Dưới đáy Tử Vong Cốc, sương mù kịch độc cuộn xoáy như một sinh vật sống. Con Hắc Thiết Yêu Lang nhe nanh múa vuốt, bộ lông cứng như kim thép của nó dựng đứng lên, phát ra những tiếng kêu lạch cạch ghê người. Nó gầm lên một tiếng, rung chuyển cả hang đá, rồi lao tới như một luồng ánh sáng đen.
Lâm Diệp đứng yên, đôi mắt dưới lớp vải quấn không hề dao động. Hắn không nhìn yêu thú bằng đôi mắt thường, mà nhìn bằng thần thức của một y giả. Trong tầm mắt hắn, con lang không phải là một quái vật khổng lồ, mà là một hệ thống gân cốt, mạch máu và các điểm yếu linh lực đang vận hành.
"Tốc độ nhanh, phòng ngự cứng... nhưng khí tức tại huyệt Trung Phủ bị nghẽn."
Lâm Diệp lẩm bẩm. Khi con lang chỉ còn cách hắn vài thước, hắn bỗng nhiên cử động. Bước chân hắn nhẹ nhàng như một chiếc lá rụng, lách người qua kẽ hở hẹp nhất giữa móng vuốt và vách đá.
Thanh Huyết Nguyệt trong tay hắn khẽ run lên, tỏa ra một làn khói màu tím sẫm đặc quánh. Đây không phải linh khí, mà là kịch độc của Hủ Cốt Thảo đã được cô đặc lại thành kiếm ý.
"Huyết Nguyệt Kiếm Thức thứ nhất: U Minh Châm Sát!"
Lâm Diệp không chém, mà dùng kiếm như dùng một cây kim châm cứu khổng lồ. Lưỡi kiếm đâm vút ra, độ chính xác đến từng li từng tí, điểm thẳng vào khớp xương vai trái của con lang.
Xoẹt!
Thanh kiếm rỉ sét không hề bị lớp lông thép của yêu thú ngăn cản. Ngược lại, kịch độc trên lưỡi kiếm bùng phát, ăn mòn lớp phòng ngự chỉ trong một cái chớp mắt. Lưỡi kiếm xuyên sâu vào khớp xương, đưa một lượng độc tố kinh hoàng thẳng vào mạch máu của nó.
Con Hắc Thiết Yêu Lang rống lên đau đớn, thân hình đồ sộ của nó đổ sụp xuống một bên. Nó kinh ngạc nhận ra rằng, chân trái của mình không còn cảm giác, toàn bộ hệ thống cơ bắp tại đó đang tan chảy từ bên trong.
"Ngươi mạnh, nhưng cấu tạo của ngươi vẫn là sinh linh." – Lâm Diệp lạnh lùng bước tới. – "Mà đã là sinh linh, thì phải sợ độc."
Con lang phát điên, nó há to cái miệng đầy răng nanh, phun ra một luồng linh lực hắc ám. Lâm Diệp không né tránh, hắn vung tay trái, một nhúm bột đen từ túi áo bay ra. Đó là Đoạn Hồn Phấn hắn vừa điều chế.
Bột độc chạm vào linh lực hỏa hệ của con lang, bùng lên thành một ngọn lửa tím dị dạng, thiêu rụi cả đòn tấn công của yêu thú. Tận dụng khoảnh khắc đó, Lâm Diệp bay người lên không trung, thanh Huyết Nguyệt vẽ ra một đường vòng cung tuyệt đẹp nhưng tử chóc trên cổ con lang.
Một đường máu tím đen bắn ra, nhuộm đen cả một vùng đất đá. Con bá chủ của Tử Vong Cốc co giật vài cái rồi nằm im, cơ thể nó nhanh chóng bị độc tính ăn mòn, bốc lên những làn khói trắng hôi thối.
Lâm Diệp đáp xuống đất, lồng ngực phập phồng. Tuy hạ gục được đối phương, nhưng kinh mạch của hắn cũng đau nhức như bị xé rách. Việc dùng độc dẫn kiếm là một con dao hai lưỡi; mỗi chiêu tung ra đều khiến cơ thể hắn phải chịu đựng sự phản phệ của chính chất độc đó.
Hắn tiến đến xác con lang, dùng kiếm mổ lấy một viên định đan lấp lánh ánh xanh lục — tinh hoa cả đời tu luyện của nó. Hắn không ngần ngại, nuốt chửng viên đan ngay tại chỗ.
Ầm!
Một luồng năng lượng bạo liệt bùng nổ trong bụng Lâm Diệp. Hắn lập tức ngồi xuống, vận hành cấm thuật Vạn Độc Hóa Linh. Khí lạnh từ viên đan yêu thú va chạm với khí nóng của độc thảo trong người, tạo thành một cơn bão linh lực.
Lần đầu tiên kể từ khi bị phế bỏ, Lâm Diệp cảm thấy một luồng sức mạnh chân chính tràn ngập trong huyết quản. Linh căn đã mất đi giờ đây được thay thế hoàn toàn bằng một "Độc Căn" màu tím thẫm, lơ lửng giữa khí hải như một vầng trăng khuyết.
"Tầng thứ hai: Hóa Độc Vi Khí... Đã thành."
Lâm Diệp mở mắt, một tia sáng tím lóe lên rồi biến mất. Hắn đứng dậy, nhìn về phía lối ra của thung lũng đang lờ mờ ánh sáng yếu ớt. Một năm qua, hắn đã ở dưới đáy địa ngục này đủ lâu rồi.
Hắn nhặt một mảnh gỗ mục, dùng kiếm gọt giũa thành một chiếc mặt nạ thô sơ, che đi khuôn mặt đầy sẹo. Hắn không muốn thế gian thấy diện mạo này, ít nhất là cho đến khi đầu của Thái tử Đại Chu rơi xuống dưới chân hắn.
"Cha, nợ máu của Lâm gia, con bắt đầu đi đòi đây."
Bóng dáng thiếu niên gầy gò, mang theo thanh kiếm gãy và hơi thở của tử thần, chậm rãi bước ra khỏi Tử Vong Cốc. Phía sau lưng hắn, sương mù kịch độc dường như cũng phải cúi đầu đưa tiễn vị quân chủ mới của nó.
Giang hồ Đại Chu từ hôm nay sẽ phải run sợ trước một cái tên mà họ chưa từng nghe tới. Một vị thần y mang theo cái chết.