Đêm đen như mực.
Gió lạnh cắt da cắt thịt thổi từ cánh đồng hoang vu, cuốn theo mùi đất ẩm và mùi tử khí thoang thoảng từ những nấm mồ vô danh nằm rải rác xa xa. Lâm Dịch bước ra khỏi căn nhà nhỏ đổ nát, chân trần chạm đất lạnh buốt. Mỗi bước đi đều khiến cơ thể mới này run rẩy – kinh mạch yếu ớt, linh lực gần như cạn kiệt, oán khí còn sót lại len lỏi như những con rắn độc, thì thầm lời mời gọi giết chóc trong đầu anh.
Nhưng Lâm Dịch không quan tâm.
Anh chỉ muốn đi. Đi về hướng nào cũng được, miễn là rời khỏi nơi này, rời khỏi mùi máu khô và ký ức về nghi thức cấm thuật. Anh muốn tìm một nơi yên tĩnh để ổn định linh hồn, để cơ thể này quen với sự tồn tại của anh, và quan trọng nhất… để tìm hắn.
Hàn Vân.
Tên ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu như một khúc nhạc cũ, vừa ngọt ngào vừa đau đớn. Lâm Dịch không biết hắn đang ở đâu, sống thế nào, có còn nhớ đến anh không. Nhưng linh cảm mách bảo rằng, nếu hắn còn sống, thì nhất định sẽ cảm nhận được sự trở lại của anh. Giống như hai linh hồn từng gắn bó đến mức không thể tách rời, dù cách xa ngàn dặm, vẫn có sợi dây vô hình kéo họ về với nhau.
Anh đi dọc theo con đường mòn nhỏ dẫn ra cánh đồng. Trăng máu treo lơ lửng trên bầu trời, chiếu xuống mặt đất một thứ ánh sáng đỏ thẫm kỳ dị, như máu loang trên mặt nước đen. Cỏ dại cao ngang đầu gối cọ vào chân anh, tạo nên những âm thanh xào xạc. Xa xa, tiếng cú kêu vọng lại, nghe như tiếng khóc ai oán.
Lâm Dịch dừng lại giữa cánh đồng.
Anh ngẩng đầu nhìn trăng, rồi khẽ cười. Nụ cười ấy không còn điên dại như lúc trong phòng, mà mang theo chút mệt mỏi, chút hoài niệm.
“Ngươi có cảm nhận được không, Hàn Vân? Ta đã trở lại rồi đấy.”
Gió đột nhiên mạnh hơn, cuốn tóc anh bay loạn. Và đúng lúc ấy, anh nghe thấy tiếng bước chân.
Không phải tiếng bước chân bình thường.
Nó nhẹ nhàng, vững chãi, không hề vội vã, nhưng lại mang theo khí thế áp đảo khiến không khí xung quanh như đông đặc lại. Mỗi bước chân đều như bước trên tim anh, khiến nhịp tim Lâm Dịch đột nhiên đập nhanh hơn.
Anh quay người lại.
Dưới ánh trăng máu, một bóng dáng áo trắng xuất hiện từ bóng tối của lùm cây xa xa.
Người ấy đi chậm rãi, từng bước một, như thể cả thiên hạ đều phải chờ hắn. Áo trắng tinh khiết bay nhẹ trong gió đêm, không một vết bẩn dù đang ở giữa cánh đồng hoang vu đầy bụi đất. Tóc đen dài buộc cao gọn gàng, vài sợi lòa xòa trước trán. Khuôn mặt lạnh lùng, đường nét sắc sảo như tạc từ băng tuyết, đôi mắt sâu thẳm màu đen tuyền không gợn chút cảm xúc.
Nhưng Lâm Dịch biết.
Chỉ cần nhìn vào đôi mắt ấy, anh đã biết.
Là hắn.
Hàn Vân.
Tim Lâm Dịch đập thình thịch, mạnh đến mức đau cả lồng ngực. Anh đứng yên, không chạy, không trốn, chỉ nhìn hắn tiến lại gần. Mỗi bước chân của Hàn Vân đều khiến không khí xung quanh nặng nề hơn, oán khí trong cơ thể Lâm Dịch run rẩy như sợ hãi, rồi lại cuộn trào như muốn lao ra đối đầu.
Hàn Vân dừng lại cách anh khoảng mười bước.
Hai người nhìn nhau qua màn đêm đỏ thẫm.
Không ai nói gì trong vài giây dài như cả thế kỷ.
Rồi Hàn Vân lên tiếng.
Giọng trầm thấp, lạnh lẽo, nhưng lại run rẩy rất nhẹ ở cuối câu – thứ mà chỉ Lâm Dịch mới nhận ra.
“Ngươi…”
Chỉ một từ thôi, nhưng chứa đựng bao nhiêu cảm xúc bị đè nén suốt mười sáu năm.
Lâm Dịch mỉm cười. Nụ cười nghịch ngợm quen thuộc, nhưng đôi mắt lại đỏ hoe.
“Ừ. Là ta đây.”
Hàn Vân không đáp.
Hắn chỉ nhìn anh, nhìn thật lâu, như thể muốn khắc từng đường nét trên khuôn mặt mới này vào đáy mắt. Đôi mắt hắn dần chuyển từ lạnh lùng sang rung động, rồi sang đau đớn tột cùng.
Rồi hắn bước tới.
Nhanh hơn. Mạnh hơn.
Lâm Dịch chưa kịp phản ứng thì Hàn Vân đã đứng ngay trước mặt anh. Một tay hắn đưa lên, nắm lấy cổ áo vải thô rách rưới của Lâm Dịch, kéo mạnh về phía mình. Lực kéo mạnh đến mức Lâm Dịch suýt ngã vào lòng hắn.
Hai khuôn mặt chỉ cách nhau một gang tay.
Hơi thở nóng hổi của Lâm Dịch phả vào mặt Hàn Vân, và ngược lại.
Hàn Vân cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt anh.
Giọng hắn trầm đến mức như thì thầm từ đáy lòng:
“Ngươi… còn dám chạy?”
Chỉ một câu hỏi, nhưng lại chứa đựng tất cả.
Nỗi đau, nỗi giận, nỗi nhớ, nỗi sợ hãi suốt mười sáu năm – tất cả đều dồn nén trong ba từ ấy.
Lâm Dịch không né tránh ánh mắt hắn.
Anh đưa tay lên, chạm nhẹ vào cổ tay đang nắm chặt cổ áo mình. Da thịt Hàn Vân lạnh như băng, nhưng dưới lớp da ấy, mạch đập đang điên cuồng.
“Ta không chạy nữa,” Lâm Dịch thì thầm, giọng khàn đặc. “Lần này… ta tự tìm đến bên ngươi.”
Hàn Vân im lặng.
Hắn chỉ nhìn anh, nhìn đến mức đôi mắt đỏ hoe. Rồi bất ngờ, hắn kéo mạnh hơn nữa, ôm chặt Lâm Dịch vào lòng.
Cái ôm ấy mạnh mẽ đến mức Lâm Dịch cảm thấy xương mình sắp vỡ.
Nhưng anh không đẩy ra. Anh vòng tay ôm lại, siết chặt lấy lưng Hàn Vân, mặt vùi vào vai hắn. Mùi hương quen thuộc – mùi tuyết lạnh hòa lẫn với mùi gỗ đàn hương – ùa vào mũi, khiến nước mắt anh trào ra không kiểm soát.
“Ngươi…” Giọng Hàn Vân vỡ òa, lần đầu tiên trong đời hắn khóc thành tiếng. “Ngươi đã chết. Ta đã ôm thi thể ngươi. Ta đã nhìn ngươi tan biến trước mắt ta. Sao ngươi… sao ngươi còn dám trở lại?”
Lâm Dịch cười trong nước mắt.
“Ta cũng không ngờ. Nhưng có lẽ… trời không nỡ để ta chết hẳn. Hoặc có lẽ… ta quá nhớ ngươi, nên linh hồn không chịu đi.”
Hàn Vân không nói gì nữa.
Hắn chỉ ôm chặt hơn, như thể sợ rằng nếu buông ra, Lâm Dịch sẽ lại biến mất.
Hai người đứng giữa cánh đồng hoang vu, dưới ánh trăng máu, ôm nhau thật lâu.
Gió đêm thổi qua, cuốn theo lá khô và bụi đất, nhưng không thể tách họ ra khỏi nhau.
Sau một lúc rất lâu, Hàn Vân mới buông ra một chút, nhưng tay vẫn nắm chặt cổ áo Lâm Dịch, không cho anh rời đi nửa bước.
Hắn nhìn xuống cơ thể yếu ớt, da trắng bệch, vết thương cũ chưa lành trên cánh tay.
“Ngươi… ở trong thân xác này bao lâu rồi?”
“Vừa tỉnh,” Lâm Dịch đáp, giọng nhẹ nhàng. “Chưa kịp làm gì thì đã gặp ngươi. May thật.”
Hàn Vân cau mày.
“May? Ngươi gọi việc bị triệu hồi bằng cấm thuật là may?”
Lâm Dịch cười khẩy.
“Ít ra ta gặp được ngươi sớm hơn dự tính. Nếu không có nghi thức này, có khi phải mất thêm vài năm tao mới tìm được ngươi.”
Hàn Vân không đáp.
Hắn chỉ cúi xuống, kiểm tra vết thương trên tay Lâm Dịch. Ngón tay hắn lướt nhẹ qua da thịt, mang theo linh lực ấm áp truyền vào, giúp vết thương dần khép lại.
Lâm Dịch nhìn hắn làm, tim khẽ rung động.
Vẫn là Hàn Vân của ngày xưa – lạnh lùng với cả thiên hạ, nhưng dịu dàng đến mức đau lòng với anh.
“Ngươi vẫn thế,” Lâm Dịch thì thầm. “Vẫn thích chăm sóc ta dù miệng thì mắng.”
Hàn Vân ngẩng lên, ánh mắt sâu thẳm.
“Ta không mắng. Ta chỉ… sợ mất ngươi lần nữa.”
Lời nói ấy khiến Lâm Dịch nghẹn ngào.
Anh đưa tay vuốt nhẹ lên má Hàn Vân, cảm nhận làn da lạnh lẽo dưới đầu ngón tay.
“Ta sẽ không đi đâu nữa. Lần này, dù thiên hạ có truy sát ta, dù oán khí có nuốt chửng ta lần nữa… ta cũng sẽ ở bên ngươi.”
Hàn Vân nắm lấy tay anh, đặt lên ngực mình.
Dưới lớp áo trắng, tim hắn đập mạnh mẽ, điên cuồng.
“Ngươi hứa đấy,” hắn nói, giọng trầm như lời thề. “Nếu ngươi dám rời đi lần nữa… ta sẽ lùng sục cả tam giới, kéo ngươi về, trói ngươi bên ta vĩnh viễn.”
Lâm Dịch cười lớn.
“Trói ta? Nghe hấp dẫn đấy. Thử xem.”
Hàn Vân không cười.
Hắn chỉ cúi xuống, môi chạm nhẹ lên trán Lâm Dịch – một nụ hôn nhẹ như lông hồng, nhưng lại chứa đựng tất cả nỗi nhớ thương dồn nén.
Rồi hắn kéo anh đi.
“Đi thôi. Cơ thể này quá yếu. Ta đưa ngươi về nơi ta ở.”
Lâm Dịch không phản đối.
Anh để Hàn Vân nắm tay, bước theo hắn qua cánh đồng, qua những con đường mòn nhỏ, về phía chân trời xa xăm nơi ánh bình minh sắp ló dạng.
Trên đường đi, Lâm Dịch kể sơ qua về nghi thức triệu hồi, về Mạc Tiểu Vũ, về tờ giấy vàng viết bằng máu. Hàn Vân lắng nghe, không cắt ngang, chỉ siết chặt tay anh hơn mỗi khi nghe đến những phần nguy hiểm.
Khi mặt trời mọc, họ đến một sơn cốc nhỏ ẩn sâu trong núi.
Một ngôi nhà gỗ đơn sơ nằm bên dòng suối trong vắt. Xung quanh là rừng trúc xanh mướt, không khí thanh tịnh đến lạ.
Hàn Vân đẩy cửa.
Bên trong sạch sẽ, gọn gàng, chỉ có một chiếc bàn, một chiếc giường, vài cuốn sách cổ và một cây đàn tranh đặt ở góc.
“Ngươi sống một mình ở đây?” Lâm Dịch hỏi.
Hàn Vân gật đầu.
“Ta rời khỏi tông môn từ lâu. Không muốn dính líu đến chính đạo hay tà đạo nữa. Ta chỉ… chờ một người.”
Lâm Dịch nhìn hắn, tim đau nhói.
“Ngươi chờ ta… suốt mười sáu năm?”
Hàn Vân quay lại, ánh mắt dịu dàng hiếm thấy.
“Ừ. Và giờ ngươi đã ở đây.”
Anh bước tới, ôm lấy eo Hàn Vân từ phía sau, mặt áp vào lưng hắn.
“Xin lỗi vì đã để ngươi chờ lâu.”
Hàn Vân xoay người, ôm anh vào lòng lần nữa.
“Đừng xin lỗi. Chỉ cần ngươi ở đây… là đủ.”
Hai người đứng như vậy thật lâu, dưới ánh nắng ban mai chiếu qua cửa sổ, ấm áp và yên bình.
Nhưng Lâm Dịch biết, bình yên này sẽ không kéo dài.
Oán khí trong cơ thể anh vẫn còn, kẻ triệu hồi có thể còn âm mưu gì đó, và thiên hạ – những kẻ từng gọi anh là đại ma đầu – sẽ không để yên khi biết anh trở lại.
Nhưng lúc này, anh không quan tâm.
Anh chỉ muốn ở bên Hàn Vân, dù chỉ một khoảnh khắc.
Và Hàn Vân, với tất cả sự lạnh lùng của mình, cũng chỉ muốn giữ anh lại, vĩnh viễn.