Cung điện Đại Chu chìm trong bầu không khí kỳ dị. Khói từ các lò luyện đan khổng lồ bốc lên nghi ngút, bao phủ lên những bức tường chạm rồng trổ phượng một lớp bụi xám mờ mịt. Thái tử đứng trên cao, nhìn xuống những lò đan rực lửa với ánh mắt tham vọng điên cuồng. Hắn muốn bất tử, hắn muốn cai trị vĩnh viễn vương triều này.
Lâm Diệp, dưới danh nghĩa "Quỷ Diện Thần Y", được mời vào cung để giám sát quá trình tinh luyện "Đan Dược Trường Sinh" cho hoàng tộc. Đây là kết quả của việc hắn chữa khỏi căn bệnh lạ cho Tô Nhã – một cái bẫy hoàn hảo để thâm nhập vào trung tâm quyền lực.
"Thần y, ngươi nói đan dược này thiếu một vị cuối cùng để hoàn thiện?" Thái tử quay sang, đôi mắt hẹp dài nhìn chằm chằm vào chiếc mặt nạ bạc của Lâm Diệp.
"Thưa Điện hạ, linh khí của thảo mộc thông thường chỉ có thể kéo dài tuổi thọ, nhưng để đạt đến bất tử, cần phải có vật dẫn để 'ngưng đọng' thời gian trong huyết quản." Lâm Diệp thong thả bước tới gần lò đan chủ đạo, mùi thuốc sực nức khiến người thường choáng váng, nhưng đối với hắn, đó là bản giao hưởng của sự chết chóc.
Hắn lấy từ trong tay áo ra một chiếc hộp gỗ mun, bên trong chứa một loại cỏ có hình thù như đôi bàn tay quỷ, tỏa ra sắc tím đen huyền ảo.
"Đây là U冥 Cửu Tuyệt Thảo (U Minh Cửu Tuyệt). Nó có khả năng khóa chặt sinh khí, khiến cơ thể không già đi."
Thái tử nhìn loại cỏ lạ, cảm nhận được một luồng năng lượng lạnh lẽo nhưng đầy quyến rũ tỏa ra từ nó. Hắn không hề biết rằng, vị thuốc này thực chất là một loại độc tố "ngủ yên". Khi đi vào cơ thể, nó sẽ tạo ra cảm giác sảng khoái, tràn đầy sinh lực ở giai đoạn đầu, nhưng thực chất nó đang âm thầm bao vây linh căn, biến toàn bộ linh lực tinh khiết của người tu luyện thành một đầm lầy chứa đầy tạp chất độc hại.
Lâm Diệp bình thản ném vị thuốc vào lò đan đang cháy rực. Lửa từ màu vàng bỗng chuyển sang màu xanh biếc kỳ quái.
"Hắn đang làm gì vậy?" Tô Nhã đứng bên cạnh Thái tử, nàng vẫn cảm thấy bất an. Dù làn da nàng đã trở lại mịn màng nhờ đơn thuốc của Lâm Diệp, nhưng mỗi khi nhìn vào đôi mắt sâu thẳm kia, nàng lại thấy tim mình thắt lại.
"Đang ban tặng cho các người thứ mà các người hằng khao khát." Lâm Diệp thầm nhủ trong lòng, giọng nói vang lên đầy cung kính nhưng mỉa mai: "Nương nương yên tâm, đan dược này sau khi luyện thành, Điện hạ sẽ là người đầu tiên cảm nhận được sự khác biệt của thần lực."
Trong suốt bảy ngày bảy đêm tiếp theo, Lâm Diệp ở lỳ trong đan phòng. Hắn không chỉ dùng thảo mộc kịch độc, mà còn bí mật vận hành Vạn Độc Hóa Linh, truyền những sợi tơ độc từ chính kinh mạch mình vào trong từng viên đan dược. Hắn đang tạo ra một loại "Tâm Ma Độc" – một loại độc tố liên kết trực tiếp với sự tham lam. Kẻ nào càng ham muốn sức mạnh, độc tính sẽ phát tác càng nhanh.
Ngày đan thành, mười viên đan dược đen lánh, tỏa hương thơm dịu nhẹ được dâng lên. Thái tử cầm lấy một viên, không chút nghi ngờ nuốt xuống. Ngay lập tức, một luồng kình khí bùng phát từ cơ thể hắn, khiến giáp trụ trên người rung lên bần bật, đôi mắt hắn rực sáng.
"Ha ha ha! Quả nhiên là thần dược! Ta cảm thấy linh lực đang dâng trào như đại dương!" Thái tử ngửa mặt lên trời cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp đền đài.
Lâm Diệp đứng trong góc tối, môi khẽ nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn. Hắn nhìn thấy rõ ràng qua nhãn quan của một y giả: Những sợi tơ tím độc địa đã bắt đầu bám rễ vào trái tim của Thái tử. Đó không phải là bất tử, mà là một bản án tử hình kéo dài.
"Điện hạ, hãy dùng thêm chín viên còn lại trong chín lần trăng tròn tới. Khi đó, công đức sẽ viên mãn."
Rời khỏi hoàng cung giữa cơn mưa đêm, Lâm Diệp tháo chiếc mặt nạ bạc, để mặc những giọt nước mưa lạnh buốt chạm vào vết sẹo dài trên mặt. Hắn cảm thấy một sự khoái cảm bệnh hoạn khi nhìn kẻ thù đang tự tay chôn vùi chính mình.
"Lâm gia... mọi người thấy không? Hắn đang uống máu của chính mình mà cứ ngỡ là rượu quý."
Bất thình lình, một bóng dáng nhỏ nhắn cầm ô đứng đợi hắn ở cổng thành Tây. Tần Linh Nhi đứng đó, gương mặt lo âu dưới ánh đèn lồng lay lắt.
"Huynh đã làm rồi đúng không?" Nàng run rẩy hỏi.
Lâm Diệp không trả lời, hắn bước qua nàng, tà áo đen lướt nhẹ trong gió. Nhưng khi đi ngang qua, hắn khẽ khựng lại, giọng nói khàn đặc vọng lại:
"Đừng hỏi. Nếu cô muốn giữ lại chút lương thiện cuối cùng trong tim mình, thì đừng nhìn vào đôi bàn tay đầy máu này của ta."
Linh Nhi nhìn theo bóng lưng hắn, chiếc ô trên tay suýt rơi xuống. Nàng biết, kế hoạch trả thù nghệ thuật của Lâm Diệp đã chính thức bước sang giai đoạn không thể quay đầu. Đan dược đó không chỉ đầu độc Thái tử, mà dường như cũng đang đầu độc chính tâm hồn của người đàn ông mà nàng hằng yêu quý.