MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHuyết Nguyệt Kiếm YChương 10: MỘT KIẾM KINH TÂM

Huyết Nguyệt Kiếm Y

Chương 10: MỘT KIẾM KINH TÂM

1,011 từ · ~6 phút đọc

Kinh thành Đại Chu hiện ra phía cuối chân trời như một con quái thú bằng đá khổng lồ, uy nghiêm và tráng lệ. Nhưng dưới nhãn quan của Lâm Diệp, bao phủ lên những mái ngói lưu ly rực rỡ kia là một tầng oán khí đặc quánh, xám xịt.

Trên con đường dẫn vào cửa thành phía Tây, một toán cấm vệ quân đang bao vây một cỗ xe ngựa giản dị. Tiếng quát tháo và tiếng kim loại va chạm làm phá vỡ sự yên bình của buổi sớm mai.

"Tần Linh Nhi, ngươi đã trốn thoát một lần, nhưng vận may không đến lần thứ hai đâu. Thái tử điện hạ có lời, nếu công chúa không muốn tự đi, bọn ta không ngại mang cái xác không hồn của ngươi về cung!"

Gã thống lĩnh cấm vệ quân, một kẻ mang tu vi Linh Căn thượng kỳ, cười gằn. Hắn giơ cao thanh trường kiếm rực lửa, một chiêu "Viêm Long Trảm" chuẩn bị giáng xuống cỗ xe ngựa. Sức nóng từ linh lực khiến không khí xung quanh vặn vẹo, cỏ cây hai bên đường khô héo chỉ trong chớp mắt.

Trong xe, Tần Linh Nhi nhắm nghiền mắt, đôi bàn tay gầy guộc siết chặt lọ thuốc nhỏ mà người lạ mặt đêm trước đã trao cho. Nàng không sợ chết, nàng chỉ hối tiếc vì chưa kịp nói một lời cảm ơn trọn vẹn.

Vút!

Một đạo thanh âm xé gió vang lên, nhưng không phải tiếng rít của linh lực hỏa hệ đại khai đại hợp, mà là một tiếng rít mảnh, sắc và lạnh lẽo đến thấu tận tâm can.

Keng!

Một thanh kiếm gãy đen tuyền đột ngột xuất hiện, chặn đứng lưỡi kiếm rực lửa của gã thống lĩnh. Sự va chạm giữa hai luồng khí tức tạo nên một cảnh tượng kỳ dị: ngọn lửa đỏ rực khi tiếp xúc với thanh kiếm gãy bỗng nhiên chuyển sang màu tím thẫm rồi lụi tàn như gặp phải băng nghìn năm.

Lâm Diệp xuất hiện, tà áo đen tung bay, chiếc mặt nạ bạc phản chiếu ánh mặt trời lấp lánh nhưng không mang lại chút hơi ấm nào.

"Một kiếm này, ngươi không xứng để vung ra."

Giọng nói của Lâm Diệp trầm thấp, mang theo một loại uy áp khiến những con ngựa chiến của cấm vệ quân đồng loạt quỵ gối, sùi bọt mép vì trúng phải tán khí kịch độc phát ra từ cơ thể hắn.

"Ngươi... ngươi là kẻ mang mặt nạ bạc đêm qua?" Gã thống lĩnh kinh hãi lùi lại, cảm thấy cánh tay cầm kiếm của mình tê dại, một luồng khí lạnh đen sạm đang bò dần lên theo cổ tay hắn. "Toàn quân nghe lệnh! Giết chết kẻ này! Hắn là ma tu!"

Hàng chục tên lính đồng loạt lao lên, linh khí đủ loại màu sắc bùng nổ. Lâm Diệp vẫn đứng yên, tay trái hắn khẽ thủ thế y gia, tay phải cầm Huyết Nguyệt xoay nhẹ một vòng.

"Kiếm ý: Vạn Thảo Điêu Linh."

Hắn bước một bước. Chỉ một bước, nhưng bóng hình hắn bỗng chốc phân tán thành hàng chục tàn ảnh. Những kẻ chứng kiến chỉ kịp thấy những tia sáng tím mỏng như sợi tơ trời len lỏi qua các khe hở của giáp trụ.

Lâm Diệp không dùng chiêu thức nặng nề để phá hủy thân xác, hắn dùng kiếm khí dẫn độc vào huyệt đạo. Mỗi lần thanh Huyết Nguyệt khẽ chạm, một tên cấm vệ quân lại đứng sững lại, đồng tử dãn ra. Độc tố từ Hủ Cốt Thảo phối hợp với Hàn Nguyệt Linh Khí khiến linh lực trong người chúng bị đông cứng, rồi bắt đầu ăn mòn kinh mạch từ bên trong.

Phập!

Đòn cuối cùng, Lâm Diệp xuất hiện ngay trước mặt tên thống lĩnh. Thanh kiếm gãy đâm thẳng vào huyệt Đản Trung trên ngực hắn. Không có máu chảy, nhưng gã thống lĩnh cảm thấy toàn bộ tu vi Linh Căn mà hắn khổ công tu luyện suốt hai mươi năm đang tan chảy như tuyết gặp nắng gắt.

"Ngươi... ngươi đã phế đi tu vi của ta?" Gã thống lĩnh thều thào, khuôn mặt nhanh chóng xanh xao, tóc tai rụng từng mảng.

"Ta không giết ngươi." Lâm Diệp rút kiếm, lạnh lùng quay lưng. "Ta để ngươi sống để về báo với chủ nhân của ngươi: Huyết Nguyệt Thần Y đã đến kinh thành. Những nợ máu năm xưa, ta sẽ dùng từng giọt linh lực của vương triều này để trả lại."

Toàn bộ toán cấm vệ quân nằm la liệt trên mặt đất, hơi thở đứt quãng nhưng không chết, chỉ là linh căn đã hoàn toàn bị phế bỏ. Đây chính là sự trừng phạt tàn độc nhất đối với một tu sĩ: bắt họ phải sống cuộc đời của một phế nhân dưới đáy xã hội.

Lâm Diệp tiến đến bên xe ngựa. Tần Linh Nhi bước ra, nhìn đống đổ nát xung quanh rồi nhìn người đàn ông mang mặt nạ bạc trước mặt. Lần này, nàng không còn sợ hãi. Nàng cảm nhận được dưới lớp sát khí lạnh lẽo kia là một nỗi đau sâu thẳm giống hệt mình.

"Lại là huynh..." Nàng khẽ nói, giọng run run.

Lâm Diệp nhìn nàng một giây, rồi đưa tay gỡ nhẹ một mảnh gỗ vỡ dính trên tóc nàng. Hành động dịu dàng duy nhất đó trái ngược hoàn toàn với sự tàn nhẫn hắn vừa thể hiện.

"Đi đi. Vào thành, tìm đến 'Hồi Xuân Đường'. Ở đó sẽ có người bảo vệ cô."

Nói đoạn, hắn hóa thành một làn khói tím, biến mất vào khu rừng ven đường trước khi quân tiếp viện kịp đến.

Kinh thành Đại Chu xôn xao. Chỉ trong một ngày, tin tức về một "Quỷ Diện Thần Y" một kiếm phế bỏ cả đội cấm vệ quân đã lan truyền khắp các tửu quán. Trong phủ Thái tử, một tách trà bằng sứ quý giá bị bóp nát vụn.

Con cờ đầu tiên đã được hạ xuống. Lâm Diệp chính thức bước vào hang cọp.