Bầu trời vùng Trung Đông không mang sắc xám u uất của thung lũng Đợi, mà là một màu vàng rực cháy như đồng nung. Cát bụi mịt mù cuốn theo những cơn gió nóng bỏng, hất thẳng vào gương mặt phong trần của Khôi và Vũ khi họ bước xuống từ chiếc xe jeep cũ kỹ. Trước mắt họ, giữa sa mạc mênh mông bạt ngàn, không phải là một ốc đảo xanh tươi, mà là một đại công trường của tập đoàn "Aethel-Petro" – cái tên mới nhất trong danh sách những thực thể có liên quan đến Hội Hoa Đỏ mà Khôi đã truy quét được qua những luồng dữ liệu đen.
Ở đây, những giàn khoan khổng lồ không chỉ múc lên thứ vàng đen nuôi sống nền kinh tế toàn cầu. Chúng đang đào sâu vào một huyệt lộ cổ xưa, nơi mà theo những ghi chép rách nát của Linh, từng tồn tại một nền văn minh đã sụp đổ vì tôn thờ "loài hoa mọc từ dòng máu của đất".
“Cậu cảm thấy gì không?” Khôi hỏi, tay siết chặt chiếc chuông đồng đã được bọc một lớp vải nhung để tránh tiếng động lạ.
Vũ nhắm mắt lại. Đôi mắt tím của anh khẽ rung động dưới lớp mi. Sau khi hồi phục, khả năng ngoại cảm của Vũ với loài ngải không những không mất đi mà còn trở nên tinh vi hơn. “Nóng… nhưng không phải cái nóng của mặt trời. Nó là sự sục sôi của những linh hồn bị nén dưới áp suất nghìn mét. Khôi, chúng không trồng ngải trên mặt đất nữa. Chúng đang dùng áp lực của các giếng dầu để nén nhựa ngải vào cấu trúc phân tử của nhiên liệu.”
Khôi rùng mình. Nếu Hội Hoa Đỏ thành công trong việc biến nhựa ngải thành một phần của xăng dầu, thì mỗi chiếc xe chạy trên đường, mỗi chuyến bay trên bầu trời đều sẽ trở thành một kẻ phát tán bào tử. Cả thế giới sẽ hít thở trong bầu không khí của sự thao túng mà không hề hay biết.
Họ lẻn vào khu vực giàn khoan số 9 – nơi được canh gác nghiêm ngặt nhất. Khôi dùng một thiết bị gây nhiễu công nghệ cao để vô hiệu hóa hệ thống camera nhiệt, trong khi Vũ dẫn đường bằng cách nương theo những "xung nhịp máu" mà chỉ anh mới cảm nhận được.
Càng đi sâu vào lòng tổ hợp cơ khí, mùi dầu thô nồng nặc bắt đầu bị lấn át bởi một hương vị quen thuộc đến mức rợn tóc gáy: mùi hoa ngải đỏ khi bị đun nóng. Nó không còn hắc nồng như ở Lộc Uyển, mà thơm một cách ma mị, giống như mùi xạ hương trộn lẫn với thuốc phiện.
Tại trung tâm điều khiển, một bể chứa khổng lồ bằng thủy tinh chịu lực hiện ra. Bên trong không phải là dầu đen, mà là một thứ chất lỏng màu đỏ sẫm, đặc quánh và lấp lánh lân quang. Những sợi rễ cây bằng thép không gỉ cắm sâu vào bể, hút chất lỏng đó lên hệ thống lọc.
“Nhìn kia,” Vũ chỉ tay về phía những lồng kính nhỏ xung quanh bể chứa.
Bên trong mỗi lồng kính là một cơ thể người. Họ không phải là những nạn nhân rách rưới; họ mặc những bộ đồ sang trọng, dường như là những chính khách hoặc tỷ phú mất tích. Da thịt họ tái nhợt, nhưng trên trán mỗi người đều đính một mảnh chip màu đỏ rực. Những sợi dây leo từ bể chứa xuyên qua da đầu họ, kết nối trực tiếp vào hệ thần kinh.
“Chúng đang thu hoạch 'sự tham lam',” Khôi thào thào kinh hãi. “Cha con Minh dùng nỗi đau, nhưng ở đây, chúng dùng sự khao khát quyền lực. Đó là loại phân bón mạnh nhất cho Huyết Ngải sa mạc.”
“Chào mừng những vị khách không mời từ phương Đông.”
Một giọng nói trầm thấp vang lên qua hệ thống loa phóng thanh. Từ phía trên ban công kỹ thuật, một người đàn ông mặc bộ đồ Ả Rập trắng muốt bước ra. Hắn ta không đeo mặt nạ, gương mặt lịch lãm với bộ râu cắt tỉa gọn gàng, nhưng đôi mắt hắn lại là hai khối pha lê đỏ rực rỡ – dấu hiệu của một kẻ đã hoàn toàn đồng hóa với loài ngải ở cấp độ phân tử. Hắn là Al-Zarar, người đứng đầu chi nhánh Hội Hoa Đỏ tại vùng đất này.
“Các anh đã đi một quãng đường dài để đến đây chứng kiến sự khởi đầu của một kỷ nguyên mới,” Al-Zarar nói, hai tay giang rộng. “Kiến trúc sư Trần Kiên là một kẻ lãng mạn lỗi thời. Hắn tin vào sự hối hận. Nhưng ở đây, chúng tôi tin vào sự tiêu thụ. Thế giới này không cần được cứu rỗi, nó cần được vận hành bởi một thứ ý chí duy nhất.”
Hắn nhấn một nút trên tay vịn. Ngay lập tức, chất lỏng đỏ trong bể chứa bắt đầu sôi sùng sục. Áp suất trong căn phòng tăng đột ngột khiến tai Khôi lùng bùng. Từ những kẽ hở của các đường ống, những làn khói đỏ bắt đầu rò rỉ ra ngoài.
“Vũ, ngăn hắn lại!” Khôi hét lên, anh rút chiếc chuông đồng ra, giật phăng lớp vải nhung.
Vũ lao về phía bể chứa, đôi mắt anh chuyển sang màu tím đậm. Anh áp lòng bàn tay vào lớp kính thủy tinh, cố gắng dùng tần số sinh học của mình để làm nhiễu loạn nhịp đập của nhựa ngải. “Khôi, tôi cần âm thanh thanh tẩy! Ngay bây giờ!”
Khôi rung mạnh chiếc chuông. Boong! Boong! Boong!
Tiếng chuông vang lên, va đập vào những bức tường kim loại, tạo thành một luồng sóng chấn động. Al-Zarar biến sắc. Hắn gầm lên một tiếng không giống tiếng người, và từ dưới lớp áo trắng, những xúc tu bằng nhựa dầu đỏ rực lao ra như những mũi tên, nhắm thẳng vào tim Khôi.
Khôi lăn xả tránh né, anh ném hạt mầm đen cuối cùng – thứ anh đã giữ lại từ chương trước – vào luồng không khí đang bị ô nhiễm bởi khói đỏ. Hạt mầm không rơi xuống đất, nó lơ lửng trong không trung, bắt đầu hút lấy khói đỏ như một cơn lốc nhỏ.
“Sự thật… không bao giờ bị nén lại được!” Khôi gào lớn.
Hạt mầm đen bắt đầu nứt ra, phát ra một luồng ánh sáng trắng xanh dịu mát. Luồng sáng này đi đến đâu, nhựa dầu đỏ rực đến đó đều bị thạch hóa. Những ống dẫn bắt đầu rạn nứt vì chất lỏng bên trong trở nên quá cứng.
Al-Zarar rú lên đau đớn. Cơ thể hắn bắt đầu bị những mảnh đá xám xịt từ bên trong đâm xuyên qua da thịt. “Không! Sự bất tử của ta!”
Vũ đẩy mạnh đôi tay vào bể kính. Một vết nứt lớn xuất hiện. Chất lỏng đỏ thẫm tràn ra, nhưng ngay khi chạm vào ánh sáng từ hạt mầm, nó biến thành những khối pha lê vô hại. Những nạn nhân trong lồng kính bắt đầu tỉnh lại, những mảnh chip trên trán họ vỡ vụn.
Cả công trường giàn khoan rung chuyển dữ dội. Áp suất dầu thô từ dưới lòng đất đang tìm đường thoát ra khi hệ thống van bị nghẹt bởi đá.
“Chúng ta phải đi ngay!” Vũ kéo tay Khôi.
Họ lao ra khỏi phòng điều khiển khi những tiếng nổ đầu tiên bắt đầu vang lên. Al-Zarar gục xuống bên bể chứa, cả cơ thể hắn giờ đây đã hóa thành một bức tượng đá hình đóa hoa ngải khổng lồ, vĩnh viễn bị chôn vùi trong đống đổ nát của tham vọng chính mình.
Một vụ nổ kinh thiên động địa xảy ra ngay giữa sa mạc. Ngọn lửa bùng lên cao hàng trăm mét, nhưng lạ thay, khói của nó không màu đen mà mang một màu trắng tinh khôi như mây trời. Những bào tử ngải đỏ đã bị thiêu rụi hoàn toàn bởi tần số thanh tẩy của chiếc chuông và hạt mầm.
Khôi và Vũ đứng từ xa nhìn ngọn lửa tàn dần. Cát bụi sa mạc lại bắt đầu phủ lên dấu vết của tổ hợp Aethel-Petro.
“Lần này chúng ta đã ngăn được chúng,” Vũ thào thào, gương mặt anh bết bát dầu và cát. “Nhưng Khôi này, trong khoảnh khắc chạm vào bể chứa, tôi đã cảm nhận được một tín hiệu khác.”
Khôi cau mày. “Lại một chi nhánh khác sao?”
Vũ lắc đầu, ánh mắt anh nhìn về phía bắc, hướng về những dãy núi tuyết vĩnh cửu. “Không. Lần này là một thứ gì đó cổ xưa hơn cả thung lũng Đợi. Hội Hoa Đỏ chỉ là những kẻ bắt chước. Có một 'Bản Nguyên' đang thức tỉnh bên dưới lớp băng ở vùng cực. Những gì chúng ta vừa phá hủy chỉ là những nhánh rễ phụ.”
Khôi thở dài, anh nhìn chiếc chuông đồng trong tay. Những vết nứt trên chuông dường như lại rộng thêm một chút. Mỗi lần chiến đấu là một lần di vật của người xưa bị bào mòn. Anh biết rằng cuộc hành trình của họ sẽ còn dài, và cái giá phải trả sẽ ngày càng đắt hơn.
“Đi thôi,” Khôi nói, giọng anh đanh thép. “Chúng ta không thể để bản nguyên đó thức tỉnh.”
Họ bước đi trên cát nóng, để lại sau lưng đống tro tàn của một giấc mơ đế chế. Ở thung lũng Đợi xa xôi, một cơn mưa tuyết đầu mùa bắt đầu rơi, che phủ ngôi mộ trắng của Trần Kiên. Sự bình yên của người chết là sự nhắc nhở cho người sống về trách nhiệm canh giữ thực tại.
Nhưng trong bóng tối sâu thẳm của một hầm băng tại Bắc Cực, một đóa hoa ngải màu xanh lam – lạnh lẽo và nguyên thủy nhất – bắt đầu khẽ rùng mình. Nó không cần máu, không cần tham lam, không cần dữ liệu. Nó chỉ cần sự im lặng tuyệt đối của cái chết.
Và tiếng chuông đồng của Khôi, từ xa xôi, bắt đầu phát ra một tần số cảnh báo cuối cùng.