MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHuyết Nguyệt Kiếm YChương 14: CUỘC HỘI NGỘ CAY ĐẮNG – NGƯỜI CŨ HÓA KẺ THÙ

Huyết Nguyệt Kiếm Y

Chương 14: CUỘC HỘI NGỘ CAY ĐẮNG – NGƯỜI CŨ HÓA KẺ THÙ

1,063 từ · ~6 phút đọc

Mưa phùn giăng lối kinh thành Đại Chu, mang theo cái lạnh thấu xương của những ngày cuối thu. Hôm nay, phố Thanh Bình bỗng nhiên bị phong tỏa bởi một đội danh dự hoàng gia. Những chiếc lọng vàng rực rỡ và mùi hương trầm xa xỉ lấn át cả mùi dược liệu của Hồi Xuân Đường.

Một cỗ kiệu quý được khảm ngọc trai dừng lại ngay trước cửa y quán. Người bước xuống là một phụ nữ kiều diễm, khoác trên mình bộ phượng bào lộng lẫy, đầu cài trâm vàng rủ xuống những hạt minh châu. Đó là Tô Nhã – sủng phi của Thái tử, cũng chính là thanh mai trúc mã, người từng có hôn ước với Lâm Diệp mười năm về trước.

Lâm Diệp đứng sau quầy thuốc, đôi bàn tay đang phân loại Hắc Tâm Liên bỗng khựng lại. Qua lớp mặt nạ bạc, ánh mắt hắn lạnh lẽo như mặt hồ đóng băng, nhìn chằm chằm vào người phụ nữ đang tiến vào.

"Nghe danh Quỷ Diện Thần Y đã lâu, hôm nay bản cung thấy hơi khó ở trong người, muốn nhờ thần y bắt mạch."

Giọng nói của Tô Nhã vẫn ngọt ngào như xưa, nhưng trong tai Lâm Diệp, nó lại chói gắt như tiếng kim loại mài vào đá. Hắn không hành lễ, chỉ lạnh lùng chỉ tay về phía chiếc ghế gỗ giản đơn dành cho dân nghèo.

"Ngồi đi."

Tô Nhã hơi nhíu mày trước thái độ vô lễ của chủ nhân y quán, nhưng vì căn bệnh lạ khiến da thịt nàng ngứa ngáy mỗi đêm trăng – một loại độc nhẹ mà Lâm Diệp đã bí mật cài cắm thông qua các đại thần trước đó – nàng đành nhẫn nhịn ngồi xuống.

Khi Tô Nhã đặt cổ tay trắng ngần lên gối đệm, Lâm Diệp chậm rãi vươn những ngón tay nhợt nhạt ra. Khoảnh khắc hai làn da chạm nhau, một luồng điện xẹt qua tâm trí cả hai. Lâm Diệp cảm nhận được mạch đập của kẻ phản bội, còn Tô Nhã bỗng nhiên run rẩy vì một cảm giác quen thuộc đến rùng mình.

"Thần y... chúng ta đã từng gặp nhau chưa?" Tô Nhã nhìn chằm chằm vào đôi mắt sau lớp mặt nạ, giọng nàng lạc đi.

Lâm Diệp khẽ nhếch môi, hắn cố ý vận hành Khí của Thảo Mộc biến dị, khiến đầu ngón tay tỏa ra một luồng khí lạnh thấu xương.

"Thứ lỗi cho thảo dân, quỷ dưới địa ngục sao có thể gặp phượng hoàng trên cành cao?"

Hắn bắt đầu hạ kim. Nhưng thay vì dùng kim bạc, hắn dùng những chiếc kim đen được tẩm dịch từ cây Vong Tình Cỏ. Mỗi mũi kim hạ xuống đều nhắm vào những huyệt đạo nhạy cảm, không gây đau đớn về thể xác nhưng lại kích thích ký ức sâu thẳm nhất.

"Mạch tượng của nương nương rất lạ. Dường như... nương nương đang che giấu một nỗi sợ hãi. Một linh hồn bị thiêu rụi đang đòi nợ, phải không?"

Câu nói của Lâm Diệp như một gáo nước lạnh dội vào lòng Tô Nhã. Nàng giật phắt tay lại, gương mặt xinh đẹp trở nên tái mét. Mười năm trước, chính nàng là kẻ đã chỉ điểm mật đạo cho cấm vệ quân, chính nàng đã đứng bên cạnh Thái tử nhìn Lâm gia chìm trong biển lửa để đổi lấy vinh hoa phú quý.

"Ngươi... ngươi rốt cuộc là ai? Sao ngươi dám nói những lời đại nghịch bất đạo như vậy!"

Đúng lúc này, Thái tử Đại Chu – một nam tử mang vẻ ngoài nho nhã nhưng ánh mắt đầy vẻ thâm độc – bước vào y quán. Hắn vòng tay ôm lấy eo Tô Nhã, nhìn Lâm Diệp với ánh mắt dò xét.

"Nàng sao vậy? Thần y này không làm nàng hài lòng sao?"

Lâm Diệp siết chặt thanh Huyết Nguyệt gấu áo, sát khí trong lòng bùng phát đến mức khiến những chậu cây Tử Đằng gần đó héo úa trong nháy mắt. Kẻ thù giết cha, kẻ thù thảm sát cả gia tộc đang đứng cách hắn chỉ ba bước chân. Hắn hận không thể ngay lập tức rút kiếm xuyên thủng cổ họng tên ngụy quân tử này.

Nhưng hắn biết, bây giờ chưa phải lúc.

"Điện hạ đại giá quang lâm, y quán nhỏ hẹp thật không tiếp đón kịp." Lâm Diệp cúi đầu, nhưng giọng nói không hề có chút cung kính.

Thái tử cười nhạt, ánh mắt hắn dừng lại trên chiếc mặt nạ bạc của Lâm Diệp rất lâu: "Nghe nói y thuật của ngươi có thể cải tử hoàn sinh. Nếu ngươi chữa khỏi bệnh cho ái phi của ta, bản thái tử sẽ phong ngươi làm Ngự y đứng đầu thái y viện. Bằng không..."

Hắn bỏ lửng câu nói, nhưng thanh kiếm bên hông hắn khẽ rung lên, tỏa ra linh áp của một kẻ tu luyện chính đạo cấp cao.

Lâm Diệp ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua mặt nạ đối diện thẳng với Thái tử: "Thảo dân chỉ chữa bệnh cho người, không chữa bệnh cho quái vật đội lốt người. Nhưng... bệnh của nương nương, thảo dân sẽ nhận."

Tô Nhã nhìn Lâm Diệp, trong lòng dâng lên một nỗi bất an không tên. Nàng cảm thấy người đàn ông này giống như một bóng ma của quá khứ trở về để đòi mạng mình.

Khi đoàn người hoàng gia rời đi, Lâm Diệp đứng lặng giữa y quán đổ nát bởi linh áp của Thái tử. Tần Linh Nhi từ phía sau bước ra, nàng nhìn thấy đôi bàn tay của Lâm Diệp đang chảy máu vì siết quá chặt.

"Huynh định... hạ độc nàng ta sao?" Linh Nhi thầm thì.

Lâm Diệp nhìn xuống bàn tay mình, nụ cười dưới lớp mặt nạ trở nên méo mó: "Chết quá dễ dàng là một sự khoan hồng. Ta muốn nàng ta phải nếm trải cảm giác nhìn thấy nhan sắc mình thối rữa từng ngày, nhìn thấy kẻ nàng ta dựa dẫm kinh tởm nàng ta. Đó mới là liều thuốc xứng đáng nhất."

Ánh trăng non nhạt nhòa chiếu qua khe cửa, đổ bóng Lâm Diệp dài dằng dặc trên sàn nhà. Cuộc chơi đã chính thức bắt đầu, và lần này, chính những kẻ phản bội sẽ phải tự tay uống chén rượu độc mà chúng đã rót ra.