Thành phố không còn mang vẻ u uất của những ngày sương mù đỏ hay sự lạnh lẽo của đại dịch số hóa. Giờ đây, nó rực rỡ một cách phù phiếm. Trên những đại lộ sầm uất nhất, những biểu trưng hình đóa hoa năm cánh cách điệu bằng vàng ròng xuất hiện khắp nơi: từ những biển quảng cáo khổng lồ cho đến những chiếc ghim cài áo của tầng lớp thượng lưu. "Giáo phái Hoàng Kim" đã mọc lên như một loại nấm sau mưa, hứa hẹn về một cuộc sống không chỉ không có nỗi đau, mà còn tràn ngập sự thịnh vượng và vinh quang vĩnh cửu.
Khôi và Vũ trở về thành phố trên một chuyến tàu cao tốc vắng lặng. Nhìn qua cửa sổ, Khôi nhận thấy sự thay đổi đáng sợ nhất không nằm ở kiến trúc, mà nằm ở ánh mắt của con người. Họ không còn đờ đẫn như những nạn nhân của Red-Cell; ngược lại, đôi mắt họ rực sáng một thứ niềm tin cuồng tín, một sự hưng phấn kéo dài đến mức cực đoan. Trên cổ tay mỗi người, thay vì những chiếc vòng nhựa rẻ tiền, là những chiếc lắc tay bằng vàng thật, chạm khắc tinh xảo những đường nét mà Khôi biết chắc đó chính là hệ rễ của loài ngải.
“Chúng đã thay đổi chiến thuật hoàn toàn,” Vũ thầm thì, chiếc mũ lưỡi trai kéo thấp che đi đôi mắt tím giờ đã trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết. “Ngải Đỏ sống bằng máu, Ngải Lam sống bằng nhiệt, còn Ngải Vàng… nó sống bằng sự tôn sùng và dục vọng quyền lực. Nó không lấy đi của họ thứ gì cả, Khôi ạ. Nó cho họ thấy một tương lai giả tạo hoàn mỹ đến mức họ sẵn sàng dâng hiến linh hồn để đổi lấy sự hiện diện trong tương lai đó.”
Điểm đến của họ là "Thánh điện Ánh Sáng Kim" – một công trình kiến trúc kỳ vĩ mới được khánh thành tại khu đất vàng của trung tâm tài chính. Tòa nhà có hình dạng một búp sen khổng lồ đang chớm nở, toàn bộ bề mặt được phủ một lớp hợp kim vàng có khả năng phản chiếu ánh sáng mặt trời tạo thành một quầng hào quang bao trùm cả khu vực xung quanh.
Khi Khôi bước chân vào sảnh chính của Thánh điện, anh cảm thấy một luồng năng lượng nóng hổi, ngọt ngào lan tỏa khắp cơ thể. Mùi hương ở đây không nồng hắc mà dịu nhẹ như trầm hương thượng hạng trộn lẫn với mùi tiền giấy mới. Những tín đồ mặc áo choàng lụa vàng đang quỳ rạp trên sàn đá cẩm thạch trắng, hướng về phía bục cao nhất, nơi một vị giáo chủ trẻ tuổi mang diện mạo đẹp đẽ như một vị thần đang ban phước.
Vị giáo chủ đó chính là Gabriel – một cựu kiến trúc sư dưới trướng Trần Kiên năm xưa, kẻ duy nhất còn sót lại sau vụ sụp đổ của Lộc Uyển nhưng đã kịp thời trốn thoát với một túi hạt giống màu vàng óng ánh.
“Gabriel không phải là một kẻ điên như Minh hay một tên thực dụng như Victor,” Khôi nói qua thiết bị truyền tin siêu nhỏ gắn tai Vũ. “Hắn là một nghệ sĩ. Hắn biết cách biến cái ác thành một loại nghệ thuật có sức mê hoặc.”
Vũ không đáp, anh đang tập trung toàn bộ giác quan để truy tìm vị trí của "Mẫu vật trung tâm". Sau chuyến đi Bắc Cực, khả năng ngoại cảm của Vũ đã tiến hóa. Anh có thể nhìn xuyên qua những lớp vàng mã và những lời tụng niệm để thấy bản chất thực sự của tòa nhà này. Dưới chân họ, sâu dưới lớp đá cẩm thạch, là một hệ thống rễ cây khổng lồ bằng đồng thau, đang kết nối trực tiếp với trái tim của hàng nghìn tín đồ thông qua những chiếc lắc tay vàng.
“Khôi, mẫu vật không nằm trên bục cao kia đâu. Gabriel chỉ là một cái loa phóng thanh thôi,” Vũ ra hiệu cho Khôi lách qua đám đông, hướng về phía hầm chứa kim loại của tòa nhà – nơi vốn được giới thiệu là kho vàng dự trữ của giáo phái.
Họ vượt qua các lớp an ninh được bảo mật bằng nhận diện mống mắt và DNA. Đối với Vũ, những cánh cửa thép dày đặc này chỉ như những rào cản tâm lý. Anh chạm nhẹ vào bảng điều khiển, dùng tần số sinh học của mình để thuyết phục hệ thống rằng họ là "những mảnh vỡ của đấng tối cao".
Cánh cửa kho ngầm mở ra, một luồng ánh sáng vàng chói lòa khiến Khôi phải lấy tay che mắt. Giữa căn phòng rộng lớn, không có đống vàng thỏi hay châu báu nào cả. Thay vào đó là một cái cây khổng lồ được cấu thành hoàn toàn từ vàng ròng. Thân cây phập phồng như một lá phổi, những tán lá là những phiến vàng mỏng tang rung rinh theo mỗi nhịp thở. Và từ những cành vàng đó, những sợi tơ mịn như tóc đang rủ xuống, cắm vào hàng trăm cái kén bằng lụa vàng treo lơ lửng trên trần nhà.
“Bên trong những cái kén đó…” Khôi tiến lại gần, bàng hoàng khi nhìn thấy qua lớp lụa mỏng là gương mặt của những tỷ phú, những nhà lãnh đạo thế giới. “Họ không chết. Họ đang bị giữ trong một trạng thái hưng phấn vĩnh cửu. Ngải Vàng đang hút lấy sự tham vọng của họ và biến nó thành năng lượng để phát tán hào quang đi khắp thành phố.”
“Chào mừng những kẻ gác đền cuối cùng đến với vườn địa đàng của tôi.”
Gabriel xuất hiện, không phải từ cửa vào, mà như thể hắn vừa bước ra từ chính thân cây vàng. Gương mặt hắn tỏa sáng một cách bất thường, đôi môi luôn giữ một nụ cười bao dung đầy giả tạo.
“Trần Kiên đã quá sai lầm khi chọn nỗi đau để làm nền móng,” Gabriel bước thong thả trên sàn kim loại. “Nỗi đau khiến con người sợ hãi và chống đối. Nhưng sự giàu sang và niềm hy vọng về sự bất tử… đó là những sợi dây thừng mà họ sẽ tự nguyện quàng vào cổ mình. Nhìn xem, Khôi, Vũ, thế giới này đang bình yên hơn bao giờ hết dưới ánh sáng của Ngải Vàng.”
“Sự bình yên dựa trên sự nô lệ của dục vọng không phải là bình yên,” Khôi giơ chiếc chuông đồng lên. Những vết nứt trên chuông giờ đây đã được khảm bằng nhựa ngải trắng từ thung lũng Đợi, tạo thành một hoa văn đối lập hoàn toàn với sắc vàng xung quanh. “Ông đang biến nhân loại thành một lũ ký sinh trong giấc mộng kim tiền.”
Gabriel cười vang, âm thanh như tiếng những đồng tiền vàng va vào nhau. “Vậy sao? Hãy xem các người định dùng cái chuông cũ kỹ và tro bụi của những kẻ thất bại để ngăn chặn sự tiến hóa này như thế nào.”
Gabriel phất tay, những tán lá vàng của cái cây đột ngột vươn dài, biến thành những lưỡi kiếm sắc lẹm lao về phía họ. Khôi lập tức rung chuông. Boong!
Một luồng sóng âm trong trẻo vang lên, nhưng thay vì phá hủy, nó bị lớp vàng phản chiếu ngược lại, tạo thành những tiếng vang chói tai làm Khôi gục xuống, tai rỉ máu. Ngải Vàng có khả năng phản xạ và khuếch đại tần số. Mọi sự tấn công trực diện đều chỉ làm nó mạnh hơn.
“Vũ! Cậu phải tìm ra điểm yếu của nó!” Khôi hét lên giữa những tiếng vang hỗn loạn.
Vũ đứng im, đôi mắt tím của anh giờ đây không còn nhìn vào cái cây, mà nhìn vào những cái kén treo trên trần. Anh nhận ra một điều: cái cây vàng này không tự sinh ra năng lượng; nó là một bộ khuếch đại. Nguồn sống thực sự của nó chính là sự "chấp thuận" của những người trong kén.
“Khôi! Đừng đánh vào cái cây!” Vũ thét lên. “Đánh vào những cái lắc tay vàng! Chúng là ăng-ten! Chúng ta phải ngắt kết nối giữa vật chủ và cội nguồn!”
Khôi hiểu ý. Anh không rung chuông hướng về phía Gabriel nữa. Thay vào đó, anh ném chiếc hộp gỗ chứa tro của các kiến trúc sư lên không trung, rồi rung chuông với một tần số hoàn toàn khác – tần số của "Sự thật trần trụi".
Khi tro bụi đen kịt trộn lẫn với nhựa trắng từ chuông lan tỏa ra, chúng không tấn công vàng, mà chúng bao phủ lấy những cái kén và những cái lắc tay trên tay các vật chủ đang ngủ say. Sự u uất của Trần Kiên, nỗi đau của Thục Doanh bắt đầu thấm qua lớp vàng hào nhoáng.
Những cái kén bắt đầu rung chuyển. Những tỷ phú, những nhà lãnh đạo bên trong bắt đầu trải qua một cơn ác mộng kinh hoàng. Họ thấy lại những tội ác họ đã làm để đạt được sự giàu sang, thấy sự rỗng tuếch của quyền lực. Sự hưng phấn giả tạo bị phá vỡ bởi sự hối hận tột cùng.
Ngay lập tức, cái cây vàng bắt đầu xám xịt lại. Ánh sáng vàng rực rỡ tắt lịm, thay vào đó là màu đồng rỉ sét. Gabriel rú lên, gương mặt hắn bắt đầu nứt nẻ, lộ ra những mảng rễ cây mục nát bên dưới lớp da vàng.
“Không! Đừng đánh thức họ! Họ muốn ở lại đây! Họ muốn sự vĩnh cửu!”
“Sự vĩnh cửu mà không có sự thật chỉ là một nấm mồ xa hoa thôi!” Khôi dồn toàn lực rung tiếng chuông cuối cùng.
Một vụ nổ năng lượng tâm linh xảy ra. Toàn bộ cái cây vàng rạn nứt rồi sụp đổ thành những mảnh vụn vô giá trị. Những sợi tơ vàng kết nối với tín đồ bị đứt lìa. Trên khắp thành phố, hàng triệu người đột ngột tỉnh lại từ cơn say kim tiền, nhìn vào chiếc lắc tay vàng trên cổ tay mình với một sự ghê tởm sâu sắc.
Thánh điện Ánh Sáng Kim rung chuyển. Gabriel gục xuống giữa đống đổ nát của cái cây, cơ thể hắn hóa thành một khối đồng đen xì, khô héo.
Khôi và Vũ nhanh chóng rời khỏi tòa tháp trước khi nó bị phong tỏa. Khi họ bước ra đường phố, ánh mặt trời thực sự của buổi chiều tà rọi xuống, không còn bị quầng hào quang giả tạo che lấp. Người ta bắt đầu tháo bỏ những chiếc ghim cài áo, những món trang sức của giáo phái, vứt chúng xuống cống rãnh như những thứ rác rưởi độc hại.
“Lần này… chúng ta đã cứu được họ khỏi sự giàu sang giả tạo,” Vũ nói, giọng anh khản đặc. “Nhưng Khôi, tôi thấy sợ. Ngải Đỏ là máu, Ngải Lam là lạnh, Ngải Vàng là tiền… Vậy cái tiếp theo sẽ là gì?”
Khôi nhìn vào chiếc chuông đồng trên tay. Một cánh hoa màu trắng trên chuông đã chuyển sang màu xám. Sự thanh tẩy càng lúc càng khó khăn khi loài ngải bắt đầu đánh vào những khao khát cơ bản nhất của con người.
“Cái tiếp theo…” Khôi nhìn về phía những ngôi trường, những thư viện đang rực rỡ ánh đèn của thành phố tri thức. “Có lẽ là sự khôn ngoan. Huyết Ngải Tím – loài ngải sống bằng sự kiêu ngạo của trí tuệ.”
Vũ rùng mình. “Tri thức là vũ khí của chúng ta. Nếu nó cũng bị nhiễm độc…”
“Thì chúng ta sẽ phải học lại cách làm những kẻ ngây thơ,” Khôi mỉm cười cay đắng.
Họ bước đi giữa dòng người đang dần tỉnh táo lại. Ở thung lũng Đợi, một đóa hoa trắng dại bỗng nhiên rụng cánh, để lộ ra một hạt mầm màu tím sẫm đang bắt đầu cựa quậy. Vòng lặp của những kiến trúc sư bóng đêm vẫn chưa thể dừng lại, bởi vì con người vẫn còn quá nhiều thứ để tôn sùng ngoài chính bản thân mình.
Khôi nắm chặt tay Vũ, họ tiến về phía văn phòng của mình, nơi những bản đồ về các thư viện cổ và các viện nghiên cứu não bộ đã được trải sẵn trên bàn. Trận chiến chống lại sự kiêu ngạo sắp sửa bắt đầu.