Bóng tối bao trùm Tử Vong Cốc không phải là cái tối của màn đêm thông thường, mà là một thứ chướng khí đặc quánh, có thể ăn mòn cả thị giác lẫn ý chí của con người. Lâm Diệp nằm đó, giữa vũng bùn và xác cốt, cơ thể hắn run lên từng hồi theo nhịp đập của luồng độc tố đang tàn phá kinh mạch.
Vạn Độc Kinh lơ lửng trước ngực hắn, những dòng chữ cổ tự bắt đầu thoát ra khỏi trang giấy, hóa thành những sợi chỉ đen bò trườn trên da thịt hắn. Độc của rết tía, độc của sương mù, và cả độc tính từ hỏa chưởng của kẻ thù đang hòa trộn vào nhau, tạo thành một lò bát quái nung nấu ngay trong khí hải đã vỡ vụn của Lâm Diệp.
"Đau... quá..."
Hắn cào cấu vào lồng ngực. Cơn đau này không chỉ là da thịt bị xẻ phát, mà là cảm giác như có hàng vạn con kiến độc đang gặm nhấm vào tận tủy xương. Nhưng kỳ lạ thay, mỗi khi cơn đau đẩy hắn đến bờ vực của sự chết chóc, luồng "Khí của Thảo Mộc" vốn dĩ ôn hòa trong người hắn lại bị ép đến biến chất, chuyển sang màu tím sẫm, điên cuồng vá víu những chỗ tổn thương.
Giữa cơn mê sảng, ánh mắt Lâm Diệp va phải một vật lạ nằm sâu trong hốc đá phía trước. Đó là một thanh kiếm gãy.
Thanh kiếm không còn chuôi, chỉ còn một đoạn lưỡi dài chừng hai gang tay, rỉ sét và bám đầy rêu độc. Thế nhưng, khi nhìn vào nó, Lâm Diệp bỗng thấy một sự đồng cảm mãnh liệt. Thanh kiếm ấy giống như hắn — bị vứt bỏ, bị lãng quên trong nơi tăm tối nhất của thế gian.
Hắn lết cơ thể tàn tạ về phía hốc đá, đôi bàn tay đẫm máu chạm vào lưỡi kiếm rỉ sét.
Uỳnh!
Một luồng sát khí lạnh lẽo như từ chín tầng địa ngục xông thẳng vào đại não Lâm Diệp. Một ảo ảnh hiện ra: Một kiếm khách đơn độc đứng giữa vạn quân, thanh kiếm trên tay hắn chém xuống đến đâu, vầng trăng trên trời nhuộm đỏ đến đó.
"Ngươi muốn sức mạnh?" Một giọng nói vô hồn vang lên sâu thẳm trong thanh kiếm. "Sức mạnh này không đến từ linh khí trời đất, mà đến từ sự thống khổ và oán hận. Ngươi có dám dùng linh hồn mình để nuôi dưỡng ta?"
Lâm Diệp cười thê lương, đôi mắt đỏ ngầu vì xuất huyết nhìn thẳng vào thanh kiếm: "Linh hồn? Ta vốn dĩ đã chết ở Lâm phủ đêm đó rồi. Nếu có thể khiến lũ ngụy quân tử kia phải nếm trải nỗi đau này, dù có hóa thành lệ quỷ, ta cũng cam lòng!"
Như nghe được lời thề máu, đoạn kiếm gãy bỗng nhiên rung chuyển kịch liệt. Những lớp rỉ sét bong tróc ra, để lộ lưỡi kiếm đen tuyền như hắc ngọc, bên trên khắc những hoa văn huyết mạch kỳ quái. Thanh kiếm tự động rạch một đường dài trên lòng bàn tay Lâm Diệp, tham lam hút lấy dòng máu đặc quánh độc tố của hắn.
"Huyết Nguyệt..." Lâm Diệp thầm gọi tên thanh kiếm.
Đúng lúc này, Vạn Độc Kinh bùng phát ánh sáng rực rỡ nhất. Một dòng thông tin tràn vào thức hải của hắn: Vạn Độc Hóa Linh - Tầng thứ nhất: Tôi Thể.
Kinh mạch của Lâm Diệp từ màu xanh của thảo mộc hoàn toàn chuyển sang màu tím đen. Độc tố từ khắp Tử Vong Cốc bắt đầu bị cuốn xoáy về phía hắn như một cơn lốc. Những vết thương trên người hắn khép lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được, nhưng chúng để lại những vết sẹo đáng sợ, đặc biệt là vết chém trên mặt — nó không hề biến mất mà càng trở nên đỏ rực như một dấu ấn của quỷ dữ.
Hắn đứng dậy, đôi chân vốn dĩ rã rời giờ đây mang theo một sức nặng ngàn cân. Lâm Diệp cầm lấy đoạn kiếm Huyết Nguyệt, vung nhẹ một cái.
Xoẹt!
Một đạo kiếm khí màu tím xé toạc màn sương độc, chém đứt đôi tảng đá ngàn năm phía trước. Điều đáng sợ nhất không phải là lực chém, mà là tảng đá sau khi bị chém trúng bỗng chốc đen lại, rồi tan chảy thành một vũng nước mủ hôi thối.
Đây chính là sự kết hợp giữa Kiếm ý và Độc thuật. Không cần linh lực chính thống, hắn dùng độc để dẫn kiếm, dùng hận để nuôi khí.
Lâm Diệp nhìn xuống bàn tay mình, rồi nhìn vào hình bóng phản chiếu dưới vũng nước độc. Trong gương mặt biến dạng ấy, đôi mắt hắn không còn chút ấm áp nào của một y giả. Chỉ còn lại sự lạnh lẽo của một kẻ đi săn.
"Thái tử... hoàng tộc Đại Chu... Hãy cứ tận hưởng sự bất tử giả tạo của các người đi."
Hắn nhặt lấy một mảnh vải rách, quấn quanh khuôn mặt đầy sẹo của mình. Từ nay về sau, Lâm Diệp của Lâm gia đã chết. Chỉ còn lại một bóng ma sẽ ám ảnh vương triều này đến tận ngày sụp đổ.
Hắn bắt đầu bước đi sâu hơn vào lòng Tử Vong Cốc. Hắn cần nhiều độc hơn, cần sự thống khổ lớn hơn để rèn luyện Huyết Nguyệt. Mỗi bước đi của hắn, cỏ cây xung quanh đều héo úa, yêu thú cảm nhận được sát khí mà kinh hãi lùi xa.
Dưới đáy vực sâu không thấy ánh mặt trời, một huyền thoại về "Huyết Nguyệt Kiếm Y" đã chính thức bắt đầu bằng một bản khế ước với bóng tối.