Đêm tháng Chạp, tuyết rơi dày đặc bao phủ lên kinh thành Đại Chu một màu trắng xóa tang tóc. Cái lạnh thấu xương của mùa đông dường như không thể làm dịu đi bầu không khí ngột ngạt đang bủa vây Lâm gia – một danh gia y học đời đời thanh bạch.
Trong dược phòng nồng nặc mùi thảo mộc, Lâm Diệp – một thiếu niên mười bảy tuổi với đôi mắt sáng như sao trời, đang cẩn thận kết tinh những giọt dược dịch cuối cùng. Hắn là niềm tự hào của phụ thân, một thiên tài hiếm có sở hữu "Mộc Linh Tâm", thứ có thể thấu hiểu tiếng thở của cỏ cây. Nhưng lúc này, đôi tay luôn vững vàng của hắn lại khẽ run lên.
"Diệp nhi, dừng lại đi."
Tiếng nói trầm thấp của Lâm Hoài – gia chủ Lâm gia vang lên từ phía cửa. Ông đứng đó, bóng lưng vốn dĩ hiên ngang giờ đây dường như già đi cả chục tuổi. Ngoài kia, tiếng vó ngựa dồn dập và tiếng giáp sắt va chạm đã sát rạt cổng phủ.
"Cha, người nói hoàng tộc muốn 'Trường Sinh Thuật'? Nhưng đó chỉ là một lời đồn vô căn cứ!" – Lâm Diệp ngẩng đầu, giọng nói đầy uất ức.
Lâm Hoài cười khổ, nụ cười méo mó dưới ánh nến lay lắt: "Trường sinh không phải là thuốc, đó là lòng tham. Khi kẻ nắm quyền lực tối thượng sợ hãi cái chết, họ sẽ tin vào bất cứ thứ gì có thể kéo dài hơi tàn, dù phải đánh đổi bằng máu của cả thiên hạ."
Đúng lúc đó, một tiếng nổ lớn vang lên. Cổng chính của Lâm phủ bị đánh nát bởi một luồng linh lực cường bạo. Tiếng la hét của gia nhân bắt đầu xé toạc màn đêm tĩnh lặng. Tuyết trắng nhanh chóng bị nhuộm đỏ bởi những vệt máu tươi nóng hổi.
Lâm Hoài biến sắc, ông lao đến nắm lấy vai con trai, ép hắn vào một kệ sách bí mật. Ông lấy ra từ trong ngực áo một cuốn sổ cũ nát, bọc trong lớp da thú sần sùi và một chiếc hộp gỗ đen tuyền.
"Nghe đây Diệp nhi! Đây không phải là Trường Sinh Thuật, mà là 'Vạn Độc Kinh' – cấm thư của tổ tiên để lại. Nó là thứ có thể cứu người, cũng có thể diệt thế. Hoàng tộc muốn dùng máu của y giả chúng ta để luyện trường sinh dược, bọn chúng đã mất đi nhân tính rồi!"
"Cha, con không đi! Con phải ở lại với người!" – Lâm Diệp gào lên, nước mắt trào ra.
"Chạy đi!" – Lâm Hoài dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh Lâm Diệp vào mật đạo tối tăm phía sau kệ sách – "Sống sót... bằng mọi giá phải sống sót! Đừng tin bất cứ ai ở Đại Chu này nữa!"
Kệ sách đóng sầm lại trước mắt Lâm Diệp. Qua khe hở nhỏ hẹp, hắn nhìn thấy một khung cảnh mà cả đời này hắn sẽ không bao giờ quên.
Đoàn cấm vệ quân với bộ giáp hắc thiết tràn vào như lũ dữ. Đi đầu là một nam nhân trẻ tuổi, vận hoàng bào thêu rồng bốn móng, tay cầm thanh đoản kiếm nạm ngọc quý giá. Hắn chính là Thái tử Đại Chu – người vẫn thường được dân chúng xưng tụng là vị hiền quân tương lai.
"Lâm lão gia, đã lâu không gặp." – Thái tử mỉm cười, một nụ cười thanh tú nhưng lại lạnh lẽo hơn cả tuyết ngoài trời – "Bản thái tử chỉ cầu một phương thuốc trường sinh, sao ông lại phải cứng đầu đến mức để cả phủ này phải bồi táng theo?"
"Y thuật của Lâm gia chỉ dùng để cứu người, không dùng để phục vụ cho lũ quỷ muốn đi ngược lại luân hồi!" – Lâm Hoài hiên ngang đứng giữa vòng vây, khí tiết của một y giả khiến quân lính xung quanh phải khựng lại.
Thái tử thở dài, vẻ mặt đầy tiếc nuối: "Đáng tiếc cho một danh môn."
Hắn khẽ phất tay. Ngay lập tức, thanh đoản kiếm trong tay hắn lóe lên một đạo tử quang. Một luồng linh lực sắc lẹm xẹt qua không trung. Lâm Diệp ở sau mật đạo nín thở, hai tay bấu chặt vào thành đá đến mức móng tay bật máu.
Phập!
Thanh kiếm xuyên qua ngực Lâm Hoài. Máu bắn lên những khóm hoa dược trong vườn, nhuộm đỏ cả những cánh nhài trắng muốt. Lâm Hoài đổ gục xuống, nhưng đôi mắt ông vẫn nhìn về phía mật đạo, môi run rẩy như muốn nhắc lại hai chữ: "Chạy... đi..."
"Tìm! Đốt sạch nơi này cho ta, không được để sót một ai!" – Giọng nói của Thái tử vang lên đều đều, lạnh lùng như đang ra lệnh thu hoạch một cánh đồng, chứ không phải sát hại hàng trăm mạng người.
Lâm Diệp khuỵu xuống trong bóng tối. Hắn không dám khóc thành tiếng, chỉ có những tiếng nấc nghẹn ngào xé nát tâm can. Mùi lửa cháy bắt đầu bốc lên, hơi nóng lan tỏa vào mật đạo. Hắn nhìn xuống cuốn 'Vạn Độc Kinh' trong tay, ánh mắt từ tuyệt vọng dần chuyển sang một sự lạnh lẽo thấu xương.
Lâm gia – những người dành cả đời để chữa bệnh, cứu người, cuối cùng lại chết dưới tay kẻ mà họ từng trung thành phục vụ.
"Nếu y đạo cứu người là sai lầm... vậy thì ta nguyện luyện độc để diệt thế."
Hắn lảo đảo đứng dậy, bắt đầu bò sâu vào lòng đất khi hoàng cung Đại Chu phía trên đang chìm trong ngọn lửa rực trời. Tuyết vẫn rơi, che lấp đi mọi dấu vết của một cuộc thảm sát, nhưng trong lòng thiếu niên ấy, một đóa Huyết Ngạn Hoa đã bắt đầu nảy mầm từ đống tro tàn của hận thù.