MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHuyết Nguyệt Kiếm YChương 2: TẬN CÙNG TUYỆT VỌNG

Huyết Nguyệt Kiếm Y

Chương 2: TẬN CÙNG TUYỆT VỌNG

1,085 từ · ~6 phút đọc

Bên trong mật đạo, không gian tối tăm và hẹp đến mức khiến người ta nghẹt thở. Lâm Diệp bò đi một cách vô định, đôi bàn tay trầy trụa vì cào cấu vào vách đá sắc nhọn. Phía sau hắn, tiếng lửa cháy bùng lên dữ dội, hơi nóng phả vào lưng như một con mãnh thú đang chực chờ nuốt chửng kẻ sống sót cuối cùng của Lâm gia.

Hắn không biết mình đã bò bao lâu, cho đến khi hơi lạnh của gió đêm thốc vào mặt. Lối ra của mật đạo nằm chênh vênh giữa một vách đá cao vút, nhìn xuống bên dưới là dòng sông chảy xiết bị sương mù bao phủ.

Lâm Diệp đứng đó, người run bần bật. Hắn quay đầu nhìn lại hướng kinh thành. Một cột khói đen kịt bốc lên cao ngất, đỏ rực một góc trời. Đó là nhà của hắn. Đó là nơi thi thể của cha, của mẫu thân và hàng trăm gia nhân đang bị thiêu rụi để phi tang cho tội ác của hoàng tộc.

"A... A...!"

Hắn muốn gào lên, nhưng cổ họng bỏng rát chỉ phát ra được những tiếng rên rỉ khô khốc. Nỗi đau tinh thần quá lớn khiến tâm trí hắn bắt đầu vỡ vụn. Đúng lúc này, từ phía rừng cây rậm rạp gần vách đá, tiếng chó sủa và tiếng đuốc sáng rực bắt đầu tiến lại gần.

"Có vết máu! Hắn ở đằng kia!"

Lâm Diệp giật mình. Cấm vệ quân không hề có ý định buông tha. Thái tử Đại Chu muốn nhổ cỏ tận gốc. Hắn lùi lại, đôi chân chạm sát mép vực. Trước mặt là lũ giết người đang lăm lăm hung khí, sau lưng là vực thẳm vạn trượng.

"Lâm thiếu gia, nộp ra bí kíp, ta sẽ cho ngươi một cái chết toàn thây." – Tên thống lĩnh cấm vệ bước ra, ánh mắt nhìn Lâm Diệp đầy khinh bỉ. Với hắn, một thiếu niên y giả không có linh căn, không biết võ công thì chỉ là một con kiến hôi.

Lâm Diệp nhìn xuống cuốn 'Vạn Độc Kinh' đang ôm chặt trong lòng, rồi ngước mắt nhìn lên bầu trời đen kịt. Hắn cười, một nụ cười thê lương và điên dại.

"Muốn bí kíp sao? Đi xuống dưới mà hỏi cha ta!"

Nói rồi, hắn không chút do dự, gieo mình xuống vực sâu.

Gió rít gào bên tai. Cảm giác rơi tự do khiến lồng ngực hắn thắt lại. Nhưng điều cuối cùng hắn cảm nhận được trước khi va chạm không phải là dòng nước lạnh, mà là một nhát chém chí mạng từ phía trên của tên thống lĩnh. Thanh kiếm mang theo linh lực hỏa hệ xé toạc không gian, chém ngang qua khuôn mặt của Lâm Diệp.

Xoẹt!

Máu tươi bắn ra. Một vết chém sâu hoắm kéo dài từ trán xuống tận cằm, phá hủy hoàn toàn dung nhan thanh tú của thiếu niên. Nỗi đau thể xác tột cùng khiến Lâm Diệp ngất đi trước khi cơ thể hắn chạm vào mặt nước lạnh lẽo của dòng sông dưới chân Tử Vong Cốc.

Khi Lâm Diệp tỉnh lại, thứ đầu tiên hắn cảm nhận được không phải là sự sống, mà là mùi thối rữa nồng nặc.

Hắn thấy mình đang nằm trên một bãi bùn lầy lội, xung quanh là những bộ xương khô trắng hếu của cả người và thú. Đây chính là Tử Vong Cốc – nơi được mệnh danh là mồ chôn của vạn vật, nơi mà linh khí bị xua tan bởi chướng khí đặc quánh.

Hắn định ngồi dậy nhưng một cơn đau buốt tận óc khiến hắn ngã quỵ. Hắn đưa tay chạm lên mặt, và rồi, một tiếng thét nghẹn ngào vang lên. Tay hắn chạm vào những mảng thịt be bét, những vết sẹo lồi lõm và máu đã đông cứng lại. Dung mạo của hắn, danh tính của hắn, tất cả đã bị hủy hoại.

Lâm Diệp nằm vật ra đống xương khô, nhìn lên vách đá cao ngất mà mình đã rơi xuống.

"Tại sao... tại sao không để ta chết đi?"

Hắn gào lên trong cay đắng. Hắn không còn gì cả. Cha mẹ đã khuất, gia tộc tiêu tan, khuôn mặt bị hủy, ngay cả linh căn vốn dĩ đã yếu ớt giờ đây cũng bị linh lực hỏa hệ của kẻ thù thiêu rụi hoàn toàn. Một kẻ phế nhân như hắn, sống sót giữa cái hang ổ đầy độc vật này thì có ý nghĩa gì?

Hắn nhìn thấy một con rết lớn màu tím, dài bằng cả cánh tay, đang bò lổm ngổm về phía mình. Đôi mắt đỏ rực của nó đầy sự thèm khát. Lâm Diệp không chạy, cũng chẳng còn sức để chạy. Hắn buông xuôi, nhắm mắt lại chờ đợi cái chết.

Thế nhưng, khi con rết độc cắm đôi răng nanh tẩm đầy kịch độc vào cánh tay hắn, Lâm Diệp không cảm thấy cái chết cận kề. Thay vào đó, một luồng khí lạnh lẽo từ cuốn 'Vạn Độc Kinh' đang giấu trong ngực áo bỗng nhiên bộc phát.

Vù... vù...

Cuốn kinh thư tự động mở ra, những trang giấy ố vàng tỏa ra ánh sáng tím đen ma mị. Luồng độc tố từ con rết thay vì giết chết hắn, lại bị một lực hút vô hình kéo thẳng vào kinh mạch đã đứt đoạn của Lâm Diệp.

"Á...!"

Hắn quằn quại trên mặt đất. Cảm giác như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đang đâm xuyên qua tủy xương. Độc tố đi đến đâu, những đoạn kinh mạch bị vỡ vụn của hắn lại được nối liền bằng một thứ năng lượng đen tối, hung bạo.

Trong cơn mê sảng, một giọng nói khàn đặc, cổ quái vang lên bên tai hắn:

"Kẻ bị thế gian ruồng bỏ... Kẻ mang huyết hải thâm thù... Ngươi muốn chết như một con chó, hay muốn trở thành ác quỷ để khiến vạn người phải quỳ dưới chân mình?"

Lâm Diệp trợn mắt, hai tay bấu chặt vào bùn đất, nghiến răng đến mức bật máu:

"Ta... muốn... trả thù!"

Ánh trăng phía trên Tử Vong Cốc bỗng nhiên chuyển sang màu đỏ rực như máu. Trong bóng tối của thung lũng chết, một quái thai không thuộc về chính đạo, cũng chẳng thuộc về ma đạo, đang bắt đầu hình thành.

Lâm Diệp không còn là y giả Lâm Diệp cứu người độ thế nữa. Hắn đang chết đi, để tái sinh thành một thứ gì đó đáng sợ hơn rất nhiều.