MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHUYẾT NGẢI TRONG SƯƠNGChương 7: Những kẻ gác đền thầm lặng

HUYẾT NGẢI TRONG SƯƠNG

Chương 7: Những kẻ gác đền thầm lặng

2,185 từ · ~11 phút đọc

Thành phố chìm trong một thứ ánh sáng đỏ quạch như lòng đỏ trứng gà bị vỡ. Sau vụ nổ ký ức tại trung tâm "Bình Minh Trắng", bầu không khí trở nên đặc quánh, mang theo vị mặn của nước mắt và mùi hăng nồng của nhựa cây cháy dở. Trần Kiên đã gieo mình vào hư không, nhưng sự hiện diện của anh không biến mất hoàn toàn. Anh trở thành một thứ hạt bụi li ti, một loại tàn tro ý niệm lơ lửng giữa những tầng cao, chứng kiến sự sụp đổ của một đế chế và sự trỗi dậy của một trật tự mới — tàn khốc nhưng chân thực.

Dưới chân tòa tháp, xác của Minh đã biến thành một khối thực vật dị dạng. Những rễ ngải đỏ từ trong thực quản hắn đâm xuyên qua nhãn cầu, quấn chặt lấy cột trụ bê tông, biến cơ thể kẻ từng tự xưng là "vị thần mới" thành một cột mốc sống của sự trừng phạt. Hắn không chết, nhịp tim hắn vẫn đập cực chậm, mỗi nhịp đập là một lần ký ức về hàng vạn nạn nhân dội ngược về não bộ, khiến hắn phải trải qua nỗi đau của sự chết đi sống lại hàng nghìn lần mỗi ngày.

Trong khi đó, ở khu phố nghèo phía Đông, người phụ nữ điên — chủ nhân cũ của Lộc Uyển — đang quỳ sụp trước một bồn hoa rỗng. Bà ta không còn vẽ những sơ đồ kiến trúc nữa. Thay vào đó, bà ta dùng những ngón tay gầy guộc, móng tay đã rụng hết do đào bới, để khắc tên những người đã khuất lên mặt đường nhựa.

“Chúng nó đang về… chúng nó không ở trong hầm nữa rồi,” bà ta thầm thì, đôi mắt đục ngầu nhìn về phía những bóng người đang lảo đảo bước ra từ màn sương.

Những tín đồ của Ngải Trắng trước đây, giờ đây khi hạt mầm đã chuyển sang màu đỏ rực, họ không còn là những công dân điềm tĩnh nữa. Họ đang trải qua một quá trình "phản vệ sinh học". Nỗi đau mà họ từng vay mượn từ thuốc trà của Minh giờ đây đòi lại cả vốn lẫn lãi. Một người đàn ông trung niên, vốn là một luật sư quyền quý, đang quỳ giữa ngã tư đường, tự dùng tay cào nát lồng ngực mình chỉ để tìm kiếm một hạt mầm mà anh ta tin rằng đang hút cạn linh hồn mình.

Nhưng giữa cơn hỗn loạn đó, xuất hiện những nhân vật mới. Họ mặc những bộ áo choàng dài màu xám tro, bước đi lặng lẽ như những cái bóng. Họ không thuộc về Hội Hoa Đỏ, cũng không phải nạn nhân. Họ là "Những kẻ gác đền" — một hội kín cổ xưa đã tồn tại song song với loài Huyết Ngải từ hàng thế kỷ, những người mang sứ mệnh kiềm chế loài hoa này thay vì khai thác nó như Minh.

Người dẫn đầu nhóm gác đền là một cô gái trẻ tên Linh, với khuôn mặt mang đậm nét khắc khổ của vùng cao nguyên. Cô dừng lại trước người phụ nữ điên, đặt một bàn tay lạnh lẽo lên vai bà ta.

“Bà đã giữ chìa khóa đủ lâu rồi, bà Nhã,” Linh nói, giọng cô thanh thản nhưng chứa đựng một uy lực vô hình. “Bây giờ, hãy để chúng tôi phong ấn nó.”

Bà Nhã ngước nhìn Linh, một thoáng tỉnh táo hiện lên trong đôi mắt điên dại. “Phong ấn? Cô không thấy sao? Nó đã hòa vào nước, vào không khí, vào cả nhịp thở của thành phố này. Làm sao cô phong ấn được một linh hồn đã vỡ vụn?”

Linh không đáp. Cô rút từ trong túi áo ra một chiếc chuông đồng nhỏ, trên mặt chuông khắc những ký tự ngoằn ngoèo trông giống như những rễ cây. Cô bắt đầu rung chuông. Tiếng chuông không vang xa, nhưng nó tạo ra những bước sóng chấn động làm rung chuyển cả không gian xung quanh.

Lúc này, trên tầng không, tàn tro của Trần Kiên bắt đầu tụ lại. Một hình bóng mờ ảo của anh hiện ra phía sau Linh. Anh nhìn cô gái trẻ với một sự tò mò u uất. Anh nhận ra chiếc chuông đó — nó chính là thứ được đúc từ quặng sắt lấy từ dưới đáy ao máu ở Lộc Uyển, thứ kim loại duy nhất có thể khắc chế được tần số sinh học của Huyết Ngải.

“Anh Kiên,” Linh nói mà không cần quay đầu lại, “Cảm ơn anh vì đã tiêu diệt mẫu vật gốc. Nhưng hành động của anh đã giải phóng một thứ còn tệ hơn: sự hỗn mang.”

“Tôi chỉ muốn kết thúc nó,” bóng ma của Kiên thào thào, âm thanh như tiếng gió rít qua kẽ lá.

“Sự kết thúc của anh chỉ là khởi đầu của một cuộc di cư,” Linh vừa rung chuông vừa bước về phía tòa tháp nơi Minh đang bị giam cầm trong chính da thịt mình. “Loài ngải này không chỉ sống bằng máu, nó sống bằng sự chú ý. Càng nhiều người biết về nó, càng nhiều người sợ hãi nó, sức mạnh của nó càng lan rộng. Anh đã biến nó thành một huyền thoại đô thị, và huyền thoại thì không bao giờ chết.”

Linh đi đến trước cơ thể biến dạng của Minh. Cô nhìn vào đôi mắt đang trợn trừng của hắn, nơi những rễ cây đang bò lổm ngổm. Cô không thấy sự ghê tởm, chỉ thấy một sự lãng phí tài năng khủng khiếp.

“Ông đã cố gắng trở thành một vị thần bằng cách nô lệ hóa nỗi đau,” Linh nói với Minh. “Nhưng ông quên rằng nỗi đau là thứ duy nhất định nghĩa con người. Không có nó, chúng ta chỉ là những cái xác không hồn. Bây giờ, tôi sẽ trả lại cho ông sự im lặng.”

Linh đặt chiếc chuông đồng lên ngực Minh, ngay vị trí trái tim thực vật đang đập. Cô bắt đầu đọc một bài chú cổ xưa. Tiếng chú vang lên đều đặn, trầm đục, khiến những đóa hoa đỏ rực trên người Minh bắt đầu héo rũ. Nhưng thay vì biến mất, chúng bắt đầu kết tinh lại thành những hạt đá nhỏ màu đen, cứng như kim cương.

Đây là kỹ thuật "Thạch hóa ký ức". Những kẻ gác đền không tiêu diệt Huyết Ngải, vì họ biết đó là điều không thể. Họ biến nó thành đá, giam giữ sức mạnh của nó trong một trạng thái ngủ đông vĩnh viễn.

Tuy nhiên, khi quá trình thạch hóa đang diễn ra, một sự cố bất ngờ ập đến. Mặt đất dưới chân tòa tháp rung chuyển dữ dội. Từ những kẽ nứt của bê tông, những sợi rễ cây màu trắng — tàn dư của Ngải Trắng mà Minh đã tạo ra — bắt đầu trồi lên. Chúng không tấn công Linh, mà chúng quấn lấy chân cô, cố gắng kéo cô xuống lòng đất.

“Sự thuần khiết…” một giọng nói tổng hợp từ hàng nghìn tiếng thì thầm vang lên từ lòng đất. “Chúng tôi không muốn im lặng. Chúng tôi muốn được tha thứ.”

Ngải Trắng, dù đã bị Kiên nhuộm đỏ bởi sự thật, nhưng bản chất tìm kiếm sự thanh thản của nó vẫn còn đó. Nó nhận ra quyền năng của Linh và muốn đồng hóa cô để tạo ra một loại thực thể mới: một vị thần mang diện mạo của lòng trắc ẩn nhưng có trái tim của đá.

Linh loạng choạng, chiếc chuông đồng suýt rơi khỏi tay. Những kẻ gác đền khác lao tới, nhưng họ cũng bị những dây leo trắng quấn chặt.

Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, bóng ma của Trần Kiên lao xuống. Anh không có thể xác, nhưng anh có sức mạnh của những ký ức đau thương nhất. Anh bao phủ lấy Linh, dùng chính sự u ám của mình để che lấp đi ánh sáng thu hút của cô.

“Đi đi!” Kiên thét lên. “Tôi sẽ giữ chúng lại ở đây!”

Linh nhìn vào bóng ma của người đàn ông đã mất tất cả. Cô hiểu rằng đây là cơ hội duy nhất. Cô nghiến răng, dồn toàn bộ nội lực vào chiếc chuông. Một tiếng Boong cực lớn vang lên, chấn động đến mức làm vỡ nát toàn bộ kính cửa sổ của các tòa nhà xung quanh trong bán kính một cây số.

Toàn bộ hệ thống rễ cây, cả đỏ lẫn trắng, đột ngột cứng đờ. Chúng bắt đầu chuyển sang màu xám xịt của đá vôi. Từ cơ thể Minh cho đến những mầm mống dưới lòng đất, tất cả đều bị thạch hóa trong một khoảnh khắc của sự ngưng đọng tuyệt đối.

Thành phố chìm vào một sự im lặng đáng sợ.

Linh quỵ xuống, hơi thở dồn dập. Cô nhìn quanh. Những người dân trên phố cũng đã bất tỉnh, nhưng trong lồng ngực họ, nhịp đập của ngải đã ngừng lại. Chúng đã bị khóa chặt trong những viên đá nhỏ trong huyết quản của họ, mãi mãi là một phần của cơ thể nhưng không bao giờ có thể nở rộ được nữa.

Bóng ma của Trần Kiên mờ dần. Lần này, anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm thực sự. Sứ mệnh của anh — kẻ kiến trúc sư đã vô tình xây dựng nên địa ngục — cuối cùng đã hoàn thành bằng cách giúp phong ấn nó.

“Anh sẽ đi đâu?” Linh hỏi, giọng cô chứa đựng sự kính trọng.

“Về lại thung lũng,” Kiên mỉm cười, một nụ cười thanh thản đầu tiên sau nhiều năm. “Có một ngôi mộ trống ở đó đang đợi tôi. Tôi cần phải nằm xuống cạnh vợ và con mình.”

Hình bóng của Kiên tan vào hư không, theo cơn gió hướng về phía cao nguyên mù sương.

Sáng hôm sau, chính quyền thành phố tuyên bố tình trạng khẩn cấp đã kết thúc. Một nhóm chuyên gia y tế quốc tế (thực chất là người của Hội Hoa Đỏ đã cải trang) đến để thu dọn hiện trường tại tòa tháp Penthouse. Nhưng khi họ đến nơi, họ chỉ thấy một khối đá xám xịt có hình người, quấn quanh bởi những sợi dây xích đá. Không một thiết bị nào có thể phá vỡ được khối đá đó, và không một xét nghiệm nào tìm thấy dấu vết sinh học của Huyết Ngải bên trong.

Linh đứng trên một ngọn đồi xa, nhìn xuống thành phố đang bắt đầu hoạt động trở lại. Cô biết rằng công việc của cô chỉ mới bắt đầu. Những viên đá trong người cư dân thành phố có thể ngủ yên trong vài thập kỷ, hoặc thậm chí hàng thế kỷ, nhưng chỉ cần một cơn chấn động tâm lý đủ lớn, một tội ác đủ tàn khốc, chúng sẽ lại nứt vỡ.

Cô siết chặt chiếc chuông đồng trong tay. Thế giới này đầy rẫy những Lộc Uyển, những Trại Hoa Đỏ trá hình dưới dạng những tập đoàn đa quốc gia, những giáo phái cứu rỗi hay những tham vọng cá nhân điên cuồng. Loài Huyết Ngải không phải là kẻ thù, nó chỉ là tấm gương phản chiếu sự thối rữa của lòng người.

“Chúng ta sẽ gặp lại nhau, ở một thung lũng khác,” Linh thầm thì với cơn gió.

Cô quay lưng đi, biến mất vào dòng người hối hả trên đường lộ.

Tại thung lũng Đợi, sương mù vẫn dày đặc như chưa từng có cuộc ra đi nào. Giữa đống tro tàn của biệt thự Lộc Uyển, một mầm cây nhỏ bé, không phải màu đỏ, không phải màu trắng, mà là một màu xanh lục nhạt — màu của sự sống bình thường — bắt đầu nhú lên từ kẽ đá nơi Trần Kiên từng đứng.

Cơn ác mộng đã khép lại, nhưng những trang sách về nó sẽ được lưu giữ trong bóng tối, như một lời cảnh báo cho bất kỳ kẻ nào muốn dùng nỗi đau để mua chuộc sự bất tử. Cuộc đời là một dòng chảy của những sự trả giá, và đôi khi, cái giá đắt nhất chính là việc phải sống như một con người bình thường giữa một thế giới đầy rẫy những đóa hoa đỏ rực của cám dỗ.

Lộc Uyển bây giờ chỉ còn là một cái tên trong những câu chuyện kể đêm khuya của đám thợ rừng, một vùng đất bị nguyền rủa mà ngay cả chim chóc cũng không dám bay qua. Nhưng sâu trong lòng đất, những viên đá ký ức vẫn đang thì thầm, chờ đợi một kẻ kiến trúc sư mới đến để đánh thức bản giao hưởng của máu và hoa.

Và câu chuyện về người đàn ông mang đóa hoa trên ngực trái sẽ trở thành một huyền thoại, một bóng ma canh giữ ranh giới giữa thực và ảo, giữa thiện và ác, mãi mãi tan vào sương mù của thung lũng Đợi.