MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHuyết Nguyệt DuyênChương 3: Băng Bó Dưới Trăng

Huyết Nguyệt Duyên

Chương 3: Băng Bó Dưới Trăng

1,686 từ · ~9 phút đọc

Ánh nắng ban mai vừa ló dạng đã bị mây đen che khuất. Không khí trong sơn cốc đột nhiên trở nên nặng nề, như báo trước một cơn bão sắp ập đến. Lâm Dịch ngồi trên bậu cửa sổ gỗ, chân đu đưa, tay cầm một cành trúc non nghịch ngợm vẽ vòng tròn trên không trung. Anh đã ở đây được vài canh giờ, nhưng cơ thể mới vẫn chưa quen hoàn toàn với linh hồn anh – kinh mạch yếu ớt, oán khí thỉnh thoảng lại trỗi dậy như muốn phá vỡ lớp vỏ mong manh này.

Hàn Vân đứng ở góc phòng, lặng lẽ pha trà. Động tác của hắn chậm rãi, chuẩn xác, như mọi thứ hắn làm đều phải đạt đến mức hoàn mỹ. Nhưng Lâm Dịch nhận ra, tay hắn hơi run khi rót nước sôi vào ấm sứ. Chỉ một chút thôi, nhưng đủ để anh biết: hắn đang cố kiềm chế.

“Ngươi không cần phải giữ khoảng cách với ta như vậy đâu,” Lâm Dịch lên tiếng, giọng mang theo chút trêu chọc quen thuộc. “Ta lại không phải quái vật ăn thịt người.”

Hàn Vân không ngẩng đầu.

“Ngươi đang yếu. Cần nghỉ ngơi.”

“Ta yếu chứ không phải tàn phế. Ngồi đây cả buổi sáng rồi, chân tê hết cả rồi.” Lâm Dịch nhảy xuống, bước tới gần hắn. “Hơn nữa… ta đói.”

Hàn Vân cuối cùng cũng ngẩng lên. Đôi mắt đen sâu thẳm nhìn anh, không nói gì, chỉ lặng lẽ đẩy bát cháo trắng nóng hổi về phía anh.

Lâm Dịch cầm thìa, nhưng không ăn ngay. Anh nhìn hắn, cười khẩy.

“Ngươi vẫn nấu cháo nhạt thế này à? Mười sáu năm trôi qua, gu của ngươi không thay đổi chút nào.”

“Ngươi cần thanh đạm để dưỡng thương,” Hàn Vân đáp, giọng trầm như cũ. “Oán khí trong cơ thể ngươi vẫn còn. Ăn đồ cay nóng sẽ khiến nó bùng phát.”

Lâm Dịch nhún vai, nhưng vẫn ngoan ngoãn húp một thìa. Vị nhạt nhẽo lan tỏa, nhưng ấm áp. Anh ăn chậm rãi, mắt không rời khỏi Hàn Vân.

“Ngươi sống một mình ở đây bao lâu rồi?” anh hỏi.

“Sau khi ngươi… biến mất, ta rời khỏi tông môn. Không muốn gặp ai. Không muốn nghe ai nhắc đến chuyện cũ.” Hàn Vân ngồi xuống đối diện, tay đặt lên bàn gỗ. “Mười sáu năm. Đủ để mọi người quên ta, và ta… cố gắng quên ngươi.”

Lâm Dịch ngừng ăn. Thìa dừng giữa không trung.

“Nhưng ngươi không quên được.”

Hàn Vân không đáp. Hắn chỉ nhìn anh, ánh mắt như muốn xuyên thấu qua lớp da thịt mới này để tìm lại người đàn ông từng khiến hắn đau đến mức muốn chết.

Lâm Dịch đặt thìa xuống, đứng dậy. Anh bước tới, ngồi xuống cạnh hắn, vai chạm vai.

“Ta xin lỗi. Vì đã để ngươi chờ lâu.”

Hàn Vân quay mặt đi.

“Đừng xin lỗi. Ngươi đã chết. Ta không trách ngươi.”

“Nhưng ta sống lại rồi. Và ta ở đây.” Lâm Dịch đưa tay chạm vào tay hắn. “Vậy thì… để ta bù đắp.”

Hàn Vân nắm lấy tay anh, siết chặt.

“Ngươi không cần bù đắp gì cả. Chỉ cần ở lại.”

Không khí giữa hai người dần trở nên ấm áp, gần gũi. Lâm Dịch tựa đầu vào vai hắn, nhắm mắt. Lần đầu tiên sau khi tỉnh lại, anh cảm thấy bình yên thực sự.

Nhưng bình yên ấy không kéo dài.

Chiều muộn, khi mặt trời vừa lặn sau dãy núi, một đám yêu thú bất ngờ xuất hiện ở rìa sơn cốc. Chúng không lớn, chỉ là đám lang yêu cấp thấp, nhưng số lượng đông. Có lẽ bị mùi oán khí từ cơ thể Lâm Dịch thu hút.

Hàn Vân đứng dậy đầu tiên.

“Ngươi ở lại đây.”

Lâm Dịch cười khẩy.

“Ta không phải trẻ con. Đi cùng ngươi.”

Hàn Vân cau mày.

“Ngươi chưa ổn định linh lực.”

“Vậy thì càng phải đi. Để ta thử xem cơ thể này chịu được đến đâu.” Lâm Dịch đứng dậy, tay vẫy nhẹ, một luồng oán khí đen nhánh tụ lại thành roi dài trong lòng bàn tay anh.

Hàn Vân nhìn roi oán khí, ánh mắt thoáng tối lại, nhưng không ngăn cản nữa.

“Đừng liều lĩnh.”

Hai người lao ra ngoài. Đám lang yêu gầm gừ, mắt đỏ rực dưới ánh hoàng hôn. Chúng lao tới như cơn lũ.

Hàn Vân rút kiếm, kiếm quang trắng lóe lên như tuyết rơi. Mỗi đường kiếm đều chính xác, sạch sẽ, không một động tác thừa. Hắn di chuyển nhẹ nhàng như gió, chém đứt đầu ba con yêu thú chỉ trong chớp mắt.

Lâm Dịch đứng phía sau, roi oán khí quất mạnh. Tiếng roi vút gió, cuốn lấy hai con lang yêu khác, siết chặt đến mức xương gãy răng rắc. Anh cười lớn, tiếng cười vang vọng giữa núi rừng.

“Vẫn còn ngon lành đây chứ!”

Nhưng cơ thể mới quá yếu. Chỉ sau vài chiêu, oán khí đã phản phệ. Một cơn đau nhói xuyên qua kinh mạch, khiến Lâm Dịch khựng lại. Một con lang yêu nhân cơ hội lao tới, móng vuốt sắc nhọn cào mạnh vào vai trái anh.

Máu bắn ra.

Lâm Dịch nghiến răng, roi quất ngược, xé xác con thú. Nhưng vết thương đã sâu, máu thấm đỏ cả áo vải thô.

Hàn Vân quay lại, thấy máu, ánh mắt hắn lập tức tối sầm.

Hắn lao tới, kiếm quang lóe lên như sấm, chém sạch đám yêu thú còn lại chỉ trong vài hơi thở.

Xong việc, hắn chạy đến bên Lâm Dịch, đỡ lấy anh đang loạng choạng.

“Ngươi… sao lại không nghe lời?” Giọng hắn run rẩy vì giận.

Lâm Dịch cười yếu ớt.

“Ta quen rồi mà. Bảo vệ ngươi… là bản năng.”

Hàn Vân không nói gì nữa. Hắn bế ngang Lâm Dịch lên, bước nhanh về ngôi nhà gỗ.

Trăng đã lên cao. Ánh trăng bạc chiếu qua cửa sổ, rọi vào căn phòng nhỏ. Hàn Vân đặt Lâm Dịch xuống giường, động tác nhẹ nhàng như sợ làm anh đau thêm.

Anh nằm đó, thở dốc, vai trái máu chảy không ngừng. Vết cào dài, sâu đến mức lộ cả xương.

Hàn Vân lấy hộp thuốc từ dưới gầm giường. Tay hắn run nhẹ khi mở hộp, lấy ra vải trắng sạch, thuốc bột và bình linh dịch.

“Đau lắm không?” hắn hỏi, giọng trầm.

Lâm Dịch cười nhạt.

“Đau. Nhưng so với lúc chết lần trước thì… chẳng là gì.”

Hàn Vân không đáp. Hắn cởi bỏ lớp áo ngoài của mình – chiếc áo trắng tinh khiết, giờ đã dính vài vệt máu của yêu thú. Hắn xé vải thành từng dải dài, động tác nhanh gọn.

Rồi hắn quay sang Lâm Dịch.

“Cởi áo ra.”

Lâm Dịch nhướng mày.

“Ồ? Muốn nhìn thân thể ta à?”

Hàn Vân không cười. Ánh mắt hắn nghiêm túc, nhưng sâu trong đáy mắt lại có thứ gì đó cháy bỏng.

“Để ta băng bó.”

Lâm Dịch không trêu nữa. Anh ngồi dậy, chậm rãi cởi chiếc áo vải thô rách rưới. Da thịt lộ ra dưới ánh trăng – trắng bệch, gầy guộc, những vết sẹo cũ từ kiếp trước vẫn còn in hằn mờ mờ. Vai trái giờ đỏ lòm, máu vẫn rỉ ra từng giọt.

Hàn Vân hít sâu một hơi. Hắn ngồi xuống cạnh anh, một tay đỡ lưng Lâm Dịch, tay kia cầm vải thấm linh dịch lau sạch máu.

Ngón tay hắn lướt qua da thịt nóng bỏng của Lâm Dịch.

Da anh nóng ran vì sốt, vì oán khí phản phệ, nhưng dưới ngón tay Hàn Vân lại như được xoa dịu. Mỗi lần chạm, Lâm Dịch đều khẽ run lên – không phải vì đau, mà vì cảm giác ấy quá quen thuộc, quá gần gũi.

Hàn Vân lau sạch vết thương, rồi rắc thuốc bột lên. Thuốc lạnh buốt, khiến Lâm Dịch nghiến răng.

“Chịu khó chút,” Hàn Vân thì thầm.

Anh gật đầu, mắt nhìn hắn chăm chú.

Ngón tay Hàn Vân tiếp tục lướt qua da thịt anh, chậm rãi, cẩn thận. Từ vai xuống ngực, rồi vòng ra sau lưng để buộc vải. Mỗi lần chạm, không khí trong phòng càng thêm căng thẳng.

Hàn Vân cúi xuống gần hơn. Hơi thở hắn phả vào cổ Lâm Dịch, nóng hổi.

Anh ngẩng đầu, môi suýt chạm vào môi hắn.

“Ngươi… đang cố tình phải không?” Lâm Dịch thì thầm, giọng khàn khàn.

Hàn Vân dừng lại. Ngón tay hắn đang đặt trên xương quai xanh của Lâm Dịch, cảm nhận nhịp đập mạnh mẽ dưới da thịt.

“Ta chỉ… muốn chắc chắn vết thương được băng bó kỹ.” Giọng hắn trầm xuống, mang theo chút kiềm chế.

Lâm Dịch cười khẽ. Anh đưa tay lên, chạm vào má Hàn Vân.

“Ngươi run rồi kìa.”

Hàn Vân không phủ nhận. Hắn cúi xuống, môi chạm nhẹ lên vết thương vừa băng xong – một nụ hôn dịu dàng, như muốn xoa dịu cơn đau.

Lâm Dịch khẽ rùng mình. Cảm giác ấy lan tỏa, khiến toàn thân nóng ran.

Hàn Vân ngẩng lên, mắt nhìn thẳng vào mắt anh.

“Ngươi không được liều lĩnh nữa. Không được để ta thấy máu của ngươi lần nào nữa.”

Lâm Dịch nắm lấy cổ tay hắn, kéo xuống.

“Vậy thì… ngươi phải trông chừng ta chặt hơn.”

Không khí giữa hai người như sắp nổ tung.

Hàn Vân cúi xuống, môi chạm môi Lâm Dịch – không mạnh mẽ, không cuồng nhiệt, mà chậm rãi, nhẹ nhàng, như sợ làm vỡ thứ gì đó mong manh.

Nụ hôn kéo dài.

Ngón tay Hàn Vân lướt qua lưng anh, qua những vết sẹo cũ, như đang đọc lại từng câu chuyện đau thương. Lâm Dịch đáp lại, tay ôm lấy cổ hắn, kéo sát hơn.

Khi cả hai tách ra, hơi thở đều dồn dập.

Hàn Vân tựa trán vào trán Lâm Dịch, giọng khàn đặc.

“Ta sợ… sợ đây chỉ là giấc mộng. Sợ tỉnh dậy ngươi lại biến mất.”

Lâm Dịch cười, nước mắt lăn dài trên má.

“Không phải mộng. Ta ở đây. Và ta sẽ ở đây mãi mãi.”

Hàn Vân ôm chặt lấy anh, hai người nằm xuống giường, dưới ánh trăng bạc chiếu qua cửa sổ.

Không ai nói gì nữa. Chỉ có hơi thở hòa quyện, chỉ có nhịp tim đập cùng một nhịp.

Đêm ấy, vết thương trên vai Lâm Dịch không còn đau nữa.

Vì có hắn ở bên.