Thành phố chìm trong một cơn sốt công nghệ mới. Tập đoàn công nghệ sinh học "Red-Cell" vừa công bố một loại thiết bị đeo tay thông minh có khả năng theo dõi cảm xúc và điều chỉnh tâm trạng thông qua các xung thần kinh. Người ta xếp hàng dài từ sáng sớm để được sở hữu thứ gọi là "Vòng tay Hạnh phúc". Nhưng sâu trong những phòng thí nghiệm kiên cố của Red-Cell, nằm bên dưới lớp vỏ bọc hào nhoáng của sự tiến bộ, một sự thật kinh hoàng đang dần được nuôi dưỡng.
Vũ, chàng sinh viên khảo cổ từng biến mất, giờ đây không còn ở Thung lũng Đợi. Anh đang nằm trong một cái kén bằng thủy tinh tại tầng hầm sâu nhất của Red-Cell. Cơ thể anh bị cắm chằng chịt những ống dẫn dịch lỏng màu đỏ thẫm. Anh không còn là một con người, mà đã trở thành "Máy chủ sinh học". Những kẻ đứng đầu tập đoàn, hậu duệ của Hội Hoa Đỏ, đã tìm thấy anh sau khi Đội Gác Đền thất bại trong việc ẩn giấu anh. Chúng không tiêu diệt Huyết Ngải trong người anh; chúng "số hóa" nó.
“Tần số đồng nhất đạt 98%,” một giọng nói máy móc vang lên trong căn phòng ngập tràn ánh sáng xanh lục.
Đứng trước cái kén của Vũ là một người phụ nữ trẻ, mặc bộ đồ blouse trắng tinh khôi nhưng đôi mắt lại mang một vẻ sắc lạnh vô hồn. Đó là Elena, con gái của bác sĩ Minh năm xưa. Cô ta không kế thừa sự điên rồ lộ liễu của cha mình, mà thay vào đó là một sự tàn nhẫn có tính toán. Cô ta tin rằng lỗi của cha mình là đã dùng máu một cách thủ công, trong khi thời đại này, thứ quyền lực nhất chính là "dữ liệu".
“Khi các vòng tay hạnh phúc kích hoạt, mỗi nhịp tim của người dân thành phố sẽ nuôi dưỡng đóa hoa trong người cậu ta,” Elena thầm thì, tay lướt trên bảng điều khiển ảo. “Và ngược lại, bào tử số hóa của Huyết Ngải sẽ chảy vào hệ thần kinh của họ, biến cả thành phố thành một hệ sinh thái đồng nhất. Không còn tội lỗi, không còn nỗi đau, chỉ còn sự phục tùng tuyệt đối dưới tần số của chúng ta.”
Trong khi đó, ở một khu chung cư cũ nát phía ngoại ô, Linh — giờ đã là một bà lão gần đất xa trời — đang truyền dạy những bài học cuối cùng cho một nhóm thanh niên trẻ. Họ là thế hệ "Gác Đền" mới, những kẻ được tuyển chọn vì có khả năng kháng lại sự thao túng của hoa ngải. Trong số đó có Khôi, một lập trình viên thiên tài nhưng luôn mang trong mình một nỗi u uất khó hiểu.
“Khôi, cậu có thấy những tín hiệu lạ trên mạng không?” Linh hỏi, giọng bà đứt quãng vì những cơn ho khan.
Khôi gật đầu, ngón tay anh lướt nhanh trên bàn phím. “Tần số của Red-Cell… nó không giống sóng điện từ thông thường. Nó có nhịp điệu sinh học. Như thể có một trái tim khổng lồ đang đập ở trung tâm dữ liệu của họ. Và nó đang lan tỏa thông qua những cái vòng tay kia.”
Linh siết chặt chiếc chuông đồng nứt vỡ trong tay. “Đó là tiếng đập của Huyết Ngải. Chúng đã tìm được cách thoát khỏi sự thạch hóa. Chúng không còn cần những biệt thự cổ hay hầm mộ tối tăm nữa. Chúng đang sống trong 'đám mây'.”
Bà đưa cho Khôi một con chip nhỏ được bọc trong lớp đá xám xịt — một mảnh vỡ từ di vật của Trần Kiên năm xưa. “Đây là thứ duy nhất có thể gây nhiễu mạng lưới của chúng. Cậu phải xâm nhập vào máy chủ gốc của Red-Cell. Hãy giải phóng Vũ, hoặc kết liễu cậu ta. Nếu không, nhân loại sẽ trở thành một cánh đồng hoa ngải không bao giờ ngủ.”
Đêm đó, thành phố rực rỡ hơn bao giờ hết. Hàng triệu chiếc vòng tay trên cổ tay người dân bắt đầu phát ra ánh sáng đỏ dịu nhẹ. Mọi người cảm thấy hưng phấn, vị tha, và tràn đầy năng lượng. Nhưng dưới lớp biểu bì, những sợi dây leo kỹ thuật số bắt đầu cắm rễ vào tủy sống họ.
Khôi, mang theo con chip đá, lặng lẽ tiếp cận tòa tháp của Red-Cell. Với kỹ năng của mình, anh dễ dàng vượt qua các lớp an ninh điện tử. Nhưng khi anh bước vào khu vực thí nghiệm sinh học, mùi hương nồng hắc của hoa ngải đỏ đột ngột ập tới, vượt qua cả lớp mặt nạ lọc độc hiện đại nhất.
Không gian ở đây không giống phòng thí nghiệm. Nó giống một khu rừng rậm bằng thép và thủy tinh. Những sợi dây cáp quang đỏ rực bò lổm ngồm trên trần nhà, nhỏ giọt nhựa đỏ xuống sàn. Giữa căn phòng, cái kén của Vũ đang rung động dữ dội.
“Anh đến muộn rồi, người gác đền,” Elena bước ra từ phía sau cái kén, tay cầm một khẩu súng điện.
Khôi nhìn Vũ, người lúc này đã không còn gương mặt người, mà chỉ là một đóa hoa ngải khổng lồ đang phập phồng dưới lớp kính. “Các người đang tạo ra một địa ngục kỹ thuật số.”
“Địa ngục? Không, đây là sự hòa bình tuyệt đối,” Elena cười vang. “Nhìn xem, ngay lúc này, hàng triệu người đang mỉm cười. Họ không còn hận thù, không còn chiến tranh. Chúng tôi chỉ lấy đi của họ một thứ duy nhất: ý chí tự do. Mà thứ đó, vốn dĩ họ cũng chẳng biết dùng để làm gì ngoài việc hủy hoại lẫn nhau.”
Khôi không tranh cãi. Anh bí mật kích hoạt con chip đá. Ngay lập tức, một luồng sóng xung kích tần số thấp lan tỏa khắp căn phòng. Ánh sáng đỏ rực của các sợi cáp quang bắt đầu chớp nháy loạn xạ. Tiếng rên rỉ của hàng vạn ký ức bị số hóa vang lên từ các loa phóng thanh.
Cái kén của Vũ nứt toác. Chất lỏng đỏ thẫm tràn ra sàn nhà, bốc khói nghi ngút. Những sợi rễ cây thật bắt đầu chui ra từ các ống dẫn, quấn chặt lấy các thiết bị điện tử.
“Mày đã làm gì?” Elena kinh hãi, cô ta bắn liên tiếp về phía Khôi nhưng những dây leo đỏ đã tạo thành một bức tường bảo vệ cho anh.
Vũ mở mắt. Đôi mắt anh giờ đây là hai hốc tối sâu hoắm, nơi những đoạn mã lập trình màu đỏ chạy liên tục. Anh nhìn Khôi, rồi nhìn vào bàn tay mình. Anh nhận ra mình là một con quái vật, một kiến trúc sư bị biến thành vật liệu.
“Kết thúc… đi…” Vũ thào thào, giọng anh là sự pha trộn giữa tiếng người và tiếng rít của máy móc.
Khôi lao tới, định cắm con chip đá vào vị trí trái tim của Vũ. Nhưng đúng lúc đó, bóng ma của Trần Kiên lại xuất hiện. Lần này, Kiên không còn buồn bã. Anh ta mang một vẻ uy nghiêm tột độ.
“Đừng giết cậu ta,” Kiên nói, âm thanh vang vọng khắp tâm trí Khôi. “Hãy chuyển hóa mạng lưới này. Huyết Ngải đã tiến hóa thành dữ liệu, vậy hãy dùng dữ liệu để phong ấn nó.”
Kiên đưa bàn tay mờ ảo của mình chạm vào con chip đá trong tay Khôi. Một luồng ánh sáng trắng xanh bùng lên. Khôi hiểu ý. Thay vì phá hủy, anh kết nối con chip vào cổng giao tiếp trực tiếp trên ngực Vũ.
Một cuộc chiến kỹ thuật số diễn ra trong tích tắc. Những ký ức đau thương, những tội lỗi chân thực của Trần Kiên, Thục Doanh và bé Duy được đẩy ngược vào mạng lưới của Red-Cell. Đó là một loại "virus sự thật". Nó đánh sập những cảm xúc hạnh phúc giả tạo mà Elena đã xây dựng.
Trên khắp thành phố, những chiếc vòng tay hạnh phúc đột ngột phát nổ hoặc tắt lịm. Người dân đứng khựng lại, đôi mắt họ trở nên tỉnh táo, mang theo nỗi đau và sự ngơ ngác. Hệ thống của Red-Cell bắt đầu tự hủy.
“Không! Sự bất tử của tôi!” Elena gào lên khi những rễ cây ngải đỏ bắt đầu quấn lấy cô ta, kéo cô ta vào đống đổ nát của đài điều khiển.
Vũ gục xuống trong vòng tay Khôi. Đóa hoa trên ngực anh bắt đầu tan chảy thành một loại chất lỏng màu xám xịt. Toàn bộ nhựa ngải trong người anh đã bị biến thành tro bụi sau khi phát tán mã gen sự thật vào mạng lưới.
“Cảm ơn…” Vũ mỉm cười, hơi thở anh lịm dần. Cơ thể anh hóa thành đá ngay lập tức, một khối đá xám xịt bình thản giữa đống đổ nát công nghệ.
Tòa tháp Red-Cell bốc cháy. Khôi thoát ra ngoài ngay trước khi toàn bộ cấu trúc sụp đổ. Anh đứng nhìn ngọn lửa đỏ rực rỡ, nhưng lần này anh không thấy sợ hãi. Anh biết rằng trận chiến này vẫn chưa kết thúc. Hội Hoa Đỏ còn nhiều chi nhánh khác, và Huyết Ngải vẫn đang âm thầm tồn tại trong những dòng mã máy tính ở đâu đó trên thế giới.
Linh đứng đón Khôi ở chân tòa tháp. Bà nhìn khối đá trong tay anh — một viên đá mới được kết tinh từ vụ nổ dữ liệu.
“Thế giới đã thay đổi rồi, Khôi ạ,” Linh nói, giọng bà yếu ớt. “Chúng ta không còn gác đền cho những biệt thự cổ nữa. Chúng ta gác đền cho linh hồn của nhân loại trước sự xâm lăng của những đóa hoa ảo giác.”
Sáng hôm sau, Red-Cell bị tuyên bố phá sản do một lỗi bảo mật nghiêm trọng gây ra ảo giác hàng loạt. Người ta vứt bỏ những chiếc vòng tay vào thùng rác, coi chúng như một món đồ chơi lỗi thời nguy hiểm. Nhưng trong bóng tối của những bãi rác khổng lồ, những chiếc vòng tay vẫn âm thầm phát ra ánh sáng đỏ nhạt, chờ đợi một kẻ tò mò tiếp theo nhặt chúng lên.
Trần Kiên, lúc này đã hoàn toàn tan biến vào mạng lưới thông tin toàn cầu, trở thành một "bóng ma kỹ thuật số". Anh ta lẩn khuất trong những luồng dữ liệu, đôi khi hiện lên như một lỗi đồ họa trên màn hình của những kẻ đang âm mưu dùng nỗi đau của người khác để kiếm lời.
Lộc Uyển đã biến mất, thung lũng Đợi đã bị lấp bởi những con đập thủy điện. Nhưng Trại Hoa Đỏ bây giờ nằm ở khắp mọi nơi: trong điện thoại, trong máy tính, và trong chính những suy nghĩ bị thao túng của con người.
Khôi bước đi giữa thành phố đông đúc, tay nắm chặt chiếc điện thoại chứa mật mã gác đền. Anh biết nhiệm vụ của mình chỉ mới bắt đầu. Thế hệ gác đền mới sẽ phải chiến đấu trong một cuộc chiến không tiếng súng, nơi kẻ thù là những thuật toán mang mùi hương của hoa ngải đỏ.
Và ở đâu đó, trong một hầm chứa dữ liệu bí mật tại một quốc gia khác, một đóa hoa ngải bằng thủy tinh bắt đầu nở rộ khi nhận được một dòng lệnh mới…
Tiểu thuyết "Trại Hoa Đỏ: Mạng Lưới Của Quỷ" kết thúc ở đây, để lại một cánh cửa mở cho những nỗi kinh hoàng mới trong thời đại số.