MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHuyết Nguyệt Kiếm YChương 9: RA KHỎI VỰC SÂU – GẶP GỠ ĐỊNH MỆNH

Huyết Nguyệt Kiếm Y

Chương 9: RA KHỎI VỰC SÂU – GẶP GỠ ĐỊNH MỆNH

880 từ · ~5 phút đọc

Gió rít gào qua khe núi biên giới, nơi ranh giới mỏng manh giữa Đại Chu và Đại Vân đang bị nhuộm đỏ bởi máu và lửa.

Giữa bụi mịt mù, một đoàn xe ngựa mang biểu tượng của Đại Vân Quốc đang bị vây khốn bởi toán sát thủ bịt mặt. Những hộ vệ cuối cùng ngã xuống, để lại một thiếu nữ đứng đơn độc giữa vòng vây. Nàng mặc bộ y phục lụa vân trắng đã lấm lem bùn đất, mái tóc đen dài rối bời trong gió. Đó là Tần Linh Nhi, vị công chúa "không linh căn" bị gửi sang Đại Chu làm con tin, kẻ mà ngay cả đất nước của mình cũng muốn chối bỏ.

"Công chúa, đừng trách chúng ta. Đại Chu không muốn một con tin vô dụng sống sót, và Đại Vân cũng không cần một phế vật làm nhục quốc thể."

Tên cầm đầu sát thủ cười gằn, thanh trường đao trong tay hắn phản chiếu ánh hoàng hôn lạnh lẽo. Tần Linh Nhi không khóc, nàng lùi lại, đôi mắt chứa đựng sự uất ức nhưng cũng đầy kiêu hãnh. Nàng không có linh lực để phản kháng, nhưng nàng có sự tự trọng của một con người.

Đúng lúc thanh đao vung lên, một luồng khí lạnh thấu xương đột ngột giáng xuống.

Vút!

Mặt đất dưới chân toán sát thủ bỗng chốc phủ một lớp sương muối tím thẫm. Một bóng người gầy gò, mang theo chiếc mặt nạ bạc lạnh lẽo, từ trên vách đá đáp xuống như một chiếc lá rụng, không gây ra một tiếng động nhỏ nào.

"Kẻ nào?"

Tên sát thủ chưa kịp dứt lời thì cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Hắn nhìn xuống, thấy một sợi chỉ màu tím nhạt đang xuyên qua ngực mình. Không có máu chảy ra, nhưng toàn bộ hơi thở của hắn bị đông cứng.

Lâm Diệp đứng đó, thanh Huyết Nguyệt gãy hờ hững cầm trong tay. Chiếc mặt nạ bạc phản chiếu ánh chiều tà, che giấu hoàn toàn biểu cảm của hắn. Chỉ có đôi mắt qua khe hở của mặt nạ là sâu thẳm và lạnh lùng như vực thẳm Tử Vong Cốc.

"Đơn thuốc của các ngươi... là cái chết."

Lâm Diệp khẽ bước. Tốc độ của hắn không nhanh, nhưng mỗi bước chân đều như dẫm lên nhịp tim của đối phương. Một tên sát thủ lao lên, thanh kiếm của hắn mang theo linh khí rực lửa. Lâm Diệp không né tránh, hắn chỉ khẽ búng nhẹ lưỡi kiếm Huyết Nguyệt.

Keng!

Một đạo kiếm khí dẫn độc bay ra, mỏng như sợi tóc nhưng sắc lẹm vô ngần. Nó không chém vào vũ khí, mà xuyên thẳng vào huyệt Kiên Tỉnh của đối phương. Tên sát thủ khựng lại, thanh kiếm rơi keng xuống đất, hai tay hắn ôm lấy cổ họng, làn da nhanh chóng chuyển sang màu xanh tím của chất độc Hàn Nguyệt.

Chỉ trong vài nhịp thở, mười tên sát thủ đã nằm rạp dưới đất. Chúng không chết ngay, nhưng linh căn trong người bị độc tố cắn trả, đau đớn đến mức chỉ muốn tự sát.

Lâm Diệp quay đầu lại, nhìn về phía Tần Linh Nhi. Nàng đang ngồi bệt dưới đất, đôi mắt to tròn nhìn hắn với sự kinh ngạc xen lẫn sợ hãi. Hắn nhìn thấy ở nàng một thứ gì đó rất giống mình: Sự cô độc bị cả thế giới ruồng bỏ.

Hắn tiến lại gần. Tần Linh Nhi run rẩy, nhưng nàng không lùi bước. Nàng nhìn thấy vết sẹo rỉ máu dưới mép chiếc mặt nạ bạc của hắn.

"Huynh... huynh cũng đau lắm đúng không?"

Câu hỏi ngây ngô của nàng khiến trái tim vốn đã đóng băng của Lâm Diệp khẽ run lên. Hắn vốn định giết sạch bọn người này rồi rời đi, nhưng đôi mắt trong trẻo không vương chút linh khí tu luyện của nàng đã giữ chân hắn lại.

Hắn không trả lời, chỉ lấy từ trong ngực áo ra một lọ sứ nhỏ, ném về phía nàng.

"Bôi vào vết thương. Độc trên kiếm của chúng có tà khí."

Giọng hắn khàn đục, mang theo hơi lạnh của người vừa từ cõi chết trở về. Hắn nhặt lại một thanh kiếm gãy của bọn sát thủ, tra vào bao, rồi lẳng lặng quay lưng bước đi về hướng kinh thành Đại Chu.

"Chờ đã! Huynh tên là gì?" Tần Linh Nhi gọi với theo.

Lâm Diệp dừng bước chân, bóng hắn kéo dài trên mặt đất đầy xác chết. Hắn không nhìn lại, chỉ để lại một câu nói thoảng qua trong gió:

"Trên đời này không còn người tên Lâm Diệp nữa. Chỉ có một con quỷ mang tên Huyết Nguyệt mà thôi."

Bóng đen của hắn biến mất vào màn đêm đang buông xuống. Tần Linh Nhi nắm chặt lọ thuốc trong tay, hơi ấm còn vương lại trên sứ khiến nàng cảm thấy, giữa thế gian thối nát này, hình như vẫn còn một tia hy vọng nào đó mang màu tím thẫm của tử vong.

Cuộc gặp gỡ định mệnh này chính là hạt giống đầu tiên nảy mầm trên bãi chiến trường của sự thù hận, một hạt giống sẽ thay đổi hoàn toàn vận mệnh của cả hai và cả đế quốc Đại Chu.