Cơn đau đến như một cơn sóng thần, cuốn phăng mọi ý thức còn sót lại trong khoảng không vô tận. Nó không phải đau nhói một chỗ, mà là đau lan tỏa, đau thấu tận tủy xương, đau như hàng vạn lưỡi dao nhỏ li ti đang cào xé từng thớ thịt, từng sợi gân, rồi lại tan ra thành những đợt lạnh buốt chạy dọc sống lưng, khiến toàn thân co giật không kiểm soát.
Lâm Dịch cảm nhận được nó trước cả khi mở mắt.
Cơn đau ấy quen thuộc đến đáng sợ – giống hệt cảm giác khi oán khí phản phệ năm xưa, khi anh tự tay kết ấn, để linh hồn mình bị nuốt chửng trong biển đen vô tận. Nhưng lần này khác. Lần này, đau đớn ấy không phải kết thúc, mà là khởi đầu.
Anh cố gắng hít thở. Không khí ẩm mốc, lẫn mùi hương trầm cũ kỹ và mùi máu khô tanh nồng xộc thẳng vào phổi. Phổi đau. Tim đập thình thịch, chậm rãi, như thể nó đã ngừng hoạt động quá lâu rồi giờ mới miễn cưỡng khởi động lại. Mí mắt nặng trịch, dính chặt như bị keo dán. Anh phải dùng hết sức mới hé ra một khe nhỏ.
Ánh sáng yếu ớt từ khe cửa sổ gỗ cũ kỹ rọi vào, chiếu lên căn phòng nhỏ hẹp, tối tăm. Tường đất nứt nẻ, ẩm mốc loang lổ những vệt đen. Trên trần nhà treo lủng lẳng vài sợi mạng nhện dày đặc bụi. Một chiếc bàn gỗ nhỏ kê sát tường, trên đó là cây nến đã cháy gần hết, sáp chảy loang lổ như nước mắt. Mùi chết chóc bao trùm khắp nơi, nhưng không phải mùi tử khí của nghĩa địa – mà là mùi của một nơi đã bị lãng quên quá lâu.
Lâm Dịch nằm trên một chiếc giường tre đơn sơ, tấm chăn mỏng manh rách rưới phủ lên người. Cơ thể anh… nhẹ. Nhẹ đến kỳ lạ. Không phải nhẹ nhàng của sức mạnh tràn đầy, mà là nhẹ của một cái xác đã bị rút hết sinh cơ, chỉ còn da bọc xương và một linh hồn lạc lối vừa bị nhét vào.
Anh khẽ nhúc nhích ngón tay. Được. Còn cảm giác. Xương kêu răng rắc, khớp đau nhức, nhưng vẫn cử động được. Tốt.
Chậm rãi, từng chút một, Lâm Dịch chống hai tay ngồi dậy. Mỗi động tác đều khiến toàn thân rung lên, mồ hôi lạnh túa ra trên trán dù căn phòng lạnh buốt. Anh thở hắt ra một hơi dài, hơi thở trắng đục trong không khí ẩm ướt.
Trước mặt anh là một chiếc gương đồng cũ kỹ treo lệch trên tường. Mặt kính loang lổ vết xỉn màu, viền đồng đã xanh rì vì thời gian. Lâm Dịch nhìn vào đó, và trong khoảnh khắc ấy, thời gian như ngừng trôi.
Gương phản chiếu một thiếu niên khoảng mười bảy, mười tám tuổi. Da trắng bệch gần như trong suốt, có thể nhìn thấy những đường gân xanh mờ mờ dưới lớp da mỏng manh. Môi tím tái, đôi mắt to đen nhánh nhưng đờ đẫn, trống rỗng như hồ nước chết. Tóc dài rối bù xõa xuống che nửa khuôn mặt, vài sợi dính vào má vì mồ hôi. Quần áo trên người là một bộ áo vải thô màu xám, rách vài chỗ, loang lổ vết máu khô đã chuyển sang màu nâu đen.
Đây không phải anh.
Không phải khuôn mặt từng khiến bao thiếu nữ đỏ mặt khi đi qua phố, không phải khuôn mặt từng cười khẩy trước mũi kiếm của kẻ thù, không phải khuôn mặt từng khiến cả thiên hạ khiếp sợ khi oán khí bùng nổ.
Đây là một thân xác mới. Yếu ớt. Tàn tạ. Như thể chủ nhân cũ đã dùng hết sinh mệnh để đổi lấy thứ gì đó… hoặc ai đó.
Lâm Dịch đưa tay chạm vào má mình. Lạnh. Da thịt lạnh đến mức khiến đầu ngón tay tê rần. Nhưng là lạnh thật, không phải cái lạnh vô hồn của oán khí từng ăn mòn linh hồn anh suốt mười sáu năm.
Anh bật cười khẽ. Tiếng cười khàn đặc, khô khốc, như gió lùa qua kẽ lá khô mùa thu.
“Ha… sống lại rồi.”
Tiếng cười lớn dần, vang vọng trong căn phòng nhỏ hẹp, nghe vừa điên dại vừa tự giễu. Anh cười đến mức nước mắt trào ra khóe mắt, nhưng không phải vì buồn – mà vì cái cảm giác sống động này quá đỗi xa lạ sau bao năm chìm trong bóng tối.
Anh nhìn thẳng vào đôi mắt trong gương. Ánh mắt ấy dần sắc bén trở lại, như lưỡi đao vừa được mài trên đá. Đôi đồng tử đen sâu thẳm lóe lên một tia đỏ thẫm rồi nhanh chóng trở về bình thường.
“Sống lại rồi,” anh lặp lại, giọng thấp xuống, mang theo chút tà mị quen thuộc. “Lần này… tao chơi lớn hơn.”
Ký ức ùa về như thác lũ.
Anh nhớ rõ khoảnh khắc cuối cùng của kiếp trước. Trên đỉnh núi cao nhất thiên hạ, gió rít từng cơn, mây đen cuồn cuộn. Oán khí từ hàng vạn oan hồn tụ lại thành biển đen, nuốt chửng mọi thứ. Tiếng kêu thét của kẻ thù hòa lẫn với tiếng khóc của những người anh từng thề bảo vệ đến chết. Máu chảy thành sông, nhuộm đỏ cả tảng đá.
Và rồi… hắn xuất hiện.
Hàn Vân.
Áo trắng tinh khiết giờ đã dính đầy máu, tóc đen bay loạn trong gió, đôi mắt đỏ hoe, giọng nói run rẩy – thứ mà Lâm Dịch chưa từng nghe thấy từ người đàn ông lạnh lùng ấy.
“Lâm Dịch… dừng lại đi. Theo ta về.”
Anh đã nhìn hắn, nhìn thật lâu. Nhìn đến mức tim đau nhói. Rồi anh cười. Cười đến mức nước mắt trào ra, lẫn vào máu trên mặt.
“Về đâu? Về cái lồng son mà các ngươi gọi là chính đạo sao? Không được đâu, Hàn Vân. Ta đã chọn con đường này rồi. Từ lúc các ngươi quay lưng với ta, từ lúc các ngươi gọi ta là đại ma đầu, từ lúc… ngươi không thể bảo vệ ta.”
Hàn Vân lao tới, tay vươn ra như muốn nắm lấy anh. Nhưng đã muộn.
Lâm Dịch kết ấn. Oán khí quay ngược, cuốn lấy chính linh hồn anh. Trước khi ý thức tan biến, anh chỉ kịp thấy Hàn Vân ôm lấy cơ thể đổ gục của mình, tiếng gào thét xé lòng vang lên giữa trời đất:
“LÂM DỊCH!!!”
Mười sáu năm.
Mười sáu năm trôi qua trong bóng tối vô tận, không ánh sáng, không âm thanh, chỉ có nỗi đau và ký ức về hắn lặp đi lặp lại như lời nguyền.
Và giờ anh ở đây.
Trong thân xác của một kẻ nào đó đã dùng cấm thuật triệu hồi linh hồn anh về.
Lâm Dịch đứng dậy. Chân hơi run, đầu óc choáng váng, nhưng anh vẫn vững vàng bước tới chiếc gương. Đưa tay vuốt nhẹ lên mặt kính lạnh lẽo, như đang chạm vào một người bạn cũ.
“Ngươi là ai mà dám triệu hồi ta?” Anh thì thầm, giọng mang theo chút nguy hiểm. “Muốn báo thù? Muốn lợi dụng sức mạnh của ta? Hay chỉ đơn giản là… muốn chết dưới tay ta?”
Anh cười khẩy, rồi quay người nhìn quanh căn phòng kỹ hơn.
Trên bàn gỗ nhỏ là một tờ giấy vàng đã cháy xém một góc. Nét chữ run rẩy, viết bằng máu tươi – máu của chủ nhân thân xác này.
Lâm Dịch cầm lên, đọc chậm rãi:
“Ta nguyện dùng thân xác này, máu này, hồn này, đổi lấy oán linh mạnh nhất thiên hạ.
Hãy trở về.
Hãy trả thù thay ta.
Hãy khiến bọn chúng – những kẻ đã hủy hoại gia tộc ta, đã cướp đi tất cả – phải quỳ dưới chân, phải khóc lóc van xin.
Ta không còn gì để mất. Chỉ còn oán hận.
Hãy dùng sức mạnh của ngươi… để chúng chết không toàn thây.”
Lâm Dịch đọc xong, im lặng một lúc lâu. Rồi anh cười phá lên, tiếng cười vang vọng, đầy điên cuồng.
“Được lắm. Thú vị hơn tao nghĩ nhiều.”
Anh vo tờ giấy thành cục, ném vào góc phòng. Rồi ngồi phịch xuống giường, tựa lưng vào tường đất lạnh, thở dài một hơi thật dài.
Nhưng nụ cười trên môi dần tắt.
“Nhưng mà… lần này tao không chơi theo kịch bản của ai cả. Không phải báo thù, không phải giết chóc. Tao không quan tâm đến gia tộc ngươi, đến kẻ thù của ngươi. Tao chỉ muốn…”
Anh nhắm mắt, giọng thì thầm như nói với chính mình.
“Tao chỉ muốn gặp lại hắn.”
Hàn Vân.
Người đàn ông ấy giờ thế nào? Vẫn lạnh lùng như tảng băng ngàn năm? Vẫn nghiêm khắc với mọi quy tắc? Vẫn… nhớ đến anh?
Hay hắn đã quên? Đã tiếp tục sống cuộc đời chính đạo hoàn hảo, đã lấy một người vợ đoan trang, đã có con cháu đầy nhà, và coi ký ức về Lâm Dịch chỉ là một vết nhơ trong quá khứ?
Nghĩ đến đó, tim Lâm Dịch khẽ nhói lên. Đau thật sự.
Anh mở mắt, đôi đồng tử lóe sáng một cách nguy hiểm.
“Không được. Nếu hắn quên ta, thì ta sẽ khiến hắn nhớ lại. Nhớ đến mức không thể quên. Nhớ đến mức… chỉ nhìn thấy ta trong mắt hắn.”
Lâm Dịch đứng dậy lần nữa. Lần này chân vững vàng hơn. Anh đi quanh căn phòng, kiểm tra từng góc.
Dưới gầm giường là một chiếc hộp gỗ cũ, bên trong có vài viên linh thạch cấp thấp, một thanh kiếm gỉ sét, và một túi đựng thảo dược khô. Không nhiều, nhưng đủ để anh khởi động lại cơ thể này.
Trên bàn còn có một cuốn sổ tay cũ, bìa da sờn rách. Anh mở ra. Trang đầu tiên viết bằng nét chữ non nớt:
Tên ta là Mạc Tiểu Vũ.
Gia tộc bị diệt môn.
Ta là kẻ sống sót duy nhất.
Ta hận. Hận đến mức muốn chết.
Nhưng trước khi chết, ta muốn chúng trả giá.
Các trang sau là nhật ký ngắn. Kể về ngày gia tộc bị diệt, về những đêm thức trắng luyện tập, về việc tìm được bí kíp cấm thuật trong di tích cổ, về việc chuẩn bị nghi thức triệu hồi.
Trang cuối cùng chỉ có một dòng:
Hôm nay, ta sẽ chết. Nhưng oán linh sẽ sống. Và hắn sẽ trả thù thay ta.
Lâm Dịch khép sổ lại, đặt xuống bàn. Anh nhìn ra cửa sổ. Bên ngoài là màn đêm đen kịt, chỉ có ánh trăng máu đỏ treo lơ lửng trên bầu trời, chiếu xuống cánh đồng hoang vu, vài ngọn đồi thấp thoáng xa xa.
Anh hít sâu một hơi. Oán khí trong cơ thể mới này vẫn còn sót lại, len lỏi trong kinh mạch, thì thầm những lời mời gọi giết chóc.
Nhưng Lâm Dịch mỉm cười.
“Không dễ vậy đâu. Tao không phải con rối của ngươi, cũng không phải công cụ báo thù của ai.”
Anh bước ra cửa, đẩy mạnh. Cánh cửa gỗ cũ kêu cót két, mở ra màn đêm lạnh lẽo.
Gió đêm thổi vào mặt, mang theo mùi đất ẩm và mùi tử khí thoang thoảng. Lâm Dịch đứng đó, tóc bay loạn, áo rách phất phơ.
Anh ngẩng đầu nhìn ánh trăng máu.
“Đi thôi. Trò chơi bắt đầu.”
Ở một nơi xa xôi, dưới gốc cây cổ thụ ngàn năm, một nam nhân áo trắng đứng lặng. Tay cầm sáo trúc, ánh mắt đột nhiên hướng về một phương xa.
Tim hắn khẽ rung động mạnh mẽ.
Như linh cảm từ kiếp trước.
Hắn khẽ thì thầm, giọng trầm thấp, chỉ mình hắn nghe thấy:
“Lâm Dịch… là ngươi sao?”
Gió đêm mang theo câu hỏi ấy, bay xa, bay đến nơi Lâm Dịch đang đứng.
Và anh mỉm cười, nụ cười vừa nghịch ngợm vừa nguy hiểm.
“Ừ. Là ta đây. Chờ ta nhé, Hàn Vân.”