MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHuyết Nguyệt Kiếm YChương 13: LINH NHI NHẬN RA ÂN NHÂN – SỰ CHỐI BỎ ĐAU ĐỚN

Huyết Nguyệt Kiếm Y

Chương 13: LINH NHI NHẬN RA ÂN NHÂN – SỰ CHỐI BỎ ĐAU ĐỚN

826 từ · ~5 phút đọc

Sau đêm cứu chữa cho tướng quân Trần Thiết, Lâm Diệp rơi vào trạng thái bế quan ngắn hạn để áp chế cổ độc. Hồi Xuân Đường đóng cửa cài then, nhưng bên trong, mùi dược liệu vẫn nồng nặc. Tần Linh Nhi không rời nửa bước, nàng loay hoay sắc thuốc, đôi mắt thâm quầng vì lo lắng.

Trong cơn mê sảng, Lâm Diệp khẽ rên rỉ. Từng giọt mồ hôi tím thẫm rịn ra trên trán, trượt xuống lớp mặt nạ bạc lạnh lẽo. Bàn tay hắn quờ quạng trong không trung, vô thức nắm lấy vạt áo của Linh Nhi.

"Phụ thân... chạy đi..."

Tiếng lầm bầm đứt quãng khiến Linh Nhi khựng lại. Nàng nhẹ nhàng dùng khăn ấm lau đi lớp mồ hôi trên cổ hắn. Chính lúc này, nàng nhìn thấy một sợi dây chuyền cũ kỹ, bám đầy bụi dược liệu, vô tình tuột ra khỏi lớp áo trong của Lâm Diệp. Đó là một miếng ngọc bội hình lá thuốc, trên đó khắc một chữ "Lâm" nhỏ xíu bằng kỹ thuật chạm nổi đặc trưng của vùng dược cốc phía Nam.

Tim Linh Nhi đập liên hồi. Hình ảnh thiếu niên năm xưa từng cứu nàng khỏi cơn sốt rét rừng khi nàng mới đặt chân đến biên giới Đại Chu hiện về rõ mồn một. Người đó cũng có đôi mắt trầm tĩnh ấy, cũng có hơi ấm lạ lùng từ mùi thảo mộc ấy.

"Lâm... Lâm Diệp? Có phải là huynh không?" Nàng thầm thì, hơi thở run rẩy.

Đúng lúc đó, Lâm Diệp bừng tỉnh. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, sực tỉnh khỏi cơn ác mộng. Nhìn thấy Linh Nhi đang cầm miếng ngọc bội, ánh mắt hắn lập tức trở nên lạnh lẽo, tàn nhẫn như băng kết nghìn năm. Hắn thô bạo giật lại miếng ngọc, đẩy mạnh nàng ra.

"Ai cho phép cô đụng vào đồ của ta?" Giọng hắn khàn đặc, đầy sát khí.

Linh Nhi bị đẩy ngã xuống sàn, nhưng nàng không khóc. Nàng nhìn thẳng vào chiếc mặt nạ bạc, giọng nói nghẹn ngào: "Huynh chính là thiếu niên ở biên giới năm đó, đúng không? Huynh chính là Lâm Diệp của Lâm gia dược cốc! Tại sao huynh phải trốn tránh? Tại sao huynh lại biến mình thành một bóng ma đầy thù hận thế này?"

Căn phòng rơi vào sự im lặng đến đáng sợ. Chỉ có tiếng lửa reo tí tách dưới siêu thuốc. Lâm Diệp đứng dậy, tà áo đen phủ xuống như một đám mây u ám. Hắn tiến lại gần, bóp chặt cằm Linh Nhi, buộc nàng phải nhìn vào đôi mắt chứa đầy tử khí của mình.

"Lâm Diệp đã chết rồi." Hắn gằn từng chữ. "Đứa trẻ lương thiện thích cứu người đó đã bị chính hoàng tộc Đại Chu thiêu chết trong đêm tuyết mười năm trước. Kẻ đang đứng trước mặt cô là một con quỷ bò ra từ đống xác chết, tay nhúng đầy máu độc."

"Không! Huynh vẫn cứu người nghèo, huynh vẫn cứu tướng quân Trần Thiết..." Linh Nhi khóc nấc lên. "Bản chất của huynh chưa từng thay đổi!"

"Ta cứu Trần Thiết vì ông ta là thanh kiếm để ta đâm vào tim Thái tử! Ta cứu dân nghèo vì muốn họ trở thành lá chắn cho ta!" Lâm Diệp hét lên, một luồng khí tím bùng phát khiến những lọ dược sứ xung quanh vỡ tan tành. "Đừng dùng sự ngây thơ của một công chúa con tin để đánh giá ta. Cút đi! Nếu còn dám nhắc lại cái tên đó, ta sẽ khiến cô không thể thốt ra lời nào nữa."

Lâm Diệp buông tay, quay lưng về phía nàng, hai bờ vai khẽ run rẩy. Hắn đang sợ. Hắn sợ nếu thừa nhận mình là Lâm Diệp, hắn sẽ không đủ tàn nhẫn để thực hiện cuộc thảm sát sắp tới. Hắn sợ ánh sáng thuần khiết từ nàng sẽ làm tan chảy lớp vỏ bọc độc tố mà hắn đã khổ công rèn luyện.

Tần Linh Nhi nhìn bóng lưng cô độc của hắn, lòng đau như cắt. Nàng lẳng lặng đứng dậy, lau nước mắt, bước ra khỏi phòng. Trước khi đóng cửa, nàng chỉ nói một câu nhẹ như gió thoảng:

"Huynh có thể chối bỏ cái tên, nhưng huynh không thể chối bỏ trái tim mình. Lâm Diệp... muội sẽ không để huynh cô đơn một mình trong bóng tối đâu."

Cánh cửa khép lại. Trong căn phòng tối, Lâm Diệp quỵ xuống, đôi bàn tay gầy gộc bám chặt lấy ngực áo, nơi miếng ngọc bội đang tỏa ra hơi lạnh tê tái. Một giọt nước mắt hiếm hoi trượt ra từ sau lớp mặt nạ bạc, rơi xuống sàn nhà, đen sạm vì nhiễm độc.

Sự chối bỏ này không chỉ là để bảo vệ bí mật, mà còn là cách duy nhất để hắn giữ cho nàng được an toàn trước cơn bão máu đang cận kề kinh thành.