MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHUYẾT NGẢI TRONG SƯƠNGChương 14: Lời nguyền băng giá

HUYẾT NGẢI TRONG SƯƠNG

Chương 14: Lời nguyền băng giá

2,067 từ · ~11 phút đọc

Gió tuyết ở vùng cực không giống cái nóng rát của sa mạc hay sự ẩm ướt âm u của thung lũng Đợi. Nó là một loại bạo lực câm lặng, một thứ lưỡi dao vô hình lách qua từng kẽ hở của bộ đồ bảo hộ chuyên dụng, cố gắng đóng băng cả hơi thở trong lồng ngực Khôi. Trước mặt anh và Vũ, trạm nghiên cứu "Iris-7" hiện ra như một con quái vật bằng sắt thép bị đóng đinh vào mặt băng vĩnh cửu. Những cột ăng-ten gãy nát, nghiêng ngả dưới sức nặng của lớp băng dày, trông giống như những cánh tay đang vươn lên cầu cứu trong vô vọng.

Đây là điểm dừng chân tiếp theo trong cuộc hành trình truy quét những tàn tích của loài hoa quỷ. Nhưng lần này, kẻ thù không còn là những kẻ tham lam của Hội Hoa Đỏ hay những thuật toán của Red-Cell. Kẻ thù là một thứ gì đó nguyên thủy hơn, thứ đã tồn tại từ trước khi con người biết đến ngôn ngữ.

“Cậu có nghe thấy không?” Khôi hỏi, giọng anh bị bóp nghẹt sau lớp mặt nạ phòng độc.

Vũ đứng lặng im, đôi mắt tím của anh giờ đây nhạt đi, gần như chuyển sang màu xám tro để hòa lẫn với khung cảnh trắng xóa. Anh không nhìn bằng mắt; anh đang cảm nhận sự rung động của tầng băng bên dưới chân. “Nó không đập nhanh như nhựa dầu, Khôi ạ. Nhịp điệu của nó chậm đến mức gần như đứng yên. Cứ mười phút, nó lại thở ra một lần. Mỗi hơi thở là một đợt sóng lạnh làm tê liệt mọi tế bào thần kinh.”

Họ tiến vào bên trong trạm nghiên cứu Iris-7. Cánh cửa thép nặng nề bị kẹt cứng bởi băng giá, phải mất một lúc Khôi mới dùng thiết bị cắt laser để mở được một lối đi nhỏ. Ngay khi bước vào sảnh chính, một cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt họ.

Dưới ánh đèn pin quét qua, hàng chục nhà khoa học đang đứng hoặc ngồi trong những tư thế làm việc bình thường. Một người đang cầm tách cà phê, một người khác đang nhìn vào màn hình máy tính đã tắt ngóm, một nhóm người đang đứng thảo luận quanh một bản đồ. Họ không chết vì thiếu oxy hay chết đói. Họ đã bị biến thành những bức tượng băng trong suốt.

Khôi tiến lại gần một bức tượng. Qua lớp băng dày, anh nhìn thấy khuôn mặt của người đàn ông vẫn giữ nguyên vẻ kinh ngạc tột độ. Điều đáng sợ nhất là bên trong lồng ngực của người này, thay vì một trái tim người, là một đóa hoa màu xanh lam rực rỡ, những cánh hoa sắc lẹm như tinh thể pha lê đang ôm trọn lấy khung xương sườn.

“Huyết Ngải Lam,” Khôi thầm thì, luồng hơi thở của anh tạo thành một đám sương trắng nhỏ. “Chúng không ký sinh để lấy máu. Chúng ký sinh để lấy nhiệt lượng. Chúng rút cạn hơi ấm của vật chủ để kết tinh thành hình dạng này.”

Vũ run rẩy chạm vào bức tường kim loại của trạm. “Không chỉ là người... cả tòa nhà này đang bị nó tiêu hóa. Nó đang biến toàn bộ vật chất hữu cơ và vô cơ ở đây thành một phần của mạng lưới băng giá.”

Đi sâu vào khu vực trung tâm, nơi đặt lò phản ứng hạt nhân của trạm, mùi hương của hoa bắt đầu xuất hiện. Nó không ngọt lịm hay nồng hắc, mà mang một mùi hương thanh khiết đến lạnh người, giống như mùi của không khí loãng trên đỉnh Everest. Tại đây, ánh sáng không còn đến từ đèn pin của họ nữa. Toàn bộ căn phòng phát ra một thứ ánh sáng xanh huyền ảo, phản chiếu từ những dây leo pha lê khổng lồ đang quấn chặt lấy lõi lò phản ứng.

Tại trung tâm của mớ dây leo đó, một người phụ nữ đang ngồi trên ngai vàng bằng đá băng. Cô ta chính là tiến sĩ Sarah, người đứng đầu dự án Iris-7, kẻ được cho là đã mất tích từ sáu tháng trước. Gương mặt cô ta vẫn xinh đẹp nhưng tái nhợt như đá cẩm thạch, mái tóc dài hóa thành những sợi băng mảnh. Đôi mắt cô ta mở to, nhưng bên trong đồng tử là hai đóa hoa lam đang xoay tròn chậm rãi.

“Các người... mang theo sự ồn ào... của sự sống đến đây làm gì?” Giọng nói của Sarah không phát ra từ miệng, mà nó vang lên từ chính những bức tường băng xung quanh, tạo thành một loại âm thanh đa tầng, lạnh lẽo.

“Tiến sĩ Sarah, bà đã để thứ này chiếm hữu mình,” Khôi giơ chiếc chuông đồng lên. “Hội Hoa Đỏ đã dùng bà để đánh thức 'Bản Nguyên' này, đúng không?”

Sarah (hay thứ đang mượn xác cô ta) bật cười, âm thanh như tiếng băng vỡ. “Hội Hoa Đỏ? Những kẻ phàm trần đó chỉ là những con kiến bò trên mặt băng. Chúng nghĩ rằng chúng có thể điều khiển được Huyết Ngải Lam. Nhưng sự im lặng không thể bị điều khiển. Nó chỉ có thể được mở rộng. Khi toàn bộ thế giới này trở nên tĩnh lặng và lạnh lẽo, nỗi đau sẽ biến mất. Sự thật sẽ bị đóng băng vĩnh viễn.”

Ngay khi cô ta dứt lời, những sợi dây leo pha lê xung quanh lò phản ứng bắt đầu chuyển động. Chúng không bò mà chúng phát triển với tốc độ cực nhanh, những tinh thể băng mọc ra từ không trung như những lưỡi kiếm nhắm thẳng vào Khôi và Vũ.

Khôi lập tức rung chuông. Boong!

Âm thanh thanh tẩy vang lên, tạo ra một luồng nhiệt lượng nhỏ xung quanh họ. Những tinh thể băng đang lao tới đột ngột nứt vỡ, tan thành hơi nước. Nhưng Huyết Ngải Lam không giống những biến thể trước. Nó phản ứng với âm thanh bằng cách hấp thụ tần số.

“Khôi, đừng dùng chuông!” Vũ hét lên. “Âm thanh tạo ra sự rung động, và sự rung động sinh ra nhiệt. Nó đang đợi cậu làm điều đó để hút lấy năng lượng!”

Quả nhiên, đóa hoa trên ngực Sarah rực sáng hơn sau mỗi tiếng chuông. Những sợi dây leo bị vỡ lại mọc ra mạnh mẽ hơn, bao vây lấy họ trong một vòng xoáy băng giá. Khôi cảm thấy chân mình bắt đầu tê cứng. Lớp băng đang bò lên từ ủng, cố gắng đóng băng cả máu trong huyết quản của anh.

“Nếu không dùng chuông, chúng ta làm sao ngăn được nó?” Khôi thở dốc, tay anh đã bắt đầu mất cảm giác.

Vũ nhìn vào lò phản ứng hạt nhân đang bị bao phủ bởi băng. “Cái lõi... nó vẫn đang hoạt động ngầm. Huyết Ngải Lam đang kìm hãm phản ứng nhiệt để duy trì trạng thái đóng băng cho chính nó. Chúng ta phải làm ngược lại. Chúng ta không được cung cấp thêm nhiệt lượng từ bên ngoài, mà phải giải phóng nhiệt lượng từ bên trong hệ thống.”

Vũ tiến về phía bảng điều khiển đã bị đóng băng hoàn toàn. Đôi mắt tím của anh rực sáng, anh bắt đầu dùng khả năng ngoại cảm để giao tiếp với những phần "sự thật" còn sót lại của các nhà khoa học đã bị thạch hóa.

“Khôi, tôi cần cậu giữ cho những sợi dây leo đó bận rộn trong ba phút! Đừng rung chuông, hãy dùng tro của các kiến trúc sư!”

Khôi hiểu ý. Anh rút chiếc hộp gỗ ra, rải lớp tro đen xung quanh họ. Tro của Trần Kiên mang theo sức nặng của những ký ức u uất và nóng bỏng nhất. Khi tro chạm vào băng, nó tạo ra một phản ứng hóa học kỳ lạ. Những sợi dây leo pha lê khựng lại, chúng không thể đóng băng được "nỗi đau" chứa trong tro. Những vết đen của tro loang ra trên mặt băng như những vết loét, ngăn chặn sự phát triển của Huyết Ngải Lam.

Tiến sĩ Sarah gầm lên, cô ta rời khỏi ngai vàng, bay lơ lửng giữa không trung. Những cánh tay băng giá của cô ta vươn dài ra, cào cấu vào lớp bảo vệ bằng tro của Khôi. “Ký ức là rác rưởi! Sự im lặng mới là vĩnh cửu!”

Trong khi Khôi đang vật lộn để giữ vững vòng vây, Vũ đã tiếp cận được trung tâm lõi lò phản ứng. Anh không dùng tay, mà dùng ý chí để phá vỡ lớp băng đang kìm hãm các thanh nhiên liệu hạt nhân.

“Sự thật không phải là sự im lặng, Sarah ạ,” Vũ thầm thì. “Sự thật là một ngọn lửa không bao giờ tắt.”

Vũ kích hoạt quy trình tự hủy và giải phóng nhiệt lượng khẩn cấp. Một tiếng gầm rú vang lên từ dưới sâu lòng đất. Ánh sáng xanh lam của đóa hoa đột ngột bị át đi bởi ánh sáng cam rực rỡ của năng lượng hạt nhân đang bùng phát.

Lớp băng trong căn phòng bắt đầu tan chảy dữ dội. Những dây leo pha lê rụng rời, hóa thành nước rồi bốc hơi ngay lập tức. Tiến sĩ Sarah rú lên thảm thiết khi đóa hoa trên ngực cô ta bắt đầu nứt vỡ vì sự thay đổi nhiệt độ đột ngột.

“Không! Cái lạnh... sự bình yên của ta...”

Cơ thể cô ta sụp đổ, tan biến thành những mảnh tinh thể nhỏ li ti rồi bay biến vào không trung. Khôi và Vũ vội vã chạy về phía lối thoát khi lò phản ứng bắt đầu quá tải.

Họ lao ra khỏi trạm Iris-7 đúng lúc một cột nhiệt khổng lồ bùng lên từ giữa lòng băng. Một vùng bán kính một cây số xung quanh trạm đột ngột biến thành một hồ nước nóng giữa sa mạc băng giá. Huyết Ngải Lam đã bị tiêu diệt bởi thứ mà nó sợ nhất: sự vận động hỗn loạn của nhiệt lượng và sự thật.

Khôi nằm dài trên tuyết, thở hổn hển. Lớp đồ bảo hộ của anh đã rách nát, da thịt bị bỏng lạnh đau đớn, nhưng anh thấy nhẹ lòng.

“Chúng ta đã làm được,” Khôi nói, nhìn về phía cột khói đang bay cao.

Vũ ngồi dậy, nhìn vào lòng bàn tay mình. Một vết sẹo hình cánh hoa màu xanh nhạt hiện lên trên da anh, nhưng nó không đau. Nó mát lạnh một cách dễ chịu. “Bản Nguyên đã bị đẩy lùi, nhưng nó đã kịp gửi đi một tín hiệu cuối cùng trước khi tan biến.”

Khôi cau mày. “Lại tín hiệu? Lần này là đi đâu?”

Vũ nhìn về phía bầu trời phương Nam, nơi những đám mây đang bắt đầu chuyển sang một màu sắc kỳ lạ – không phải đỏ, không phải lam, mà là một màu vàng kim óng ánh. “Về lại thành phố. Nhưng lần này không phải ở dưới hầm hay trên đỉnh tháp. Huyết Ngải đã tìm thấy con đường cuối cùng của nó: Sự tôn sùng. Nó đang biến mình thành một thứ tôn giáo mới.”

Khôi đứng dậy, phủi tuyết trên người. Chiếc chuông đồng trong túi anh khẽ rung lên, một âm thanh thanh thoát hơn trước. “Dù nó có biến thành gì đi nữa, chúng ta cũng sẽ tìm thấy nó. Đi thôi Vũ, thành phố đang đợi chúng ta.”

Họ bước đi trên nền tuyết lạnh giá, để lại sau lưng hồ nước nóng đang tỏa khói nghi ngút – một vết thương nhỏ trên da thịt của vùng cực, nhưng là một chiến thắng lớn cho sự sống. Ở thung lũng Đợi, ngôi mộ của gia đình Trần Kiên bất ngờ nở rộ một loại cỏ xanh mướt, dù đang giữa mùa đông. Sự hy sinh của họ đã trở thành nền móng cho những người gác đền mới tiếp tục chiến đấu.

Và trong một đại sảnh sang trọng tại thành phố, hàng nghìn người đang quỳ sụp trước một bức tượng vàng ròng hình đóa hoa, miệng lầm rầm những lời cầu nguyện về một thế giới không còn đau khổ...

Hành trình của Khôi và Vũ bước sang một giai đoạn mới: Cuộc chiến chống lại sự tôn sùng mù quáng.