Trong lòng Tử Vong Cốc, thời gian dường như ngưng đọng. Không có bình minh hay hoàng hôn, chỉ có màn sương mù màu lục nhạt bao phủ quanh năm, che giấu đi những bí mật đáng sợ nhất của tạo hóa. Dưới một hang đá ẩm ướt, Lâm Diệp đang trải qua những ngày tháng kinh hoàng mà bất cứ một tu tiên giả nào cũng phải rùng mình khi nghĩ tới.
Cuốn Vạn Độc Kinh mở ra một con đường tu luyện chưa từng có tiền lệ. Thông thường, người tu hành sẽ hấp thụ linh khí của trời đất để tẩy rửa kinh mạch, hướng tới sự thanh khiết. Nhưng Lâm Diệp thì ngược lại. Hắn đang biến cơ thể mình thành một bình chứa độc tố.
"Hự... Á...!"
Lâm Diệp quỳ rạp dưới đất, hai tay cào nát cả nền đá cứng. Hôm nay là ngày hắn bắt đầu giai đoạn "Tôi Thể" bằng Hủ Cốt Thảo – một loại cỏ kịch độc có khả năng làm tan chảy xương tủy người sống trong chớp mắt. Lẽ ra, chỉ cần chạm vào một ngọn lá, hắn đã phải chết. Nhưng nhờ khí tức của Huyết Nguyệt Kiếm đang cắm chặt dưới đất, hộ vệ tâm mạch, mà hắn vẫn còn giữ được một hơi tàn để chịu đựng sự hành hạ.
Từng dòng dịch chất màu xanh thẫm từ Hủ Cốt Thảo thấm qua lỗ chân lông, len lỏi vào tận xương cốt Lâm Diệp. Cảm giác như có hàng vạn mũi khoan rực lửa đang khoan trực tiếp vào tủy. Mồ hôi trộn lẫn với máu đen tuôn ra xối xả.
Hắn muốn ngất đi, nhưng sự oán hận lại như một ngọn lửa bất diệt, thiêu đốt tâm trí, bắt hắn phải tỉnh táo để cảm nhận trọn vẹn nỗi đau này. Mỗi khi một đoạn xương bị độc tố ăn mòn, cấm thuật Vạn Độc Hóa Linh lại dùng khí Thảo Mộc biến dị để tái tạo lại đoạn xương đó. Xương mới mọc lên không còn trắng muốt như người thường, mà mang một ánh kim loại tím sẫm, cứng cáp và dẻo dai hơn gấp bội.
"Thái tử... ta vẫn còn sống... các ngươi... chưa thể kê cao gối mà ngủ được đâu..."
Lâm Diệp nghiến răng đến mức vỡ vụn một chiếc răng hàm. Hắn nhớ lại khuôn mặt ngạo mạn của kẻ thù đêm đó, nhớ lại ánh mắt tuyệt vọng của phụ thân. Những ký ức ấy chính là liều thuốc giảm đau duy nhất của hắn.
Sau hơn mười ngày đêm ròng rã, cơn đau dần dịu đi, thay vào đó là một sự lạnh lẽo đáng sợ lan tỏa khắp tứ chi. Lâm Diệp chậm rãi đứng dậy. Cơ thể hắn dường như cao lớn hơn một chút, cơ bắp không quá đồ sộ nhưng săn chắc như thép nguội. Làn da của hắn trắng bệch một cách bệnh hoạn, nổi bật trên đó là những đường gân tím nhạt chạy dọc cánh tay.
Hắn tiến đến gần một vũng nước đọng, soi bóng mình xuống đó. Vết sẹo trên mặt vẫn còn đó, đỏ hỏn và dữ tợn, chạy xéo qua sống mũi lên đến thái dương. Hắn vốc một vốc nước lạnh dội lên mặt, cảm nhận sự tái sinh trong sự hủy diệt.
"Huyết Nguyệt, đến đây!"
Hắn khẽ gọi. Đoạn kiếm gãy đang cắm dưới đất bỗng nhiên rung lên bần bật, rồi bay vút vào tay hắn. Khi tay Lâm Diệp chạm vào chuôi kiếm quấn vải thô, một luồng liên kết tâm linh mạnh mẽ bùng nổ. Hắn không còn thấy thanh kiếm lạnh lẽo nữa, mà cảm giác nó như một phần xương thịt nối dài của mình.
Hắn bắt đầu vung kiếm. Không có chiêu thức cầu kỳ, chỉ là những đường chém cơ bản: đâm, gạt, bổ. Nhưng mỗi lần kiếm khí vạch ra, không khí xung quanh đều bị ăn mòn đến mức phát ra tiếng xèo xèo.
Xoẹt!
Hắn xoay người, một đường kiếm ngang ngực. Kiếm ý của hắn mang theo hơi thở của tử vong, lạnh đến thấu xương. Đây không phải là kiếm pháp để biểu diễn, đây là kiếm pháp để sát nhân. Trong sự tĩnh lặng của thung lũng, Lâm Diệp bắt đầu tự sáng tạo ra bộ kiếm thuật của riêng mình, lấy cảm hứng từ y đạo.
"Kẻ thù có 365 huyệt đạo. Một kiếm phong tỏa Khí Hải, một châm đoạn tuyệt kinh mạch..."
Hắn lẩm bẩm, đôi mắt lộ ra vẻ thâm trầm của một vị bác sĩ đang phẫu thuật, nhưng đôi tay lại mang theo lưỡi hái của tử thần. Hắn nhận ra rằng, sự hiểu biết sâu sắc về cơ thể người chính là vũ khí đáng sợ nhất khi kết hợp với kiếm thuật. Hắn không cần chém đứt đầu kẻ thù, hắn chỉ cần một vết xước nhỏ để đưa kịch độc vào đúng vị trí, khiến đối phương phải trải qua nỗi đau gấp trăm lần những gì hắn đã chịu đựng.
Đúng lúc đó, một tiếng gầm vang dội làm rung chuyển hang đá. Một con Hắc Thiết Yêu Lang – bá chủ của khu vực phía ngoài Tử Vong Cốc, đang tiến lại gần. Nó cao bằng một gian nhà, lớp lông cứng như gai sắt, đôi mắt xanh loét nhìn chằm chằm vào "con mồi" gầy gò trước mặt.
Lâm Diệp không lùi bước. Hắn khẽ nới lỏng mảnh vải che mặt, để lộ đôi môi mỏng lạnh lùng.
"Vừa vặn, ta đang cần thêm độc đan của yêu thú để đột phá tầng thứ hai."
Thanh Huyết Nguyệt trong tay hắn bắt đầu tỏa ra làn khói màu tím sẫm. Trận chiến thực sự đầu tiên để kiểm chứng sự tái sinh của Lâm Diệp, bắt đầu ngay trong bóng tối mù mịt của vực thẳm.