Đêm ấy, sau khi vết thương trên vai được băng bó cẩn thận, Lâm Dịch nằm trên giường gỗ, mắt nhìn lên trần nhà tối om. Ánh trăng vẫn còn lọt qua khe cửa sổ, chiếu một vệt sáng bạc dài trên sàn. Hàn Vân ngồi bên cạnh, lặng lẽ lau thanh kiếm, động tác chậm rãi như mọi khi. Không khí trong phòng yên tĩnh đến lạ, chỉ có tiếng lửa tí tách trong lò sưởi nhỏ và tiếng thở đều đặn của hai người.
Lâm Dịch quay đầu, nhìn Hàn Vân. Dưới ánh trăng, khuôn mặt hắn lạnh lùng như thường lệ, nhưng đôi mắt lại mang theo thứ gì đó mềm mại, như đang cố giấu đi nỗi sợ hãi vẫn còn đọng lại từ lúc thấy máu anh chảy. Lâm Dịch khẽ cười, rồi bất chợt đưa tay chạm vào tay hắn.
“Ngươi không ngủ à?” anh hỏi, giọng nhẹ.
Hàn Vân ngừng lau kiếm, nhìn xuống bàn tay đang đặt trên tay mình. “Ngươi cần nghỉ ngơi.”
“Ta không buồn ngủ. Cơ thể này… lạ lắm. Ngủ mà cứ như đang mơ.” Lâm Dịch thở dài, mắt nhắm lại. “Mà nói thật, ta đang mơ thật đấy.”
Hàn Vân không hỏi gì thêm. Hắn chỉ nắm lấy tay anh, siết nhẹ, như muốn nói rằng dù là mơ hay thật, hắn vẫn ở đây.
Lâm Dịch nhắm mắt. Và rồi, ký ức ùa về như một cơn sóng lớn, kéo anh trở về những ngày tháng xa xôi ấy – những ngày thiếu niên, khi cả hai còn chưa biết đến oán khí, chưa biết đến đại chiến, chưa biết đến cái chết và sự chia ly.
…
Đó là một buổi chiều mùa hè oi bức.
Núi non xanh mướt, suối nước trong veo chảy róc rách giữa những tảng đá lớn. Hai thiếu niên đang luyện kiếm trên bãi đất trống gần suối. Một người áo trắng, tóc buộc cao, kiếm pháp chính tông, từng đường kiếm đều ngay ngắn, mạnh mẽ nhưng không thừa thãi. Người kia áo xanh lam, tóc buộc lỏng lẻo, kiếm pháp linh hoạt, đôi khi còn pha chút nghịch ngợm, như đang chơi đùa hơn là luyện tập.
“Lâm Dịch, nghiêm túc chút đi.” Hàn Vân thu kiếm, cau mày nhìn cậu thiếu niên trước mặt đang cười toe toét.
Lâm Dịch vung kiếm một vòng hoa mỹ, rồi cắm mũi kiếm xuống đất, chống tay lên chuôi kiếm, nghiêng đầu cười. “Sư huynh nghiêm túc quá rồi. Trời nóng thế này, luyện kiếm gì nữa? Đi tắm suối đi!”
Hàn Vân lắc đầu. “Còn chưa luyện xong bài hôm nay.”
“Thôi mà! Ta mồ hôi nhễ nhại hết cả rồi. Ngươi nhìn xem, áo ướt hết.” Lâm Dịch kéo cổ áo mình, phe phẩy phe phẩy, lộ ra phần ngực rám nắng vì luyện tập nhiều.
Hàn Vân liếc nhìn một cái, rồi lập tức quay mặt đi. Tai hắn đỏ lên rất nhanh, dù khuôn mặt vẫn cố giữ vẻ lạnh lùng.
Lâm Dịch nhận ra ngay. Cậu cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp bãi đất. “Haha! Hàn Vân, tai ngươi đỏ rồi kìa! Sao thế? Nhìn ta cởi áo là ngại à?”
“Không có.” Hàn Vân đáp gọn, giọng hơi cao hơn bình thường. Hắn quay người, định đi về hướng khác.
Lâm Dịch nhanh như cắt, chạy theo, vòng tay ôm ngang eo hắn từ phía sau. “Đừng chạy! Đi tắm suối với ta đi. Nước mát lắm, tắm xong rồi luyện tiếp cũng được mà.”
Hàn Vân cứng người. Cậu cố gỡ tay Lâm Dịch ra, nhưng cậu kia ôm chặt hơn, mặt áp vào lưng hắn, giọng ngọt ngào pha chút trêu chọc: “Sư huynh, ngươi không tắm là ta kéo ngươi xuống suối luôn đấy.”
Hàn Vân thở dài. Hắn biết tính Lâm Dịch – một khi đã nghịch ngợm thì không ai cản được. Cuối cùng, hắn đành gật đầu. “Được rồi. Nhưng chỉ tắm nhanh.”
Lâm Dịch reo lên vui vẻ, buông hắn ra rồi chạy thẳng về phía suối. Cậu cởi phăng áo ngoài, ném lên bờ đá, rồi cởi luôn áo lót, để lộ thân hình thiếu niên săn chắc, cơ bắp chưa quá nổi rõ nhưng đã có đường nét khỏe khoắn. Da rám nắng vì nắng gió, vài vết xước nhỏ từ luyện kiếm. Cậu nhảy ùm xuống nước, bắn tung tóe nước.
“Nước mát quá! Hàn Vân, xuống mau!”
Hàn Vân đứng trên bờ, nhìn Lâm Dịch nghịch nước như con cá. Hắn chậm rãi cởi áo ngoài, gấp gọn gàng đặt lên tảng đá. Rồi mới cởi áo lót, động tác cẩn thận, không vội vã. Thân hình hắn trắng trẻo hơn, cao ráo, đường nét thanh thoát, như được tạc từ ngọc.
Lâm Dịch nhìn hắn, huýt sáo trêu: “Sư huynh thân hình đẹp thật đấy. Da trắng thế này, chắc tắm nắng ít lắm nhỉ?”
Hàn Vân không đáp, chỉ bước xuống suối. Nước mát lạnh bao phủ lấy cơ thể, khiến hắn khẽ rùng mình. Lâm Dịch cười lớn, bơi tới gần, tạt nước vào mặt hắn.
“Ngươi!” Hàn Vân cau mày, đưa tay che mặt.
Lâm Dịch càng cười to hơn, tạt thêm vài đợt nữa. “Sư huynh giận rồi kìa! Nhưng mà giận cũng đẹp lắm!”
Hàn Vân không chịu thua. Hắn đưa tay, tạt trả một đợt nước lớn. Lâm Dịch né không kịp, bị ướt hết đầu. Cậu la lên, rồi lao tới, ôm lấy eo Hàn Vân, kéo cả hai ngã nhào xuống nước.
Hai người vật lộn trong suối, cười đùa, tạt nước, đuổi bắt. Nước bắn tung tóe, tiếng cười vang vọng khắp sơn cốc. Lần đầu tiên, Hàn Vân cười thật sự – nụ cười nhẹ, nhưng đủ để Lâm Dịch ngẩn ra vài giây.
Khi cả hai mệt, họ ngồi lên một tảng đá lớn giữa suối. Nước chỉ ngập đến ngực. Lâm Dịch tựa lưng vào tảng đá, thở hổn hển, tóc ướt dính vào trán. Hàn Vân ngồi bên cạnh, im lặng nhìn dòng nước chảy.
Lâm Dịch quay sang, nhìn tai hắn. Vẫn còn đỏ.
“Tai ngươi đỏ hoài thế. Vì nóng hay vì ngại?” cậu hỏi, giọng trêu.
Hàn Vân không nhìn cậu. “Vì nóng.”
Lâm Dịch cười khẽ. Cậu dịch lại gần hơn, vai chạm vai. “Hàn Vân, ngươi có biết không? Ta thích nhìn ngươi đỏ tai lắm. Nó khiến ngươi… dễ thương.”
Hàn Vân quay mặt đi, tai càng đỏ hơn. “Đừng nói linh tinh.”
Lâm Dịch không để hắn yên. Cậu đưa tay, chạm nhẹ vào vành tai hắn. Ngón tay mát lạnh vì nước suối, chạm vào da thịt nóng ran. Hàn Vân khẽ run, nhưng không đẩy ra.
“Thấy chưa? Đỏ hơn rồi.” Lâm Dịch thì thầm, giọng thấp xuống.
Hàn Vân nắm lấy cổ tay cậu, giữ lại. Đôi mắt hắn nhìn thẳng vào mắt Lâm Dịch, sâu thẳm và nghiêm túc. “Ngươi… đừng đùa nữa.”
Lâm Dịch không cười nữa. Cậu nhìn hắn, thật lâu. Rồi bất ngờ, cậu cúi xuống, môi chạm nhẹ lên vành tai đỏ của Hàn Vân – một nụ hôn thoáng qua, nhẹ như lông hồng.
Hàn Vân cứng người. Tim đập mạnh đến mức cậu nghe rõ tiếng thình thịch.
Lâm Dịch lùi lại, cười khúc khích. “Thấy chưa? Giờ thì đỏ hết cả cổ rồi.”
Hàn Vân không nói gì. Hắn chỉ nhìn cậu, ánh mắt phức tạp. Rồi hắn đưa tay, kéo Lâm Dịch lại gần, ôm lấy cậu trong vòng tay. Không nói gì, chỉ ôm chặt.
Lâm Dịch ngẩn ra, rồi cũng vòng tay ôm lại. Hai thiếu niên ngồi giữa suối, nước chảy róc rách quanh người, nắng chiều chiếu qua tán cây, tạo thành những vệt sáng lung linh trên mặt nước.
Lúc ấy, họ chưa biết gì về tương lai. Chưa biết đến oán khí, chưa biết đến đại chiến, chưa biết đến cái chết và sự chia ly. Họ chỉ biết rằng, khoảnh khắc này thật đẹp, thật ấm áp, và họ muốn giữ nó mãi mãi.
…
Ký ức dần mờ đi. Lâm Dịch mở mắt, trở về với căn phòng gỗ nhỏ. Ánh trăng vẫn còn đó, nhưng giờ đã nhạt hơn. Hàn Vân vẫn ngồi bên cạnh, tay vẫn nắm tay anh.
Anh quay sang, nhìn hắn. “Ngươi có nhớ buổi tắm suối hôm ấy không?”
Hàn Vân khẽ gật đầu. “Nhớ.”
Lâm Dịch cười, nước mắt lăn dài trên má. “Lúc ấy ta đã muốn hôn ngươi thật rồi. Nhưng sợ ngươi đánh ta nên chỉ dám hôn tai thôi.”
Hàn Vân đưa tay lau nước mắt cho anh. “Ta biết.”
Lâm Dịch nắm lấy tay hắn, đặt lên ngực mình. “Giờ thì không cần sợ nữa. Ta ở đây rồi.”
Hàn Vân cúi xuống, môi chạm môi anh – nụ hôn chậm rãi, sâu lắng, như muốn bù đắp cho tất cả những năm tháng đã mất.
Dưới ánh trăng, hai người ôm nhau, ký ức thiếu niên hòa quyện với hiện tại, ngọt ngào và đau đớn cùng một lúc.
Và lần này, họ biết rằng, dù tương lai có ra sao, họ sẽ không để mất nhau nữa.