MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHuyết Nguyệt Kiếm YChương 12: CHỮA KHỎI NAN Y – THU PHỤC QUÂN TÂM

Huyết Nguyệt Kiếm Y

Chương 12: CHỮA KHỎI NAN Y – THU PHỤC QUÂN TÂM

953 từ · ~5 phút đọc

Tin đồn về "Quỷ Diện Thần Y" tại Hồi Xuân Đường không chỉ len lỏi vào phủ của các quan văn mà còn đánh động đến những chốn thâm nghiêm nhất của tầng lớp võ tướng. Sáng sớm ngày thứ bảy, một đoàn người lặng lẽ dừng lại trước cửa y quán. Dẫn đầu là một nam tử trẻ tuổi, giáp trụ đầy vết sẹo chiến trường, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ. Hắn quỳ sụp xuống ngay khi thấy bóng người mang mặt nạ bạc đang phơi những phiến lá Huyết Đằng đỏ thẫm.

"Cầu thần y cứu lấy Tướng quân! Đại quân Tây Biên không thể thiếu người!"

Lâm Diệp dừng tay, không ngẩng đầu. Hắn biết kẻ nằm trong cáng thương kia là ai. Đại tướng quân Trần Thiết – vị mãnh tướng nắm giữ ba vạn thiết kỵ, người duy nhất dám phản đối chính sách "thu thuế bất tử" của Thái tử và ngay sau đó bị trúng một loại tà độc không rõ nguồn gốc trong một buổi yến tiệc cung đình.

"Mang vào hậu viện."

Giọng Lâm Diệp lạnh lùng, nhưng trong thâm tâm, hắn hiểu đây chính là quân bài chiến lược nhất để lay chuyển nền móng Đại Chu.

Trong phòng kín, mùi máu tanh nồng nặc bốc lên từ lồng ngực Trần Thiết. Vị tướng quân can trường một thời giờ đây chỉ còn là một cái xác không hồn, da thịt trên ngực thối rữa, để lộ cả xương sườn đen sạm. Đây không phải là bệnh, mà là "Hủ Tâm Cổ" – một loại cổ độc nuôi bằng linh lực hắc ám, chuyên dùng để tàn phá kinh mạch của những kẻ có tu vi võ đạo cao thâm.

Tần Linh Nhi bưng chậu nước vào, nhìn thấy vết thương thì không khỏi run rẩy: "Huynh... có cứu được không?"

"Độc này dùng linh khí thanh khiết càng chữa càng chết nhanh." Lâm Diệp lấy ra một bộ châm bằng xương thú đen tuyền. "Hắn muốn dùng tà thuật để ăn mòn quân tâm, ta sẽ dùng vạn độc để rèn lại xương cốt cho lão già này."

Lâm Diệp bắt đầu hạ kim. Khác với cách chữa bệnh thông thường, mỗi cây kim của hắn đều mang theo một luồng khói tím nhạt. Hắn không đẩy độc ra ngoài, mà dùng "Khí của Thảo Mộc" để dẫn dắt cổ độc vào một chỗ.

"Linh Nhi, đổ ba giọt dịch chiết từ Bách Độc Ngô Công vào miệng hắn."

Linh Nhi vội vàng làm theo. Ngay khi dịch độc vào cơ thể, Trần Thiết bật dậy, toàn thân co giật dữ dội. Lâm Diệp vẫn bình thản, bàn tay hắn lướt nhanh như múa, mười ngón tay điều khiển mười hai cây xương châm, tạo thành một trận pháp nhỏ ngay trên ngực tướng quân.

"Lấy độc trị độc, mượn tà phá tà. Vạn Độc Hóa Linh – Huyết Nhục Trùng Sinh!"

Lâm Diệp gằn giọng, lòng bàn tay áp chặt vào vết thương thối rữa. Một luồng lực lượng tím thẫm bùng phát, hút lấy toàn bộ dịch đen hôi thối vào trong cơ thể mình. Đây là chiêu thức nguy hiểm nhất: hắn dùng chính cơ thể "Vạn Độc" của mình để làm vật chứa cho tà độc của đối phương.

Vết sẹo trên mặt Lâm Diệp bỗng chốc nóng bừng, độc tính phản phệ khiến hắn lảo đảo. Nhưng đổi lại, lồng ngực Trần Thiết bắt đầu mọc ra lớp da non, sắc mặt từ xám xịt chuyển sang hồng nhuận một cách thần kỳ.

Sau một canh giờ tử sinh, Trần Thiết từ từ mở mắt. Nhìn thấy người đàn ông mang mặt nạ bạc đang thu kim với đôi tay run rẩy, vị tướng quân già lập tức hiểu ra mọi chuyện. Ông chống tay ngồi dậy, hành lễ theo kiểu quân đội:

"Ơn cứu mạng này, Trần mỗ cả đời không quên. Thần y cần gì, dù là đầu của kẻ nào, chỉ cần lão phu còn một hơi thở, nhất định sẽ lấy về cho ngài!"

Lâm Diệp đứng vững lại, lau đi vệt máu tím nơi khóe môi, giọng nói khôi phục sự lạnh lẽo:

"Ta không cần đầu của ai lúc này. Ta chỉ cần ba vạn kỵ binh của ông... vào ngày trăng tròn tháng sau, khi tiếng chuông Huyết Nguyệt vang lên, hãy sẵn sàng quay mũi giáo về phía hoàng cung."

Trần Thiết sững sờ, nhìn sâu vào đôi mắt sau lớp mặt nạ bạc ấy. Ông nhận ra sự thù hận nghìn năm, nhưng cũng thấy được một khát vọng cứu vớt lê dân.

"Thái tử bất nhân, coi mạng dân như cỏ rác để tìm sự bất tử ảo huyền. Trần Thiết tôi xin thề, từ nay về sau, thanh đao này chỉ nghe lệnh Huyết Nguyệt!"

Lâm Diệp gật đầu, ra hiệu cho Linh Nhi dẫn người ra ngoài. Khi căn phòng chỉ còn lại mình hắn, hắn quỵ xuống, những cơn đau xé tâm can do hấp thụ cổ độc bắt đầu bộc phát.

Linh Nhi vội vàng quay lại, ôm lấy vai hắn, đôi mắt nhòa lệ: "Tại sao huynh phải chịu đựng thế này? Huynh có thể dùng cách khác mà..."

Lâm Diệp tựa đầu vào vai nàng, hơi thở dồn dập: "Muốn lật đổ một đế quốc mục nát bằng tay trắng... đây là cái giá rẻ nhất mà ta phải trả, Linh Nhi à."

Hôm đó, danh tiếng Quỷ Diện Thần Y không chỉ là một thầy thuốc giỏi, mà đã trở thành một vị thần sống trong lòng binh lính Tây Biên. Một mạng tướng quân, đổi lấy một trái tim quân đội. Lâm Diệp đã có trong tay thanh gươm sắc bén nhất để đâm vào tim vương triều Đại Chu.