MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHUYẾT NGẢI TRONG SƯƠNGChương 6: Tàn tro của những vị thần

HUYẾT NGẢI TRONG SƯƠNG

Chương 6: Tàn tro của những vị thần

2,068 từ · ~11 phút đọc

Thành phố sau cơn đại hồng thủy của ánh sáng trắng trông giống như một kẻ vừa tỉnh dậy sau cơn mê sảng dài dằng dặc. Những vệt đỏ thẫm trên đường phố đã bị gột rửa bởi cơn mưa đầu mùa, nhưng mùi hương hăng nồng của loài ngải vẫn lẩn khuất đâu đó trong những khe cống ngầm, trong lớp bùn đất đọng lại dưới chân những tòa cao ốc. Người ta gọi đó là một vụ ngộ độc khí quy mô lớn, một sự cố môi trường hy hữu, nhưng không ai giải thích được tại sao trong tâm khảm của hàng triệu cư dân thành phố, ký ức về những đôi mắt đỏ rực và tiếng thì thầm của hoa vẫn còn văng vẳng mỗi khi đêm về.

Tại sân thượng tòa Penthouse, nơi Trần Kiên đã tan biến thành tro bụi, bác sĩ Minh vẫn ngồi bất động. Gương mặt hắn ta, vốn luôn giữ vẻ điềm tĩnh đến lạnh lùng, giờ đây nứt vỡ ra thành từng mảng. Hắn nhìn chằm chằm vào con gấu bông cũ kỹ — di vật duy nhất còn sót lại của một gia đình đã chọn cách tự hủy diệt để chấm dứt vòng lặp tội lỗi.

Một tiếng trực thăng xé toạc bầu trời đêm tĩnh lặng. Luồng sáng từ đèn pha quét qua sân thượng, rọi thẳng vào Minh. Từ trên máy bay, những bóng người mặc đồ bảo hộ kín mít, mang theo biểu tượng đóa hoa đỏ cách điệu trên ngực áo, đu dây xuống một cách chuyên nghiệp. Họ là lực lượng dọn dẹp của Hội Hoa Đỏ.

“Mẫu vật gốc đã mất. Anh đã thất bại, Minh,” một người đàn ông bước ra từ bóng tối, giọng nói trầm đục qua lớp mặt nạ phòng độc.

Minh không ngẩng đầu lên, hắn chỉ cười nhạt, một nụ cười chứa đựng sự mỉa mai tột độ. “Mất? Các người nông cạn quá. Trần Kiên không mất. Anh ta chỉ vừa mới gieo hạt theo một cách mà chúng ta không ngờ tới thôi.”

Hắn đứng dậy, phủi lớp tro trắng còn bám trên ống quần. “Ánh sáng thanh tẩy của anh ta không giết chết Huyết Ngải. Nó chỉ bắt loài ngải phải tiến hóa. Các người có thấy không? Những người dân ngoài kia, dù đã tỉnh lại, nhưng sâu trong DNA của họ đã bị biến đổi vĩnh viễn bởi nhựa ngải hòa trong nước. Họ không còn là những con người bình thường nữa. Họ là những vật chủ tiềm năng, chờ đợi một tín hiệu mới.”

Người đàn ông mặt nạ dừng lại, liếc nhìn về phía thành phố đang bắt đầu lên đèn trở lại. “Hội đồng không thích những sự cố không kiểm soát được. Anh sẽ phải giải trình về việc để linh hồn của đứa trẻ can thiệp vào quá trình đồng hóa.”

“Linh hồn sao?” Minh nhặt con gấu bông lên, xé toạc lớp bông bên trong. Từ giữa những sợi bông trắng tinh, một hạt mầm nhỏ xíu, đỏ như một viên hồng ngọc, rơi vào lòng bàn tay hắn. Hạt mầm đó đang đập. Nó đập với nhịp điệu của sự tha thứ, nhưng lại mang hình hài của sự ký sinh. “Linh hồn chính là loại phân bón tinh khiết nhất. Trần Kiên đã dồn toàn bộ sự sống của mình vào đây để cứu thế giới, nhưng anh ta không biết rằng, chính hành động hy sinh đó đã tạo ra một chủng ngải mới: Ngải Trắng. Nó không cần máu, nó cần sự hy sinh. Và trên đời này, còn gì dễ khai thác hơn lòng trắc ẩn của con người?”

Minh cẩn thận cất hạt mầm vào một chiếc lọ thủy tinh chứa đầy dung dịch màu xanh lục. Hắn biết rằng cuộc chơi tại Lộc Uyển chỉ là một bài thử nghiệm nhỏ ở vùng ngoại ô. Thành phố này mới là phòng thí nghiệm thực sự.

Vài tuần sau, giữa trung tâm thành phố, một trung tâm trị liệu tâm lý mới được thành lập mang tên "Bình Minh Trắng". Giám đốc trung tâm không ai khác chính là bác sĩ Minh, nhưng giờ đây hắn xuất hiện với một vẻ ngoài thánh thiện, nụ cười hiền từ và đôi mắt chứa đựng sự thấu cảm vô tận. Trung tâm nhanh chóng trở nên nổi tiếng nhờ phương pháp điều trị "Thanh tẩy ký ức". Những người bị tổn thương, những kẻ mang gánh nặng tội lỗi từ khắp nơi đổ về đây. Họ được cho uống một loại trà thảo mộc có vị ngọt dịu và nghe những bản nhạc thiền định êm ái.

Không ai biết rằng, trong tách trà đó có chứa những mầm mống của Ngải Trắng.

Loài ngải này không làm người ta phát điên hay thèm máu. Ngược lại, nó khiến họ trở nên cực kỳ điềm tĩnh, vị tha và sẵn sàng hy sinh tất thảy. Họ trở thành những công dân kiểu mẫu, những người sẵn sàng hiến tặng tài sản, máu và cả cuộc đời mình cho một mục đích "cao cả" mà họ thậm chí không thể định nghĩa rõ ràng. Dần dần, một giáo phái mới thành hình dưới lớp vỏ bọc của lòng nhân ái, với Minh là kẻ điều khiển giật dây từ phía sau.

Nhưng bóng ma của Trần Kiên vẫn không hoàn toàn biến mất.

Ở một góc phố nghèo, có một người phụ nữ điên thường xuyên lảng vảng bên những bồn hoa héo úa. Bà ta không bao giờ nói chuyện với ai, chỉ dùng những mảnh sành cào lên tường những hình vẽ kỳ lạ. Nếu nhìn kỹ, người ta sẽ thấy đó là sơ đồ của một ngôi biệt thự cổ với những đường rễ cây bao quanh. Bà ta chính là người chủ cũ của Lộc Uyển, kẻ tưởng chừng đã chết trong vụ cháy năm xưa nhưng đã bò ra được từ địa đạo bí mật với một cơ thể tàn phế.

Bà ta biết bí mật của Minh. Bà ta biết rằng Ngải Trắng không phải là sự cứu rỗi, mà là sự nô lệ hóa linh hồn. Sự tha thứ mà nó mang lại chỉ là một liều thuốc tê để Hội Hoa Đỏ có thể rút cạn tinh hoa của con người mà không gặp phải bất kỳ sự kháng cự nào.

Một đêm nọ, Minh đang đứng ở văn phòng làm việc trên tầng cao nhất của trung tâm Bình Minh Trắng. Hắn đang nhìn vào sơ đồ tăng trưởng của các "tín đồ" trên toàn thế giới. Mọi thứ đều hoàn hảo. Thế giới đang dần trở thành một cánh đồng hoa ngải trắng muốt, tĩnh lặng và tuyệt đối tuân phục.

Bỗng nhiên, ánh đèn trong phòng chớp tắt. Mùi hương nồng hắc của hoa ngải đỏ — loại ngải nguyên bản vốn dĩ đã bị tiêu diệt — đột ngột xộc vào mũi hắn.

Minh nhíu mày, tay chạm vào nút báo động dưới bàn. “Ai đó?”

Từ trong góc tối, một bóng người bước ra. Người đó mặc bộ đồ công nhân sửa đường bẩn thỉu, gương mặt bị che khuất bởi chiếc mũ lưỡi trai sụp xuống. Nhưng đôi bàn tay của người đó… chúng đầy những vết sẹo hình cánh hoa đỏ.

“Anh nghĩ là anh đã thắng sao, Minh?” giọng nói khàn đặc nhưng không thể nhầm lẫn.

Minh sững sờ, chiếc lọ thủy tinh trên tay hắn suýt rơi xuống sàn. “Trần Kiên? Không thể nào. Tôi đã thấy anh tan thành tro bụi.”

Người đàn ông ngẩng lên. Đó đúng là Trần Kiên, nhưng đôi mắt anh không còn vẻ điên dại của quỷ dữ, cũng không có sự trong veo của đứa trẻ. Đôi mắt anh là một vực thẳm đen ngòm, chứa đựng tất cả những nỗi đau của thành phố này.

“Tro bụi chỉ là khởi đầu,” Kiên bước tới, mỗi bước chân anh để lại một vệt máu đỏ tươi trên thảm cỏ nhân tạo. “Anh đã sai khi nghĩ rằng lòng trắc ẩn là điểm yếu. Anh đã dùng sự hy sinh của tôi để tạo ra thứ ngải trắng nô lệ đó, nhưng anh quên mất một điều: Huyết Ngải thực sự không sinh ra từ máu, nó sinh ra từ sự thật.”

Kiên đưa tay lên ngực mình. Nơi đó không còn đóa hoa nào nữa, chỉ có một vết thương hở hình trái tim, từ đó tỏa ra một thứ ánh sáng đỏ thẫm và u uất. “Tôi đã đi xuyên qua cõi chết để mang sự thật quay lại. Thành phố này không cần sự bình yên giả tạo của anh. Nó cần nỗi đau để biết mình còn sống.”

Kiên búng tay. Một tiếng động lớn vang lên từ phía dưới đường phố. Những người dân đang ngủ say bỗng choàng tỉnh. Những hạt mầm ngải trắng trong người họ bắt đầu phản ứng dữ dội với sự hiện diện của Kiên. Chúng không héo đi, mà chúng bắt đầu chuyển màu. Từ màu trắng tinh khiết sang một màu đỏ rực lửa.

Sự thật về những tội ác mà họ đã cố quên đi, những nỗi đau mà họ đã bị thuốc trà của Minh che lấp, giờ đây ùa về như một cơn lốc. Tiếng gào thét, tiếng khóc than vang lên khắp thành phố. Bản giao hưởng của những bóng ma đã bước sang chương cuối cùng — chương của sự phán xét.

“Anh đang giết chết họ!” Minh gào lên, lao tới định bóp cổ Kiên.

Kiên đứng im, để mặc cho Minh tấn công. Khi bàn tay Minh chạm vào người Kiên, hắn cảm nhận được một luồng điện cực mạnh. Toàn bộ ký ức của hàng nghìn nạn nhân mà Minh đã thí nghiệm tràn vào đầu hắn. Hắn thấy những xác chết dưới hầm Lộc Uyển, thấy đôi mắt tuyệt vọng của Thục Doanh, thấy sự sợ hãi của bé Duy.

“Đây là món quà của tôi dành cho ông,” Kiên thầm thì. “Sự bất tử của ký ức.”

Minh quỵ xuống, ôm lấy đầu mình. Cơ thể hắn bắt đầu nứt ra, và từ những kẽ nứt đó, hàng nghìn bông hoa ngải đỏ bắt đầu nở rộ, hút cạn sinh lực của kẻ đã tạo ra chúng. Minh không chết ngay lập tức. Hắn sẽ sống mãi trong sự tra tấn của những ký ức mà chính hắn đã thu hoạch. Hắn trở thành một cái cây sống, một tượng đài bằng thịt và hoa đỏ nằm ngay giữa trung tâm thành phố.

Kiên bước ra ban công, nhìn xuống thành phố đang chìm trong ánh đỏ ma mị. Lần này, anh không còn thấy mình là ác quỷ, cũng không phải là vị cứu tinh. Anh chỉ là một kiến trúc sư của định mệnh, kẻ đã xây dựng nên một thế giới nơi con người phải đối mặt với chính phần tối của mình để tồn tại.

Thành phố hoa đỏ.

Kiên bước lên gờ ban công, nhìn về phía thung lũng Đợi xa xôi. Ở đó, sương mù vẫn đang giăng lối, và một biệt thự Lộc Uyển mới có lẽ đang được xây dựng trong tâm trí của một kẻ tham lam nào đó. Nhưng anh không còn quan tâm nữa.

Anh tung mình vào khoảng không. Lần này, không có ánh sáng trắng, không có tro bụi. Chỉ có một cánh hoa đỏ lẻ loi bay lơ lửng trong gió, trước khi biến mất vào bóng tối của đêm đen.

Dưới phố, một đứa trẻ nhặt được cánh hoa đỏ đó. Nó đưa lên mũi ngửi rồi mỉm cười.

“Mẹ ơi, hoa này đẹp quá.”

Người mẹ nhìn cánh hoa, một thoáng rùng mình chạy qua sống lưng bà, nhưng rồi bà cũng mỉm cười, một nụ cười buồn bã. “Ừ, đẹp lắm con ạ. Nhưng đừng bao giờ để nó bám rễ vào tim mình nhé.”

Hai mẹ con đi khuất vào màn mưa, để lại sau lưng một thành phố đang bắt đầu học cách sống chung với những bóng ma của chính mình. Câu chuyện về Trại Hoa Đỏ đã kết thúc, nhưng mầm mống của nó thì vĩnh viễn trường tồn trong huyết quản của nhân loại, chờ đợi một mùa hoa mới, một tội lỗi mới để nở rộ.

Thung lũng Đợi giờ đây thật sự đã đợi được thứ nó muốn: Sự thật đẫm máu về kiếp người.