MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHUYẾT NGẢI TRONG SƯƠNGChương 11: Mầm mống của sự lãng quên

HUYẾT NGẢI TRONG SƯƠNG

Chương 11: Mầm mống của sự lãng quên

1,985 từ · ~10 phút đọc

Cơn mưa rào trút xuống thành phố sau những ngày oi nồng như muốn gột rửa sạch sẽ những tàn dư cuối cùng của sự kiện Red-Cell. Trên các mặt báo, người ta ca tụng sự sụp đổ của một tập đoàn lừa đảo và coi vụ nổ tại nhà ga trung tâm là một tai nạn khí đốt hy hữu. Khôi đứng bên cửa sổ căn phòng trọ cũ, nhìn đóa hoa trắng đang lặng lẽ tỏa sáng trong lọ nước. Cánh hoa trắng muốt, tinh khiết đến mức gần như trong suốt, nhưng nếu nhìn thật kỹ, vẫn thấy những đường gân mảnh như sợi tơ màu bạc chạy dọc theo cuống hoa. Đó là sự cứu rỗi cuối cùng mà Trần Kiên đã đánh đổi bằng toàn bộ linh hồn kỹ thuật số của mình.

Linh đã được chôn cất tại một nghĩa trang yên tĩnh ở ngoại ô. Bà ra đi nhẹ nhàng, để lại cho Khôi gánh nặng của một "Người Gác Đền" mà anh chưa từng thực sự muốn trở thành. Trong cuốn nhật ký cũ của bà, Khôi tìm thấy một trang giấy bị kẹp sâu trong gáy sách, viết bằng một thứ mực tím đã nhạt nhòa: "Đừng tin vào sự tĩnh lặng. Huyết Ngải không bao giờ chết, nó chỉ thay đổi phương thức để đi vào lòng người. Khi trái tim con người tràn đầy sự lãng quên, đó là lúc nó nở rộ mạnh mẽ nhất."

Khôi lật dở những trang mã nguồn mà anh đã thu thập được từ máy chủ của Victor. Dù hệ thống đã bị phá hủy, nhưng những đoạn mã gen sinh học vẫn còn đó, ẩn nấp trong những ổ cứng hỏng hóc mà anh đã bí mật giữ lại. Anh nhận ra một sự thật kinh hoàng: loài ngải này đã kịp tạo ra một "bản sao dự phòng" (back-up) không nằm trên bất kỳ máy chủ nào. Nó nằm trong chính ký ức của những người đã từng đeo Vòng tay Hạnh phúc.

Mỗi khi một người cố gắng quên đi nỗi đau, cố gắng chôn vùi một kỷ niệm xấu xí, họ đang vô tình cung cấp "đất" cho bào tử ngải trong máu mình nảy mầm. Thành phố đang trở thành một khu vườn khổng lồ của sự lãng quên tập thể.

Đêm đó, Khôi nhận được một tín hiệu lạ. Không phải từ máy tính, mà từ chính đóa hoa trắng bên cửa sổ. Nó rung động nhè nhẹ, phát ra một thứ âm thanh rì rào như tiếng sóng biển. Khôi đưa tay chạm vào cánh hoa, và ngay lập tức, một viễn cảnh ập đến.

Anh thấy một vùng đất lạ. Không phải Thung lũng Đợi, không phải Lộc Uyển. Đó là một hòn đảo nhỏ biệt lập giữa đại dương, nơi những vách đá dựng đứng bao quanh một ngôi làng cổ kính. Giữa làng là một cái tháp chuông khổng lồ, nhưng thay vì treo chuông, người ta treo những chùm hoa ngải đỏ rực rỡ, dài thòng xuống như những dải lụa máu.

“Hội Hoa Đỏ vẫn còn một căn cứ địa khác,” Khôi bàng hoàng nhận ra. “Nơi này mới là nguồn cội thực sự.”

Anh vội vã thu dọn hành lý. Anh biết mình không thể ở lại thành phố này nữa. Nếu anh ở lại, anh sẽ chỉ trở thành một vật chủ khác khi đóa hoa trắng héo tàn. Anh cần tìm đến hòn đảo đó — đảo Trừng Phạt — để đặt dấu chấm hết cho vòng lặp truyền kiếp này.

Trước khi đi, Khôi ghé qua nhà ga trung tâm cũ. Nơi này giờ đã bị rào kín bởi những tấm tôn lạnh lẽo. Anh lẻn qua lỗ hổng cũ, đi xuống đường hầm tối. Tại vị trí Vũ đã tan biến, giờ đây chỉ còn là một hố đen sâu thẳm. Nhưng lạ thay, từ dưới hố đen đó, một mùi hương không phải của hoa, mà là của đất ẩm và sắt rỉ bốc lên.

“Anh định đi thật sao, Khôi?”

Khôi quay lại. Một bóng đen đang đứng ở cuối hành lang. Không phải là bóng ma của Trần Kiên, cũng chẳng phải Victor. Đó là một chàng trai trẻ, trông rất giống Vũ, nhưng đôi mắt anh ta mang một sắc tím dị thường.

“Tôi là người gác cổng của những mảnh vỡ,” chàng trai nói, giọng nói vang vọng như từ dưới vực sâu. “Tôi không phải Vũ, nhưng tôi mang ký ức của anh ta. Anh không thể đến hòn đảo đó một mình. Anh cần chìa khóa của sự thật.”

Chàng trai đưa cho Khôi một chiếc hộp gỗ nhỏ, bên trong chứa một loại tro đen mịn. “Đây là tro của những kiến trúc sư đã ngã xuống. Khi anh đến đảo Trừng Phạt, hãy rải thứ tro này lên mặt biển. Nó sẽ chỉ cho anh lối vào hầm mộ của các Vị Thần Hoa.”

Khôi nhận lấy chiếc hộp, cảm nhận được một sức nặng nghìn cân của những linh hồn quá cố. Anh rời khỏi nhà ga, hướng thẳng ra bến cảng.

Chuyến tàu đưa anh ra khơi mang theo những hành khách kỳ lạ. Họ đều giữ im lặng, đôi mắt họ đờ đẫn nhìn về phía chân trời. Khôi nhận ra nhiều người trong số họ mang những vết sẹo mờ trên cổ tay — dấu vết của chiếc vòng tay Red-Cell năm xưa. Họ đang đi theo tiếng gọi của một thứ bản năng vô hình, giống như những con thiêu thân hướng về ngọn lửa đỏ.

Khi con tàu đến gần đảo Trừng Phạt, bầu trời đột ngột chuyển sang màu tím ngắt. Những làn sương mù dày đặc bao phủ lấy mặt biển, và mùi hương nồng hắc của hoa ngải đỏ lại một lần nữa ập đến, mạnh mẽ và cuồng bạo hơn bao giờ hết.

Khôi đứng trên boong tàu, mở chiếc hộp gỗ và rải nắm tro đen xuống nước. Ngay lập tức, mặt biển phía trước rẽ ra làm đôi, để lộ một con đường bằng đá ngầm dẫn thẳng vào lòng hòn đảo. Những hành khách khác bắt đầu gào thét, họ quỳ xuống sàn tàu, đôi mắt đỏ rực lên. Từ trong miệng họ, những sợi dây leo đỏ bắt đầu chui ra, quấn chặt lấy lan can tàu.

“Sự lãng quên đã kết thúc!” họ đồng thanh gào lên. “Sự thật bắt đầu!”

Khôi không nhìn lại. Anh nhảy xuống con đường đá ngầm, chạy thật nhanh về phía tháp chuông hoa đỏ trên đỉnh đảo. Càng lên cao, anh càng thấy nhiều xác người. Họ không thối rữa, mà bị biến thành những bức tượng thực vật, da thịt hóa thành vỏ cây, mạch máu hóa thành rễ cây. Họ đã chọn cách hiến tế chính mình để nuôi dưỡng đóa hoa ngải khổng lồ đang ngự trị trên tháp.

Tại đỉnh tháp, một người đàn ông già nua đang ngồi chờ sẵn. Ông ta mặc bộ đồ của một tư tế cổ xưa, tay cầm một cây trượng được làm từ xương người và gỗ ngải. Đó chính là ông Cửu — kẻ tưởng chừng đã chết trong vụ cháy Lộc Uyển năm xưa.

“Mày đã đến, người gác đền nhỏ bé,” ông Cửu cười, giọng lão khê đặc như tiếng cát chảy qua kẽ đá. “Mày mang theo đóa hoa trắng của thằng Kiên, nhưng mày có biết rằng hoa trắng chỉ là mặt trái của hoa đỏ không? Không có bóng tối, ánh sáng không thể tồn tại. Không có nỗi đau, sự tha thứ chỉ là một trò đùa.”

“Ông đã sống quá lâu rồi, ông Cửu,” Khôi giơ đóa hoa trắng lên. “Hôm nay, thung lũng Đợi sẽ không còn phải chờ đợi ai nữa.”

Ông Cửu cười sằng sặc. Lão gõ cây trượng xuống sàn đá. Toàn bộ hòn đảo rung chuyển. Từ dưới lòng đất, hàng triệu sợi rễ ngải đỏ lao lên như những mũi giáo, nhắm thẳng vào Khôi.

Khôi không lùi bước. Anh cảm thấy sức mạnh từ chiếc hộp tro và đóa hoa trắng đang hòa quyện vào nhau. Anh nhận ra rằng nhiệm vụ của mình không phải là tiêu diệt hoa ngải bằng vũ lực, mà là dùng sự thật để làm nó bão hòa.

Anh bắt đầu đọc những dòng mã gen mà anh đã ghi nhớ. Đó không phải là mật mã máy tính, mà là những lời tự sự của Trần Kiên, của Thục Doanh, của bé Duy — những nỗi đau chân thực nhất mà loài ngải này từng hấp thụ. Anh biến những nỗi đau đó thành một tần số âm thanh, một bản giao hưởng của sự thật đẫm máu.

Tiếng chuông trên tháp đột ngột vang lên, nhưng không phải do ai rung, mà do sự chấn động của âm thanh. Những sợi rễ đỏ đang lao tới bỗng khựng lại, chúng bắt đầu run rẩy rồi tự quấn lấy nhau thành từng búi.

“Mày đang làm gì?” ông Cửu kinh hoàng nhìn thấy cơ thể mình bắt đầu tan chảy thành nhựa cây.

“Tôi đang trả lại cho các ông những gì các ông đã lấy,” Khôi hét lớn. “Sự lãng quên không còn nữa. Ký ức sẽ thiêu rụi các ông!”

Hòn đảo Trừng Phạt bắt đầu sụp đổ. Những bức tượng thực vật vỡ tan, giải phóng hàng vạn linh hồn bị giam giữ bấy lâu nay. Họ bay vút lên bầu trời, tạo thành một cơn lốc xoáy ánh sáng đỏ rực, nuốt chửng cả tháp chuông và ông Cửu.

Khôi cảm thấy mình bị hất văng ra xa. Trong cơn mê man, anh thấy Trần Kiên đứng đó, mỉm cười với mình. Kiên không nói gì, chỉ khẽ gật đầu rồi cùng gia đình mình bước vào tâm của luồng sáng.

Khi Khôi tỉnh lại, anh thấy mình đang nằm trên một bờ cát trắng mịn. Hòn đảo Trừng Phạt đã biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại mặt biển phẳng lặng như gương dưới ánh bình minh. Đóa hoa trắng trong tay anh giờ đã héo rũ, nhưng từ cuống hoa, một hạt mầm nhỏ xíu màu đen rụng xuống lòng bàn tay anh.

Đó không phải là hạt mầm của Huyết Ngải. Đó là hạt mầm của sự thật — thứ duy nhất có thể bảo vệ con người trước mọi ảo ảnh.

Khôi đứng dậy, nhìn về phía chân trời xa xôi, nơi thành phố của anh đang bắt đầu một ngày mới. Anh biết rằng từ nay, anh sẽ không còn là một lập trình viên hay một người gác đền đơn độc. Anh sẽ là người kể chuyện, người nhắc nhở nhân loại rằng đừng bao giờ dùng sự lãng quên để trốn tránh nỗi đau.

Anh bước đi trên bãi cát, bóng anh dài ra dưới nắng mai. Cuộc hành trình của Trại Hoa Đỏ có lẽ đã kết thúc tại đây, nhưng những đóa hoa của ký ức sẽ luôn nở rộ trong tim mỗi người, nhắc nhở chúng ta về ranh giới mong manh giữa ánh sáng và bóng tối, giữa thực tại và giấc mơ đỏ rực của sự hận thù.

Trên mặt biển xanh ngắt, một cánh hoa trắng cuối cùng trôi dạt vào bờ, như một lời chào tạm biệt của một kỷ nguyên đau khổ đã qua đi.

Thành phố lại rộn rã tiếng xe cộ. Người ta vẫn bận rộn, vẫn có những nỗi lo toan, nhưng trong ánh mắt của họ đã có thêm một chút sâu sắc, một chút tỉnh táo. Bởi vì ở một nơi nào đó, Khôi vẫn đang âm thầm canh giữ hạt mầm cuối cùng, đảm bảo rằng không bao giờ có một đóa hoa đỏ nào có thể mọc lên từ sự dối trá nữa.

Và thung lũng Đợi, từ nay về sau, sẽ chỉ còn là một cái tên đẹp trong những bài thơ về sự bình yên.