Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua tán trúc dày đặc, rải xuống nền nhà gỗ những vệt sáng lốm đốm lung linh như những hạt ngọc nhỏ rơi vãi, Lâm Dịch tỉnh giấc. Cơ thể anh vẫn còn mỏi mệt rã rời sau một đêm dài, vết thương trên vai trái dù đã được Hàn Vân băng bó cẩn thận bằng linh dược thượng phẩm, nhưng cơn đau âm ỉ vẫn còn đó, như một lời nhắc nhở rằng thân xác này quá yếu ớt để chứa đựng linh hồn từng trải qua bao phong ba của anh. Oán khí trong kinh mạch vẫn âm thầm len lỏi, không bùng nổ nhưng cũng không chịu yên, như một ngọn lửa nhỏ cháy ngầm dưới lớp tro tàn, chờ thời cơ để bùng lên thiêu đốt tất cả.
Anh ngồi dậy chậm rãi, mái tóc dài rối bù xõa xuống vai, vài sợi dính vào má vì mồ hôi đêm. Đưa tay vuốt mặt, Lâm Dịch cảm nhận được làn da lạnh lẽo của thân xác mới này, khác hẳn với làn da từng ấm áp, từng rắn rỏi dưới những trận chiến năm xưa. Bên cạnh giường trống không, chăn gối được xếp gọn gàng. Hàn Vân đã dậy từ bao giờ rồi. Lâm Dịch mỉm cười khẽ, nụ cười vừa nghịch ngợm vừa dịu dàng – hắn vẫn thế, vẫn giữ thói quen dậy sớm luyện kiếm, vẫn giữ mọi thứ trong tầm kiểm soát, vẫn… âm thầm lo lắng cho anh dù miệng không bao giờ chịu nói ra một lời.
Anh bước chân trần ra khỏi giường, sàn gỗ mát lạnh dưới lòng bàn chân khiến anh khẽ rùng mình. Đẩy cửa bước ra ngoài, không khí sơn cốc buổi sáng ùa vào mặt, trong lành, mang theo hương trúc tươi mát xen lẫn mùi hoa dại thoang thoảng từ đâu đó. Suối nước nhỏ chảy róc rách bên sườn núi, tiếng chim hót líu lo trên cành trúc cao vút. Tất cả đều yên bình đến lạ thường, như một bức tranh thủy mặc được vẽ nên chỉ để dành riêng cho hai người.
Hàn Vân đang đứng giữa khoảng đất trống phía trước nhà, áo trắng tinh khiết bay nhẹ trong gió sớm mai, tay cầm thanh kiếm gỗ dài, luyện một bộ kiếm pháp chậm rãi, từng đường kiếm đều mang theo khí thế trầm ổn, mạnh mẽ nhưng không hề phô trương. Mỗi lần vung kiếm, gió theo đó cuốn theo, tạo nên những âm thanh xào xạc như lá rơi. Khuôn mặt hắn lạnh lùng như băng tuyết ngàn năm, nhưng dưới ánh nắng sớm, những đường nét ấy lại mềm mại lạ thường, khiến Lâm Dịch đứng lặng hồi lâu.
Anh tựa lưng vào cột hiên gỗ, khoanh tay, ánh mắt không rời khỏi hắn. Ánh mắt anh lướt từ mái tóc đen buộc cao gọn gàng, vài sợi tóc mai bay nhẹ theo gió, xuống khuôn mặt không chút biểu cảm, rồi dừng lại ở đôi tay cầm kiếm – những ngón tay thon dài, gân guốc nổi rõ mỗi khi siết chặt chuôi kiếm, từng động tác đều chính xác đến mức hoàn mỹ. Nhìn hắn như thế, ký ức thiếu niên ùa về không kiểm soát, những buổi chiều bên suối, những lần trêu chọc khiến tai hắn đỏ bừng, những khoảnh khắc anh từng nghĩ rằng sẽ kéo dài mãi mãi.
Hàn Vân cảm nhận được ánh nhìn ấy. Hắn thu kiếm lại, động tác nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, cắm kiếm gỗ xuống đất, rồi quay người nhìn anh. Đôi mắt đen sâu thẳm không gợn sóng, nhưng Lâm Dịch biết rõ, bên dưới lớp băng lạnh ấy là một cơn bão đang kìm nén suốt mười sáu năm dài đằng đẵng.
“Ngươi dậy sớm thế?” Hàn Vân hỏi, giọng trầm thấp như mọi khi, nhưng hôm nay lại mang theo chút run rẩy rất nhẹ mà chỉ anh mới nghe ra.
Lâm Dịch bước tới, chân trần chạm đất mát lạnh, từng bước chậm rãi. “Không ngủ được. Nghĩ về ngươi suốt đêm.”
Hàn Vân không đáp ngay. Hắn chỉ nhìn anh, thật lâu, ánh mắt như muốn khắc từng đường nét trên khuôn mặt mới này vào đáy lòng. Rồi hắn bước lại gần, khoảng cách giữa hai người dần thu hẹp. Không khí xung quanh dường như đặc quánh lại, gió núi ngừng thổi, tiếng suối cũng nhỏ dần, chỉ còn tiếng tim đập thình thịch của cả hai.
Lâm Dịch dừng lại trước mặt hắn, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt. “Ngươi định nhìn ta đến bao giờ mới nói gì đó?”
Hàn Vân đưa tay lên, ngón cái chạm nhẹ vào khóe môi anh, động tác dịu dàng nhưng đầy kiềm chế. “Ta sợ… nếu nói ra, ngươi lại biến mất như mộng.”
Lâm Dịch nắm lấy cổ tay hắn, kéo xuống, giọng khàn khàn vì xúc động. “Ta không đi đâu nữa. Đã nói rồi mà, Hàn Vân. Ta ở đây, thật sự ở đây.”
Hàn Vân im lặng. Hắn nhìn anh, ánh mắt dần tối lại, như có thứ gì đó đang vỡ òa sau lớp vỏ lạnh lùng được dựng lên suốt mười sáu năm. Rồi bất ngờ, hắn đưa tay kia vòng qua eo Lâm Dịch, kéo mạnh anh vào lòng mình.
Lâm Dịch khẽ giật mình, nhưng không đẩy ra. Anh để mình bị kéo sát, ngực chạm ngực, hơi thở hòa quyện trong không gian chật hẹp. Hàn Vân cúi xuống, môi chạm nhẹ lên trán anh, rồi trượt xuống sống mũi, rồi dừng lại ngay trước môi, cách chỉ một hơi thở.
“Ngươi… còn nhớ không?” Giọng hắn khàn đặc, run rẩy rất nhẹ, như đang cố kiềm chế một cơn sóng dữ. “Ngày ấy, dưới suối, ngươi hôn tai ta. Ta đã muốn… hôn lại ngươi từ lúc đó. Nhưng ta không dám.”
Lâm Dịch cười khẽ, nước mắt lăn dài trên má mà không hay. “Ta nhớ. Và ta đã chờ đến giờ này, chờ mười sáu năm để được ngươi hôn.”
Hàn Vân không chờ đợi thêm nữa.
Hắn ép Lâm Dịch lùi lại, lưng anh chạm vào vách đá lạnh lẽo phía sau ngôi nhà gỗ. Đá sần sùi cọ vào lưng qua lớp áo mỏng, nhưng Lâm Dịch không cảm thấy đau đớn. Anh chỉ cảm nhận được hơi nóng từ cơ thể Hàn Vân, từ đôi tay đang siết chặt eo anh đến mức đau, từ hơi thở nóng hổi phả vào mặt, từ ánh mắt hắn đang cháy bỏng như lửa.
Hàn Vân cúi xuống, môi chạm môi anh.
Không nhẹ nhàng, không do dự, không còn chút kiềm chế nào. Nụ hôn đầu tiên sau mười sáu năm sâu đến mức khiến Lâm Dịch choáng váng, đầu óc quay cuồng. Môi hắn mạnh mẽ, chiếm hữu, như muốn nuốt chửng tất cả những năm tháng xa cách, tất cả nỗi đau, tất cả nỗi nhớ dồn nén. Lưỡi hắn lướt qua môi anh, rồi xâm nhập sâu, cuốn lấy lưỡi anh, quấn quýt không rời, như muốn hòa tan hai linh hồn thành một.
Lâm Dịch rên khẽ trong cổ họng, âm thanh nhỏ bé nhưng đầy khao khát. Tay anh vòng qua cổ hắn, siết chặt, đáp lại nụ hôn ấy bằng tất cả nỗi nhớ, tất cả tình yêu bị chôn vùi suốt bao năm. Hơi thở anh dồn dập, ngực phập phồng dữ dội, nhưng hắn không cho anh cơ hội thở. Mỗi lần anh cố hít vào một chút không khí, hắn lại hôn sâu hơn, mạnh hơn, như muốn lấy hết oxy trong phổi anh, như muốn khắc dấu ấn của mình vào từng tế bào.
Hàn Vân một tay giữ chặt gáy anh, tay kia luồn vào dưới áo, chạm vào da thịt nóng bỏng trên lưng. Ngón tay hắn lướt qua những vết sẹo cũ từ kiếp trước, nhẹ nhàng nhưng đầy chiếm hữu, như đang đọc lại từng câu chuyện đau thương mà anh từng chịu đựng. Mỗi lần chạm vào một vết sẹo, Lâm Dịch lại run lên, cơ thể mềm nhũn trong vòng tay hắn, đầu tựa vào vai hắn để giữ thăng bằng.
Họ hôn nhau thật lâu, thật sâu.
Dưới ánh nắng sớm mai chiếu qua tán trúc, giữa sơn cốc tĩnh lặng, chỉ còn tiếng suối chảy róc rách xa xa và tiếng thở hổn hển của hai người hòa quyện. Lâm Dịch cảm thấy đầu óc quay cuồng, chân run rẩy đến mức phải dựa hẳn vào vách đá và vào cơ thể vững chãi của Hàn Vân để đứng vững. Môi anh sưng lên vì bị cắn nhẹ, lưỡi tê rần vì bị cuốn lấy quá lâu, nhưng anh không muốn dừng lại. Anh muốn nụ hôn này kéo dài mãi mãi, muốn bù đắp cho tất cả những đêm dài cô đơn.
Cuối cùng, khi cả hai đều sắp nghẹt thở, Hàn Vân mới chậm rãi rời môi anh. Nhưng hắn không buông. Môi hắn vẫn lướt nhẹ lên má anh, lên mí mắt, lên trán, lên thái dương, như muốn khắc dấu ấn của mình lên từng tấc da thịt, từng hơi thở. Lâm Dịch thở hổn hển, mặt đỏ bừng, mắt long lanh nước, giọng khàn khàn đứt quãng: “Ngươi… hôn mạnh quá… Ta suýt chết ngạt thật đấy…”
Hàn Vân ôm chặt hơn, siết eo anh đến mức đau. “Ta sợ. Sợ nếu không hôn đủ sâu, không giữ ngươi đủ chặt, ngươi sẽ lại biến mất như mộng ảo năm xưa.”
Lâm Dịch cười trong nước mắt, đưa tay vuốt nhẹ má hắn. “Ngốc. Ta ở đây rồi. Không đi đâu nữa. Dù thiên hạ có truy sát, dù oán khí có nuốt chửng ta lần nữa… ta cũng sẽ ở bên ngươi.”
Hàn Vân cúi xuống, hôn nhẹ lên môi anh lần nữa – lần này dịu dàng hơn, chậm rãi hơn, như lời xin lỗi, như lời thề nguyện. Rồi hắn thì thầm bên tai anh, giọng trầm thấp đầy chiếm hữu: “Từ nay, mỗi ngày ta sẽ hôn ngươi như thế. Mỗi sáng, mỗi tối, mỗi khi ngươi tỉnh giấc… Để ngươi nhớ rằng, ngươi là của ta. Chỉ của ta thôi.”
Lâm Dịch đỏ mặt, đấm nhẹ vào ngực hắn, giọng giả vờ giận: “Đồ chiếm hữu. Ngươi định biến ta thành tù nhân à?”
Hàn Vân không cười. Hắn chỉ nhìn anh, ánh mắt sâu thẳm và nghiêm túc đến mức khiến tim Lâm Dịch rung động. “Ừ. Ta chiếm hữu ngươi. Từ kiếp trước đến kiếp này. Mãi mãi. Không ai được chạm vào ngươi, không ai được cướp ngươi khỏi ta.”
Hai người đứng đó thật lâu, ôm nhau dưới ánh nắng sớm, gió núi thổi qua mang theo hương trúc tươi mát và hương hoa dại thoang thoảng. Lâm Dịch cảm thấy trái tim mình như được lấp đầy sau bao năm trống rỗng, như mọi khoảng trống, mọi nỗi đau đều được nụ hôn ấy chữa lành. Nụ hôn không chỉ là sự kết nối thể xác, mà là sợi dây linh hồn, buộc chặt hai người lại với nhau, không gì có thể cắt đứt.
Họ trở vào nhà, tay trong tay, không rời nhau nửa bước. Hàn Vân pha trà nóng, Lâm Dịch ngồi bên, tựa đầu vào vai hắn. Không ai nói gì nhiều, nhưng sự im lặng ấy lại ấm áp hơn mọi lời nói trên đời. Từ khoảnh khắc ấy, mọi thứ giữa họ thay đổi hoàn toàn. Không còn khoảng cách, không còn kìm nén, không còn nỗi sợ hãi. Chỉ còn tình yêu – mãnh liệt, sâu đậm, chiếm hữu, và vĩnh cửu.