầng 40 của tòa cao ốc trung tâm. Nơi đây vẫn giữ nguyên vẻ sang trọng, nhưng đã phủ một lớp bụi mỏng. Anh nhìn vào bản vẽ kiến trúc dở dang trên bàn làm việc — một dự án khu nghỉ dưỡng sinh thái được anh đặt tên là "Cánh đồng Bình Yên".

"Bình yên sao?" Kiên bật cười, âm thanh phát ra từ cổ họng anh nghe như tiếng lá khô bị nghiền nát. "Làm gì có bình yên khi nền móng được xây trên những xác người?"

Anh chợt nghe thấy tiếng động ở cửa sổ. Một con chim bồ câu trắng đang đậu bên bệ kính. Kiên tiến lại gần, đóa hoa trên ngực anh đột ngột mở rộng, bắn ra một sợi xúc tu mảnh như tơ nhện. Con chim chưa kịp vỗ cánh đã bị kéo sụp vào lòng ngực anh. Một giây sau, chỉ còn lại vài chiếc lông trắng rụng rơi. Những ký ức ngắn ngủi về bầu trời và gió của con chim tràn vào đại não Kiên, mang lại một sự sảng khoái dị thường.

"Kiên... anh vẫn thích những tầng cao nhỉ?"

Giọng nói quen thuộc vang lên từ bóng tối của góc phòng. Kiên quay phắt lại. Bác sĩ Minh đang ngồi trên chiếc ghế xoay của anh, tay cầm một ly rượu vang đỏ thẫm. Gương mặt anh ta không có lấy một vết trầy xước sau vụ nổ ở chùa cổ.

"Ông là cái quái gì vậy?" Kiên gầm gừ, đóa hoa ngải trên ngực anh bắt đầu tỏa ra thứ mùi nồng hắc gây ảo giác.

Minh nhấp một ngụm rượu, thong thả nói: "Tôi là sự tiến hóa, Kiên ạ. Con người đã đạt đến giới hạn của sinh học. Chúng ta mục nát vì cảm xúc, chúng ta chết vì thời gian. Nhưng Huyết Ngải thì không. Nó biến nỗi đau thành năng lượng, biến ký ức thành sự bất tử. Tôi và tổ chức của mình — 'Hội Hoa Đỏ' — đã theo dõi dòng họ anh từ thời Pháp thuộc. Các anh là những chiếc bình chứa hoàn hảo."

"Ta không phải là bình chứa của ai cả!" Kiên lao tới, những sợi dây leo từ cánh tay anh phóng ra như những mũi giáo.

Nhưng Minh chỉ khẽ búng tay. Toàn bộ hệ thống đèn trong penthouse bật sáng rực rỡ, nhưng đó là thứ ánh sáng cực tím tím ngắt. Kiên đau đớn gục xuống, đóa hoa trên ngực anh co rút lại như gặp lửa.

"Đừng chống lại chúng tôi. Anh nên cảm ơn tôi mới đúng," Minh đứng dậy, tiến lại gần Kiên và dùng mũi giày da bóng lộn dẫm lên đóa hoa đang phập phồng ở ngực anh. "Nhờ có tôi, anh mới thấy được bản chất thực sự của vợ và con mình. Anh có bao giờ tự hỏi, tại sao Thục Doanh lại mộng du vào mỗi đêm trăng khuyết không? Tại sao con trai anh lại đứng ở ban công tầng 5 vào đêm tai nạn đó? Có phải thực sự là lỗi của anh, hay là do máu của chúng đã bị đánh thức từ trước?"

Những lời nói của Minh như những liều thuốc độc thấm vào tâm trí Kiên. Một ký ức bị lãng quên đột ngột hiện về. Đêm tai nạn, trước khi anh đánh lái, anh đã nhìn thấy gương mặt của bé Duy trong gương chiếu hậu. Đứa bé không hề ngủ. Nó đang nhìn anh với một đôi mắt đỏ rực, và miệng nó đang thầm thì một câu thần chú bằng thứ ngôn ngữ cổ xưa của thung lũng Đợi. Chính sự kinh hoàng đó đã khiến anh mất lái.

"Chúng ta không tạo ra quái vật," Minh thì thầm vào tai Kiên. "Chúng ta chỉ cung cấp đất cho hạt mầm của chúng nở rộ."

Minh kéo Kiên đứng dậy và dẫn anh đến bên cửa sổ kính sát đất, nhìn xuống thành phố rực rỡ ánh đèn bên dưới. "Anh có thấy không? Hàng triệu con người ngoài kia. Mỗi người đều mang trong mình một hạt mầm của sự đồi bại. Chỉ cần một chút hương của Huyết Ngải, cả thành phố này sẽ trở thành một cánh đồng đỏ rực. Và anh, Trần Kiên, anh sẽ là người kiến trúc sư thiết kế nên vương quốc mới đó."

Kiên nhìn xuống dòng xe cộ li ti như những đàn kiến. Một ý nghĩ đen tối bắt đầu nảy nở trong anh, mãnh liệt hơn cả loài ngải đỏ. Nếu thế giới này vốn dĩ đã thối rữa, tại sao anh phải cố gắng cứu vãn nó? Tại sao anh không biến nỗi đau của mình thành một cơn sóng thần để nhấn chìm tất cả những kẻ đang giả vờ hạnh phúc ngoài kia?

"Tôi phải làm gì?" Kiên hỏi, giọng anh giờ đây lạnh lẽo và phục tùng.

Minh mỉm cười, một nụ cười thỏa mãn của kẻ vừa thuần hóa được một con thú dữ. "Hệ thống cấp nước của thành phố. Tôi muốn anh đưa nhựa của đóa hoa trên ngực mình vào đó. Chỉ cần một giọt máu của anh, một giọt nhựa của ngải, chúng ta sẽ bắt đầu bản giao hưởng này."

Đêm đó, Kiên đột nhập vào nhà máy xử lý nước trung tâm. Với sức mạnh của thực thể thực vật, anh dễ dàng vô hiệu hóa lực lượng an ninh mà không để lại một dấu vết. Anh đứng trên bể chứa khổng lồ, nơi cung cấp nước cho hàng triệu cư dân.

Anh dùng tay xé toạc lớp da thịt trên ngực, chạm vào trái tim hoa đỏ của mình. Một cơn đau xé lòng ập đến, nhưng anh cảm thấy một sự hưng phấn tột độ. Anh bóp mạnh đóa hoa, khiến một dòng chất lỏng màu huyết thẫm, đặc quánh và lấp lánh như lân quang chảy xuống bể nước.

Dòng chất lỏng lan tỏa nhanh chóng, nhuộm hồng cả bể chứa khổng lồ. Mùi hương nồng hắc bốc lên, nhưng lần này Kiên thấy nó thơm một cách kỳ lạ.

"Uống đi... uống đi những kẻ tội lỗi," anh lẩm bẩm.

Sáng hôm sau, thành phố vẫn thức dậy như thường lệ. Nhưng có một điều gì đó đã thay đổi. Những người dân bắt đầu phàn nàn về vị ngọt lạ lùng của nước máy. Những đóa hoa đỏ rực bất ngờ nở rộ khắp các công viên, ven đường, và thậm chí là từ những kẽ nứt trên vỉa hè bê tông.

Tại một căn hộ nhỏ, một người chồng bất ngờ nhìn thấy vợ mình biến thành một đóa hoa ngổng ngang những xúc tu. Tại một trường học, những đứa trẻ bắt đầu vẽ những vòng tròn đỏ thẫm trên tường bằng chính máu của mình. Sự điên loạn bắt đầu lan rộng như một đám cháy rừng.

Kiên đứng trên đỉnh tòa tháp penthouse, nhìn xuống thành phố đang dần chìm trong sắc đỏ của Huyết Ngải. Anh thấy những linh hồn bắt đầu thoát xác, bay lơ lửng trên bầu trời, tạo thành một mạng lưới ánh sáng ma quái.

Nhưng khi anh đang tận hưởng khoảnh khắc chiến thắng, một bóng người xuất hiện phía sau anh. Không phải Minh.

Đó là một đứa trẻ. Một đứa trẻ bằng xương bằng thịt, mặc bộ quần áo vàng nhạt, tay cầm một con gấu bông cũ kỹ. Đôi mắt nó không đỏ, mà trong veo như nước hồ thu.

"Bố ơi, bố làm gì vậy?"

Kiên sững sờ. Đó đúng là bé Duy. Nhưng không phải ảo ảnh, không phải thực thể thực vật. Đứa bé tỏa ra một luồng ánh sáng trắng dịu nhẹ, thứ ánh sáng khiến đóa hoa trên ngực Kiên phải run rẩy sợ hãi.

"Duy... sao con..."

"Mẹ bảo con đến đón bố," đứa bé tiến lại gần, bàn tay nhỏ nhắn chạm vào bàn tay đầy rễ cây của Kiên. "Mẹ nói bố đã lạc đường quá lâu rồi. Đã đến lúc phải về nhà."

Khi bàn tay của đứa trẻ chạm vào người anh, Kiên cảm thấy một luồng hơi ấm thuần khiết chảy vào tim. Đóa hoa ngải đỏ trên ngực anh bắt đầu héo úa. Những cánh hoa rụng xuống, hóa thành tro bụi. Những ký ức đen tối, những lời dụ dỗ của Minh, những sự hận thù... tất cả đều tan biến trước sự hiện diện của đứa trẻ này.

Anh nhìn thấy Thục Doanh đang đứng phía sau đứa bé, cô mỉm cười, đôi mắt đầy vẻ bao dung.

"Kiên, thế giới này không cần sự cứu rỗi bằng máu. Nó cần sự tha thứ," giọng cô vang lên thanh thoát.

Kiên nhận ra rằng Minh đã lừa anh. Bé Duy thật sự đã ra đi, và linh hồn của nó chính là rào cản cuối cùng ngăn chặn sự bành trướng của Huyết Ngải. Hội Hoa Đỏ cần anh tiêu diệt nốt phần linh hồn thuần khiết còn lại của gia đình mình bằng cách biến anh thành một con quỷ hoàn toàn.

"Tôi không thể..." Kiên quỳ xuống, nước mắt chảy dài trên gương mặt biến dạng. "Tôi đã làm những điều kinh khủng... tôi đã đầu độc cả thành phố..."

"Vẫn chưa quá muộn," Duy nói, đứa bé đặt con gấu bông vào lòng ngực Kiên, ngay vị trí đóa hoa vừa héo. "Bố có thể rút lại tất cả."

Kiên hiểu mình phải làm gì. Anh không thể ngăn chặn nhựa ngải đã hòa vào dòng nước, nhưng anh có thể biến chính mình thành một liều thuốc giải. Anh là vật chủ gốc, máu của anh mang mã gen của loài ngải này. Nếu anh tự thiêu đốt toàn bộ sinh mạng của mình ngay tại đây, tại trung tâm của mạng lưới ký ức này, anh sẽ tạo ra một phản ứng dây chuyền tiêu diệt toàn bộ mầm mống ngải đỏ trong thành phố.

Anh quay sang nhìn Minh, lúc này đang đứng ở cửa sân thượng với gương mặt thất kinh.

"Không! Anh đang làm gì thế? Anh sẽ phá hỏng tất cả!" Minh gào lên, lao tới với một khẩu súng trên tay.

Kiên không quan tâm. Anh ôm chặt lấy bé Duy và Thục Doanh (dù biết họ chỉ là những linh hồn hiện về). Anh tập trung toàn bộ năng lượng còn sót lại vào trái tim hoa đỏ đã héo của mình.

"Vĩnh biệt thung lũng Đợi. Vĩnh biệt Lộc Uyển."

Một luồng ánh sáng trắng lòa bùng phát từ cơ thể Trần Kiên. Nó không phải là một vụ nổ vật lý, mà là một cơn sóng thần của sự thanh tẩy. Ánh sáng lan tỏa khắp thành phố, đi xuyên qua những tòa nhà, thấm vào từng mạch nước ngầm. Những đóa hoa đỏ trên phố héo rũ trong tích tắc. Những người dân đang lên cơn điên đột ngột tỉnh lại, ngơ ngác như vừa trải qua một giấc ngủ dài.

Khi ánh sáng tan đi, trên sân thượng tòa cao ốc chỉ còn lại một đống tro trắng mịn. Gió thổi qua, tro bay đi mất, để lại một con gấu bông cũ kỹ nằm lặng lẽ giữa sàn bê tông.

Bác sĩ Minh quỳ sụp xuống, đôi mắt anh ta giờ đây trống rỗng. Hội Hoa Đỏ đã thất bại. Mẫu vật hoàn hảo nhất của họ đã chọn cách tự hủy diệt để bảo vệ cái mầm mống cuối cùng của nhân tính.

Dưới phố, một cơn mưa đầu mùa bắt đầu rơi, gột rửa những vệt màu đỏ cuối cùng trên vỉa hè. Thành phố lại trở về với nhịp sống hối hả, người ta sẽ nhanh chóng quên đi "cơn sốt hoa đỏ" kỳ lạ đó, coi nó như một loại bệnh dịch mùa hay ảo giác tập thể.

Nhưng ở đâu đó trong những góc tối, những hạt mầm khác của Huyết Ngải vẫn đang âm thầm chờ đợi. Vì chừng nào con người còn mang trong mình những nỗi đau không thể chia sẻ và những tội lỗi không được thứ tha, loài hoa đỏ sẽ vẫn còn đất để nở rộ.

Trần Kiên đã ra đi, nhưng câu chuyện về Lộc Uyển sẽ còn được kể mãi trong những đêm sương mù, như một lời nhắc nhở về ranh giới mong manh giữa con người và ác quỷ.