MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHuyết Nguyệt Kiếm YChương 11: QUỶ DIỆN THẦN Y – DANH CHẤN KINH THÀNH

Huyết Nguyệt Kiếm Y

Chương 11: QUỶ DIỆN THẦN Y – DANH CHẤN KINH THÀNH

1,081 từ · ~6 phút đọc

Kinh thành Đại Chu những ngày này không bàn tán về chính trị, cũng chẳng màng đến đại lễ trường sinh đang cận kề. Trên môi thực khách tại các tửu lâu, trong những con hẻm nhỏ nghèo nàn, hay cả sau tấm rèm rủ của các phủ đại thần, cái tên "Quỷ Diện Thần Y" đang lan truyền như một loại dịch bệnh không thể ngăn cản.

Nằm ở một góc khuất trên phố Thanh Bình, y quán mang tên "Hồi Xuân Đường" mới khai trương được ba ngày. Không phô trương, không kèn trống, nhưng trước cửa luôn tấp nập người qua lại. Điều kỳ lạ là, y quán này có hai quy tắc sắt đá: Người nghèo chữa bệnh không lấy tiền, chỉ nhận một lời cảm ơn; người giàu muốn chữa bệnh, phải mang đến một loại kỳ hoa dị thảo hoặc một tin mật của hoàng cung.

Bên trong y quán, khói dược thoang thoảng mùi hương thanh khiết của Thanh Tâm Liên trộn lẫn với vị chát nhẹ của Đoạn Trường Thảo. Lâm Diệp ngồi sau lớp rèm thưa, gương mặt ẩn sau chiếc mặt nạ bạc lạnh lẽo. Ánh sáng từ những ngọn nến le lói phản chiếu lên những ngón tay thon dài, nhợt nhạt đang lật giở một cuốn dược điển cũ.

"Thần y... xin hãy cứu con trai tôi!"

Một người phụ nữ rách rưới quỳ sụp xuống sàn, ôm lấy đứa bé đang tím tái vì cơn hen suyễn kịch độc – hậu quả của việc hít phải khói từ các lò luyện đan trường sinh của hoàng gia. Lâm Diệp không nói một lời, tay trái khẽ lướt, ba cây kim bạc mảnh như sợi tóc bay ra, chuẩn xác đâm vào các huyệt Đàn Trung, Phế Du và Phong Môn.

"Khí của Thảo Mộc" nhẹ nhàng truyền qua kim bạc, hóa giải những tạp chất hắc ám trong phổi đứa trẻ. Chỉ sau vài nhịp thở, sắc mặt đứa bé hồng hào trở lại, hơi thở dần ổn định.

"Về đi, đun lá Tử Tô với một chút mật ong cho nó uống. Đừng bao giờ lại gần khu vực ngoại thành phía Đông nữa." – Giọng Lâm Diệp trầm thấp, lãnh đạm nhưng ẩn chứa một sự nhắc nhở ngầm. Người phụ nữ dập đầu tạ ơn rồi vội vã rời đi.

Đúng lúc đó, một cỗ xe ngựa xa hoa dừng lại trước cửa. Một vị đại thần trung niên, trang phục lộng lẫy nhưng gương mặt xám xịt, run rẩy bước vào. Đó là Thượng thư Bộ Lễ – kẻ đang bị căn bệnh thối rữa linh căn hành hạ, thứ bệnh mà toàn bộ ngự y trong cung đều bó tay.

"Thần y... chỉ cần ngài chữa khỏi cho ta, vàng bạc châu báu, ngài muốn bao nhiêu cũng có!"

Lâm Diệp khẽ nhếch môi dưới lớp mặt nạ. Hắn chậm rãi đứng dậy, bước ra khỏi lớp rèm. Mỗi bước đi của hắn mang theo một luồng dược khí kỳ dị, khiến vị đại thần cảm thấy hô hấp khó khăn, như thể không khí xung quanh đang bị hút cạn.

"Ta không cần vàng." – Lâm Diệp đưa tay bắt mạch cho vị đại thần. Ngón tay hắn lạnh như băng, nhưng khi chạm vào cổ tay đối phương, Thượng thư Bộ Lễ cảm thấy một luồng năng lượng tím thẫm len lỏi vào xương tủy, tạm thời áp chế cơn đau xé thịt.

"Ta nghe nói, trong kho báu của Bộ Lễ có một nhánh U Minh Linh Chi ngàn năm, và... bản danh sách những kẻ đã ký tên vào lệnh thảm sát Lâm gia mười năm trước."

Vị Thượng thư run bắn người, đôi mắt trợn trừng kinh hãi: "Ngươi... sao ngươi biết..."

Lâm Diệp siết chặt cổ tay ông ta, lực đạo mạnh đến mức nghe thấy tiếng xương kêu răng rắc. Đôi mắt hắn qua khe mặt nạ bừng lên một tia nhìn thấu hồng trần: "Ông không cần biết tại sao ta biết. Ông chỉ cần chọn: Giữ bí mật đó và chết trong đau đớn ngay đêm nay, hoặc giao nó ra và sống thêm mười năm nữa để chứng kiến vương triều này sụp đổ."

Sát khí tỏa ra từ Lâm Diệp lúc này không phải là sự cuồng bạo của một võ phu, mà là sự sắc lạnh của một y giả đang phẫu thuật cho một cơ thể thối rữa. Vị Thượng thư đổ mồ hôi hột, cuối cùng gật đầu trong tuyệt vọng.

Khi vị đại thần rời đi, một bóng dáng nhỏ nhắn bước ra từ phía sau nhà kho y quán. Tần Linh Nhi, trong bộ trang phục y tá giản dị, nhìn Lâm Diệp với ánh mắt lo âu.

"Lâm... Quỷ Diện huynh, huynh lại đang gieo rắc nỗi sợ hãi sao?"

Lâm Diệp thu lại sát khí, nhìn về phía nàng. Sự hiện diện của Linh Nhi như một ngọn nến nhỏ trong căn hầm tối của lòng hắn. Nàng không có linh căn, nhưng nàng có khả năng cảm nhận được sự dao động trong tâm hồn hắn.

"Ta không gieo rắc nỗi sợ hãi, Linh Nhi. Ta chỉ đang bóc trần sự thật thối nát dưới lớp vỏ quyền quý kia thôi." – Lâm Diệp xoay người, nhìn ra ngoài đường phố đang bắt đầu lên đèn.

"Huynh đã hứa với ta, sẽ không để độc tính nuốt chửng trái tim mình." – Linh Nhi tiến lại gần, bàn tay nàng khẽ chạm vào tà áo đen của hắn.

Lâm Diệp im lặng. Hắn biết, con đường hắn đi đang ngày càng đen tối hơn. Mỗi lần dùng kiếm khí dẫn độc, mỗi lần tiếp cận một kẻ thù, tà khí của Vạn Độc Hóa Linh lại thấm sâu hơn vào cốt tủy. Nhưng nhìn về phía hoàng cung xa hoa phía xa, nơi Thái tử Đại Chu đang ngự trị, ngọn lửa thù hận trong hắn lại bùng lên dữ dội.

Đêm đó, danh tiếng của Quỷ Diện Thần Y chính thức chấn động kinh thành khi vị Thượng thư Bộ Lễ đột nhiên "khỏi bệnh thần kỳ" sau khi ghé thăm Hồi Xuân Đường. Nhưng không ai biết rằng, trong tay Lâm Diệp hiện giờ đã có một mảnh ghép quan trọng của bức tranh thảm sát năm xưa.

Quân cờ đã vào vị trí. Lâm Diệp không còn là đứa trẻ chạy trốn trong đêm tuyết nữa. Hắn là thợ săn, và toàn bộ kinh thành Đại Chu chính là bẫy rập của hắn.