Lối ra của Tử Vong Cốc là một khe hẹp kẹp giữa hai vách núi dựng đứng, nơi ánh sáng mặt trời hiếm hoi lắm mới xuyên qua được lớp chướng khí dày đặc. Lâm Diệp bước đi, tiếng xiềng xích bằng vải thô quấn quanh chuôi kiếm Huyết Nguyệt khẽ va chạm vào lớp giáp da thú tự chế, tạo nên những âm thanh khô khốc giữa không gian tĩnh mịch.
Khi đôi chân hắn lần đầu tiên chạm vào lớp cỏ xanh mướt bên ngoài thung lũng, Lâm Diệp khựng lại. Ánh nắng gắt gao của buổi trưa chiếu thẳng vào mắt khiến hắn phải đưa tay lên che. Đã bao lâu rồi hắn không thấy mặt trời? Một năm? Hay là cả một kiếp người?
Hắn hít một hơi thật sâu. Không còn mùi thối rữa của xác cốt, không còn vị tanh nồng của độc dược. Thay vào đó là mùi cỏ dại và khói bếp từ xa vọng lại. Nhưng với Lâm Diệp lúc này, mùi hương bình dị đó lại khiến lồng ngực hắn nhói đau. Bình yên là thứ xa xỉ nhất mà hắn đã đánh mất trong đêm trăng máu năm ấy.
Đi dọc theo con đường mòn dẫn xuống chân núi, Lâm Diệp bắt gặp một ngôi làng nhỏ. Nhưng cảnh tượng trước mắt không hề giống như những gì hắn nhớ về sự phồn vinh của Đại Chu.
Những mái nhà tranh xơ xác, ruộng đồng nứt nẻ vì bỏ hoang. Trên đường, những người dân gầy trơ xương, đôi mắt vô hồn đang lết đi trong vô định. Ở trung tâm ngôi làng, một toán binh lính mặc giáp trụ của Đại Chu đang hung hăng lục soát từng nhà.
"Thái tử có lệnh! Tất cả nam thanh nữ tú phải nộp về kinh thành để tham gia 'Đại lễ cầu trường sinh'. Kẻ nào chống đối, giết không tha!"
Tiếng quát tháo xen lẫn tiếng khóc xé lòng của một người mẹ đang ôm chặt lấy đứa con gái nhỏ. Tên lính cầm đầu không chút nương tay, vung roi quất mạnh vào người đàn bà tội nghiệp.
"Trường sinh... lại là trường sinh." – Lâm Diệp đứng dưới gốc cây già, bàn tay siết chặt chuôi kiếm.
Độc tính trong người hắn dường như cảm nhận được sự phẫn nộ của chủ nhân, bắt đầu vận chuyển nhanh hơn, khiến vết sẹo trên mặt hắn nóng bừng dưới lớp mặt nạ gỗ thô sơ. Hắn vốn định ẩn mình để về kinh thành, nhưng cảnh tượng trước mắt khiến "Mộc Linh Tâm" của một vị y giả trong hắn trỗi dậy.
"Dừng tay."
Một giọng nói trầm thấp, khàn đặc như tiếng kim khí cọ xát vang lên. Toán lính khựng lại, quay đầu nhìn về phía bóng người gầy gò đang tiến lại gần.
"Thằng nhãi nào đây? Mang mặt nạ quái dị, muốn chết sao?" – Tên lính canh cười nhạo, rút thanh trường đao ra chỉ thẳng vào mặt Lâm Diệp.
Lâm Diệp không nói gì, hắn chậm rãi tháo chiếc mặt nạ gỗ xuống, nhưng chỉ để lộ đôi mắt lạnh lẽo như băng giá vạn năm. Hắn tiến bước, mỗi bước chân đều mang theo một áp lực vô hình khiến cỏ dại dưới chân héo úa trong tích tắc.
"Mày... mày là cái thứ gì?" – Tên lính bắt đầu thấy sợ hãi khi nhận ra luồng sát khí đặc quánh đang bao trùm lấy mình.
"Ta là một thầy thuốc." – Lâm Diệp dừng lại cách hắn ba bước – "Đến để kê đơn cho lũ súc sinh các ngươi."
"Giết nó!"
Toán lính đồng loạt lao lên. Lâm Diệp không rút kiếm. Hắn chỉ khẽ búng tay. Những hạt bụi màu tím li ti tán ra trong không khí.
Phập! Phập! Phập!
Ngay lập tức, ba tên lính đi đầu quỵ xuống. Chúng không chết ngay, nhưng làn da bắt đầu nổi lên những vệt xanh tím, cơ thể co giật dữ dội. Đây là "Mạn Đà La Độc" mà Lâm Diệp đã tinh luyện, nó không giết người lập tức mà khiến thần kinh tê liệt, gây ra những ảo giác đau đớn tột độ.
Tên cầm đầu kinh hoàng định chạy trốn, nhưng thanh Huyết Nguyệt gãy đã nằm ngang cổ hắn từ lúc nào. Lâm Diệp xuất hiện sau lưng hắn như một bóng ma, lưỡi kiếm rỉ sét khẽ chạm vào huyết quản trên cổ tên lính.
"Nói... Thái tử bắt người để làm gì? 'Đại lễ trường sinh' thực chất là gì?"
Tên lính run cầm cập, hơi lạnh từ thanh kiếm khiến hắn cảm thấy linh hồn mình như đang bị ăn mòn: "Ta... ta chỉ là lính quèn... nghe nói là dùng máu của người trẻ để... để tế đàn... Đại pháp sư nói đó là cách duy nhất để hoàng đế bất tử..."
Lâm Diệp nghe đến đó, đôi mắt trợn lên đầy nộ khí. Hắn nhớ đến lời cha dặn, Trường Sinh Thuật của hoàng tộc thực chất là một tà thuật hút máu người. Bọn chúng không chỉ diệt Lâm gia, mà còn muốn dùng mạng sống của cả vạn dân để đổi lấy sự ích kỷ của bản thân.
"Đơn thuốc của ngươi xong rồi."
Lâm Diệp khẽ xoay cổ tay. Thanh Huyết Nguyệt không cắt đứt cổ tên lính, nhưng một tia độc khí tím sẫm xuyên thẳng vào huyệt đạo chính, phong tỏa toàn bộ linh căn của hắn. Tên lính ngã xuống, cơ thể nhanh chóng già nua đi như một lão già trăm tuổi, hơi thở đứt quãng trong sự kinh hoàng tột độ.
Dân làng nhìn Lâm Diệp với ánh mắt vừa sợ hãi vừa biết ơn. Lâm Diệp không nói một lời, hắn nhặt lại chiếc mặt nạ, quấn chặt mảnh vải quanh người rồi lặng lẽ rời đi hướng về phía Bắc — nơi có kinh thành xa hoa nhưng mục nát.
Trái tim hắn giờ đây không chỉ có hận thù của cá nhân, mà còn mang theo nỗi uất hận của những người dân thấp cổ bé họng. Lâm Diệp biết, một mình hắn không thể cứu hết thiên hạ, nhưng hắn có thể giết chết kẻ đã gây ra mọi đau khổ này.
Kinh thành Đại Chu, chờ ta. Thần y trở lại, không mang thuốc cứu người, mà mang thuốc diệt quốc.