MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHUYẾT NGẢI TRONG SƯƠNGChương 10: Những tín hiệu từ lòng đất

HUYẾT NGẢI TRONG SƯƠNG

Chương 10: Những tín hiệu từ lòng đất

2,288 từ · ~12 phút đọc

Thành phố sau sự sụp đổ của Red-Cell không hề trở nên yên bình hơn; nó chỉ chuyển sang một trạng thái câm lặng đầy hoài nghi. Những tòa tháp kính của tập đoàn công nghệ từng một thời là biểu tượng của tương lai giờ đây đứng sừng sững như những khúc xương mục nát giữa lòng đô thị. Mùi khét của nhựa điện tử cháy khét lẹt vẫn vương vấn trên những tầng cao, nhưng bên dưới mặt đất, tại những khu ổ chuột nơi ánh sáng mặt trời không bao giờ chạm tới, một thứ rung cảm khác đang bắt đầu trỗi dậy.

Khôi ngồi trong căn phòng thuê chật hẹp, bao quanh bởi những màn hình máy tính phát ra ánh sáng xanh le lói. Sau đêm định mệnh tại Red-Cell, anh không còn là một lập trình viên bình thường. Mỗi khi nhắm mắt lại, anh vẫn nhìn thấy những dòng mã màu đỏ chảy tràn như máu trên võng mạc. Anh nhận ra rằng việc tiêu diệt "Máy chủ sinh học" là Vũ chỉ là một giải pháp cắt đứt phần ngọn. Huyết Ngải, sau khi được số hóa, đã kịp phát tán hàng tỷ "bào tử mã" vào không gian lưu trữ đám mây của toàn thế giới trước khi hệ thống sụp đổ.

“Chúng không mất đi, chúng chỉ đang tìm vật chủ mới,” Khôi thầm thì, ngón tay anh gõ liên tục lên bàn phím để truy vết một dải tần số lạ đang phát ra từ phía Nam thành phố — nơi tọa lạc của những khu nghĩa trang cổ và hệ thống thoát nước thời Pháp.

Bên cạnh anh, Linh — giờ đây phải thở bằng bình oxy — đang lật giở một cuốn sổ tay cũ kỹ, giấy đã vàng ố và mủn ra như cánh hoa khô. Đó là nhật ký của một người gác đền từ thế kỷ trước, kẻ từng tận mắt chứng kiến sự hình thành của Trại Hoa Đỏ nguyên thủy.

“Khôi, cậu phải cẩn thận,” Linh thào thào qua lớp mặt nạ nhựa. “Loài ngải này có một đặc tính mà cha con Minh chưa kịp hiểu hết: Tính cộng sinh ký ức. Khi nó bị ép vào dạng số liệu, nó không còn cần máu để nuôi dưỡng thân xác. Nó cần những 'thuật toán nỗi đau'. Nó đang tìm kiếm những người có tần số u uất tương đồng để tái cấu trúc lại chính mình.”

Đúng lúc đó, một đoạn mã lạ hiện lên trên màn hình chính của Khôi. Nó không phải là ngôn ngữ lập trình hiện đại, mà là một chuỗi các ký hiệu trông giống như những rễ cây đan chéo. Đoạn mã tự động thực thi, và một âm thanh trầm đục, như tiếng đập của một trái tim khổng lồ nằm sâu dưới lòng đất, vang lên từ hệ thống loa.

Thình thịch... Thình thịch...

Khôi cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Một cảm giác lạnh lẽo bắt đầu lan tỏa từ đầu ngón tay. Trên màn hình, một hình ảnh bản đồ thành phố hiện ra, nhưng các con đường không được đánh dấu bằng tên mà bằng những sợi dây leo màu đỏ rực. Tất cả chúng đều hội tụ về một điểm duy nhất: Nhà ga trung tâm cũ — nơi đã bị niêm phong kể từ sau vụ mất tích của Vũ.

“Bà Linh, có chuyện gì đó đang xảy ra ở nhà ga. Một tín hiệu cấp cứu... hoặc một lời mời gọi,” Khôi nói, anh vội vã vơ lấy chiếc ba lô chứa con chip đá và chiếc chuông đồng nứt vỡ.

Linh nắm lấy tay anh, đôi bàn tay bà run rẩy nhưng sức nắm kỳ lạ. “Đó là Vũ. Cậu ta chưa chết hẳn. Phần cơ thể hóa đá của cậu ta đang bị dùng làm cột thu lôi để kéo toàn bộ dữ liệu ngải đỏ trở lại thực tại. Cậu phải ngăn chặn nó trước khi 'Hoa Đỏ 2.0' nở rộ.”

Khôi lao ra khỏi căn phòng, băng qua những con hẻm tối. Thành phố đêm nay lạ thường. Những cột đèn đường dường như phát ra ánh sáng màu hồng nhạt thay vì màu vàng. Những người đi bộ trên phố đều cúi đầu nhìn vào màn hình điện thoại, gương mặt họ vô hồn, nhưng đôi mắt lại phản chiếu một sắc đỏ ma mị. Họ không còn đeo vòng tay của Red-Cell, nhưng bào tử số hóa đã nằm sẵn trong những ứng dụng, trong những bài hát, trong những hình ảnh mà họ tiêu thụ hàng ngày.

Khi Khôi đến gần nhà ga cũ, mùi hương hoa ngải nồng nặc đến mức làm anh suýt ngất đi. Khu vực này được bao quanh bởi những hàng rào sắt cao vút, nhưng những sợi dây leo đỏ đã mọc phủ kín chúng, biến những thanh sắt thành những cành cây đầy gai nhọn. Anh lẻn qua một khe hở ở tường phía Tây, đi xuống cầu thang dẫn vào lòng đất.

Không gian bên dưới nhà ga là một địa ngục thực thụ. Những đường ray cũ kỹ giờ đây không còn để tàu chạy, mà là nơi bám trụ của những rễ cây bằng thủy tinh hữu cơ. Chúng phát sáng theo nhịp điệu của âm thanh thình thịch lúc nãy. Ở giữa sảnh chính, khối đá hình người của Vũ đang đứng đó, nhưng nó không còn màu xám. Nó đang nứt ra, và từ những kẽ nứt, một luồng ánh sáng đỏ thẫm phun ra như nham thạch số.

“Vũ!” Khôi hét lên, tiếng vang dội lại từ những vòm đá cao vút.

Khối đá khẽ rung động. Gương mặt của Vũ lộ ra dưới lớp vỏ đá vỡ vụn, nhưng đôi mắt anh không có đồng tử, chỉ có những dãy ký tự chạy liên tục.

“Khôi... chạy đi...” Vũ nói, giọng anh như được phát ra từ một chiếc radio hỏng. “Hội Hoa Đỏ... chúng không ở trong tòa tháp... chúng đã ở bên trong... tất cả chúng ta.”

Từ trong bóng tối của những đường hầm tối om, những bóng người bước ra. Họ mặc bộ đồ bảo hộ đen tuyền, trên tay cầm những thiết bị trông giống như máy quét não bộ. Dẫn đầu bọn chúng là một người đàn ông trung niên, gương mặt lạnh lùng và đôi mắt mang một sắc xanh lục kỳ lạ.

“Chào cậu Khôi, người gác đền cuối cùng,” người đàn ông nói, giọng hắn vang lên đầy uy quyền. “Tôi là Victor, người điều hành dự án 'Tái Sinh'. Elena chỉ là một kẻ nghiệp dư thích trình diễn. Tôi thì thích sự hiệu quả.”

“Các người định làm gì với cậu ấy?” Khôi siết chặt con chip đá trong tay, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán.

Victor mỉm cười, một nụ cười không chạm tới mắt. “Vũ là chiếc chìa khóa. Anh ta mang trong mình cả mã gen nguyên thủy của thung lũng Đợi và mã số hóa của Red-Cell. Chúng tôi đang thực hiện quá trình 'In sinh học'. Chúng tôi sẽ dùng dữ liệu lưu trữ trên đám mây để tái cấu trúc lại cơ thể của Huyết Ngải ngay tại đây. Một thực thể không thể bị tiêu diệt bằng lửa, cũng không thể bị xóa bằng mã.”

Hắn giơ tay ra lệnh. Những tên tay sai bắt đầu kích hoạt các máy quét. Luồng ánh sáng đỏ từ cơ thể Vũ bắt đầu bị hút vào những chiếc máy, rồi lại được phóng ra, kết tinh thành những cánh hoa bằng vật chất cứng cáp ngay giữa không trung. Những đóa hoa này không cần đất, chúng lơ lửng, hút lấy độ ẩm và nỗi sợ hãi từ bầu không khí để lớn dần.

Khôi nhận ra mình không thể dùng cách cũ. Con chip đá của Linh chỉ có tác dụng gây nhiễu, nhưng ở đây, thực tại và ảo ảnh đang hòa làm một. Anh cần một thứ gì đó mạnh mẽ hơn: một sự hy sinh thực sự.

“Trần Kiên... nếu ông còn ở đây... hãy giúp tôi!” Khôi gào lên vào khoảng không.

Trong tích tắc, hệ thống đèn của nhà ga chớp tắt. Một luồng khí đen đặc quánh tràn ra từ những đường hầm sâu nhất. Bóng ma kỹ thuật số của Trần Kiên hiện ra trên tất cả các màn hình thiết bị của Victor. Gương mặt Kiên mang một nỗi buồn vĩnh cửu, nhưng đôi tay anh ta đang nắm giữ những sợi cáp quang đỏ rực.

“Victor... ngươi đã chạm vào thứ mà ngươi không được phép chạm vào,” giọng của Kiên vang lên từ mọi hướng, lạnh lẽo như tiếng gió rít qua hầm mộ.

Bóng ma của Kiên lao thẳng vào Vũ. Sự kết nối giữa quá khứ (Kiên) và hiện tại (Vũ) tạo ra một cú sốc điện cực mạnh. Khôi chớp thời cơ, lao tới và cắm con chip đá vào bảng điều khiển trung tâm của Victor.

Một vụ nổ dữ liệu xảy ra. Những đóa hoa đang kết tinh giữa không trung đột ngột vỡ tan thành những mảnh vụn thủy tinh sắc lẹm, bắn tung tóe về phía nhóm người của Hội Hoa Đỏ. Tiếng la hét thảm thiết vang lên khi những mảnh vỡ đó đâm xuyên qua lớp đồ bảo hộ, bắt đầu "ăn" vào da thịt chúng.

Vũ hét lên một tiếng cuối cùng. Khối đá của anh nổ tung, nhưng thay vì chết, cơ thể anh tan thành hàng triệu đốm sáng nhỏ. Những đốm sáng này không mang màu đỏ, mà mang một màu xanh ngọc bích — màu của sự thanh tẩy mà Kiên đã từng cố gắng thực hiện.

“Khôi! Chiếc chuông!” tiếng của Linh vang vọng trong tâm trí anh.

Khôi rút chiếc chuông đồng nứt vỡ ra, dùng hết sức bình sinh rung mạnh. Boong... Boong... Boong...

Mỗi tiếng chuông vang lên là một lần sóng âm chấn động quét qua nhà ga. Những rễ cây thủy tinh rạn nứt, những sợi dây cáp quang đỏ rực héo rũ. Bóng ma của Kiên và những đốm sáng của Vũ hòa quyện vào nhau, tạo thành một cơn lốc xoáy năng lượng hút toàn bộ những bào tử ngải đỏ vào tâm vòng xoáy.

Victor lùi lại, gương mặt hắn biến dạng vì kinh hoàng. Hắn cố gắng rút một thiết bị cầm tay ra để tái lập kết nối, nhưng những sợi rễ ngải đỏ từ dưới đất bất ngờ vươn lên, quấn chặt lấy cổ hắn.

“Chính ngươi... đã gọi chúng ta về,” tiếng của hàng vạn linh hồn bị giam cầm trong thung lũng Đợi đồng thanh vang lên.

Victor bị kéo sụp xuống lòng đất, mất hút trong những kẽ nứt của đường ray. Những tên tay sai còn lại tháo chạy trong điên loạn, nhưng họ cũng bị những mầm hoa đỏ mới nhú lên từ da thịt chính mình nuốt chửng.

Khi tiếng chuông cuối cùng tắt lịm, nhà ga trở về với vẻ tĩnh lặng đến rợn người. Toàn bộ hệ thống máy móc của Victor đã bị thiêu rụi bởi quá tải dữ liệu. Khôi quỳ xuống giữa đống đổ nát, thở hổn hển. Trước mặt anh, nơi Vũ từng đứng, chỉ còn lại một đóa hoa ngải màu trắng tinh khôi mọc lên từ giữa kẽ nứt của đá. Nó không tỏa hương nồng hắc, mà mang một mùi thơm dịu nhẹ của mưa rừng.

Bóng ma của Trần Kiên đứng đó, nhìn Khôi một lần cuối.

“Nhiệm vụ của tôi đã thực sự kết thúc,” Kiên nói, hình bóng anh mờ dần. “Hãy giữ lấy đóa hoa trắng này. Nó là sự tha thứ cuối cùng của thung lũng Đợi dành cho thành phố này. Nhưng hãy nhớ, sâu trong lòng đất, những rễ cây cũ vẫn còn đó. Đừng bao giờ để chúng thấy lại ánh sáng của sự tham lam.”

Kiên biến mất hoàn toàn. Khôi vươn tay hái đóa hoa trắng, cảm giác ấm áp lan tỏa khắp cơ thể. Anh đi ra khỏi nhà ga. Trên trời, những vì sao bắt đầu hiện ra sau lớp sương khói của thành phố.

Khôi trở về phòng trọ, nhưng Linh đã không còn ở đó. Bà nằm bình thản trên ghế bành, cuốn nhật ký gác đền đặt trên ngực. Bà đã đi rồi, với một nụ cười mãn nguyện trên môi. Bà đã chờ đợi khoảnh khắc này suốt nửa thế kỷ — khoảnh khắc mà Trại Hoa Đỏ thực sự bị phong ấn bởi một thế hệ mới.

Khôi đặt đóa hoa trắng vào một lọ nước bên cửa sổ. Anh mở máy tính lên, không phải để truy vết hay lập trình, mà để viết lại câu chuyện này. Anh muốn thế giới biết rằng, cái ác không bao giờ bị tiêu diệt bằng quyền lực hay công nghệ, mà chỉ có thể bị kìm hãm bằng sự thật và sự hy sinh.

Tuy nhiên, ở một góc tối khác của thành phố, tại một tiệm bán đồ cổ nhỏ, một người khách lạ mặt vừa mua một chiếc vòng tay cũ kỹ bị hỏng. Người khách đưa chiếc vòng lên tai nghe, và từ bên trong đó, một tiếng thình thịch nhỏ xíu vẫn đang đều đặn vang lên...

Cuộc chiến giữa những kẻ gác đền và loài hoa đỏ sẽ không bao giờ kết thúc, chừng nào con người còn mơ về một thiên đường nhân tạo được xây dựng trên nỗi đau của kẻ khác.

Bộ tiểu thuyết "Trại Hoa Đỏ: Những Kiến Trúc Sư Của Bóng Đêm" chính thức khép lại chương này, mở ra một huyền thoại mới về người gác đền mang đóa hoa trắng giữa thành phố không bao giờ ngủ.