Tiếng thác nước vẫn ầm ầm đổ xuống từ vách núi biên thùy, nhưng bầu không khí xung quanh hang động nơi Lâm Diệp vừa bước ra đã hoàn toàn biến đổi. Không còn là sự tĩnh lặng của một kẻ đang lẩn trốn, mà là một loại áp lực lạnh lẽo, mang theo mùi của dược liệu nồng nặc và cái chết đang lảng vảng.
Lâm Diệp đứng đó, bàn tay trái khẽ điều chỉnh chiếc mặt nạ bạc vừa chế tác. Cảm giác kim loại lạnh lẽo áp sát vào vết sẹo đỏ rực khiến hắn thấy tỉnh táo hơn bao giờ hết. Hắn nhìn xuống lòng bàn tay, nơi những đường gân tím nhạt đang đập theo nhịp tim. Đó là dấu hiệu của sức mạnh, nhưng cũng là cái giá của sự đánh đổi.
Bỗng nhiên, đôi tai mẫn tiệp của hắn nghe thấy những tiếng xé gió từ phía bìa rừng.
"Nhanh lên! Luồng khí dị thường phát ra từ hướng này. Chắc chắn có yêu thú cấp cao vừa đột phá hoặc có kỳ bảo xuất thế!"
"Nếu là yêu đan của Hắc Thiết Yêu Lang, nộp cho Thái tử chắc chắn sẽ được trọng thưởng!"
Lâm Diệp nhếch môi cười lạnh dưới lớp mặt nạ. Lại là người của Thái tử. Dường như định mệnh luôn thích trêu đùa bằng cách đẩy những kẻ này đến nộp mạng trước mặt hắn.
Một toán cao thủ gồm năm người, vận y phục của Thiên Kiếm Môn – một tông môn phụ thuộc vào hoàng tộc Đại Chu, nhanh chóng xuất hiện. Kẻ dẫn đầu là một thanh niên ngoài ba mươi, tu vi Linh Căn trung kỳ, thanh kiếm trên lưng hắn tỏa ra linh khí hệ Kim sắc bén.
Hắn khựng lại khi thấy một bóng đen gầy gò, mang mặt nạ bạc đang đứng chắn giữa lối đi.
"Ngươi là kẻ nào? Có thấy yêu thú hay bảo vật gì ở đây không?" – Tên dẫn đầu hất hàm hỏi, ánh mắt đầy vẻ nghi kỵ khi cảm nhận được luồng khí tức quái dị phát ra từ Lâm Diệp.
Lâm Diệp không trả lời. Hắn chậm rãi rút thanh Huyết Nguyệt từ sau lưng ra. Đoạn kiếm gãy đen tuyền không hề tỏa ra linh quang rực rỡ như những thanh kiếm chính đạo, nó trầm mặc và âm u như một hố đen nuốt chửng mọi ánh sáng.
"Một thanh kiếm gãy? Ngươi là kẻ điên từ đâu tới?" – Một tên đệ tử Thiên Kiếm Môn cười nhạo, rút kiếm lao tới. "Để ta dạy cho ngươi biết thế nào là kiếm pháp chính tông!"
Lâm Diệp vẫn đứng yên. Hắn nhắm mắt lại, vận hành cấm thuật Vạn Độc Hóa Linh. Khí của Thảo Mộc biến dị trong đan điền cuộn xoáy, theo kinh mạch tràn vào thanh Huyết Nguyệt.
Khi mũi kiếm của đối phương chỉ còn cách ngực hắn nửa gang tay, Lâm Diệp bỗng nhiên mở mắt. Một tia sáng tím lóe lên dưới lớp mặt nạ bạc.
Vù!
Hắn không vung kiếm theo lối chém giết thông thường. Cổ tay hắn rung nhẹ, thanh Huyết Nguyệt vẽ ra một quỹ đạo cực ngắn nhưng đầy tinh tế. Kiếm khí phát ra không phải là những tia sáng chói mắt, mà là những sợi tơ màu tím thẫm li ti, mỏng manh như tơ nhện nhưng mang theo sự ăn mòn khủng khiếp.
"Huyết Nguyệt Kiếm Thức: Độc Châm Toàn Không!"
Keng!
Thanh kiếm của tên đệ tử bị chém đứt làm đôi ngay khi chạm phải những sợi tơ tím ấy. Nhưng điều kinh khủng chưa dừng lại. Những sợi kiếm khí dẫn độc không hề biến mất, chúng tựa như có linh tính, xuyên thẳng qua các huyệt đạo trên cánh tay hắn.
"Á...!"
Tên đệ tử thét lên đau đớn. Cánh tay hắn nhanh chóng chuyển sang màu đen kịt, lớp da thịt thối rữa ngay tức khắc như bị nhúng vào axit cực mạnh. Chất độc từ kiếm khí không chỉ tàn phá thân xác, mà còn đang men theo kinh mạch đi thẳng vào Linh Căn của hắn.
"Yêu thuật! Hắn dùng yêu thuật!" – Tên cầm đầu kinh hoàng quát lớn. "Cùng lên, dùng Kiếm Trận giết chết hắn!"
Bốn kẻ còn lại lập tức dàn trận, linh khí hệ Kim bùng nổ tạo thành một bức tường kiếm ảnh dày đặc bao vây lấy Lâm Diệp. Đây là tuyệt kỹ của Thiên Kiếm Môn, chuyên dùng để trấn áp ma tu.
Lâm Diệp hít một hơi sâu. Hắn cảm thấy "Khí của Thảo Mộc" trong người đang sôi sục. Hắn muốn thử nghiệm một kỹ thuật mà hắn đã ấp ủ bấy lâu: Châm cứu bằng kiếm khí.
"Các ngươi gọi đây là kiếm sao? Để ta chỉ cho các ngươi thấy, kiếm còn có thể dùng để 'chữa bệnh' cho tâm hồn thối nát của các ngươi."
Lâm Diệp hóa thành một bóng mờ, xuyên qua khe hở của kiếm trận với tốc độ kinh người. Thanh Huyết Nguyệt trên tay hắn không còn là vũ khí nặng nề, mà biến thành một cây kim châm khổng lồ.
Phập! Phập! Phập! Phập!
Bốn tiếng động khô khốc vang lên đồng loạt. Lâm Diệp xuất hiện ở phía sau kiếm trận, chậm rãi thu kiếm vào bao.
Bốn tên cao thủ Thiên Kiếm Môn đứng bất động như những pho tượng đá. Trên cơ thể họ không có một vết chém lớn nào, chỉ có những nốt ruồi màu tím nhỏ xíu tại các huyệt vị hiểm yếu: Đại Chùy, Thần Phế, và quan trọng nhất là ngay giữa Khí Hải.
"Ngươi... ngươi đã làm gì?" – Tên cầm đầu run rẩy, hắn nhận ra mình không thể nhấc nổi một ngón tay, toàn bộ linh lực trong người như bị một hố đen hút sạch.
"Ta chỉ là phong tỏa huyệt đạo của các ngươi bằng kiếm khí mang độc tính Hàn Băng Thạch." – Lâm Diệp lạnh lùng nói, giọng hắn không chút cảm xúc. "Trong vòng ba canh giờ, nếu không có ta giải độc, linh căn của các ngươi sẽ hoàn toàn tan chảy, biến các ngươi thành phế nhân suốt đời."
"Cứu... cứu mạng..."
Lâm Diệp không nhìn lại một lần. Hắn cúi xuống, nhặt lấy những túi trữ vật của bọn chúng, tìm kiếm những dược liệu hoặc thông tin hữu ích về kinh thành.
Hắn nhận ra rằng, sự kết hợp giữa kiến thức y thuật và kiếm thuật giết người đã tạo ra một thứ võ công chưa từng xuất hiện trên thế gian này. Không cần tàn sát đẫm máu, nhưng lại khiến kẻ thù sống không bằng chết – đó mới là sự trừng phạt cao nhất mà hắn dành cho những kẻ theo phe hoàng tộc.
Dưới ánh hoàng hôn đỏ rực như máu đang khuất dần sau dãy núi, Lâm Diệp bước tiếp. Mỗi bước đi, khí thế của hắn lại thêm một phần trầm ổn, một phần lạnh lùng.
Kẻ mang mặt nạ bạc đã sẵn sàng cho hồi tiếp theo. Nơi ấy, tại biên giới Đại Chu, một quân cờ quan trọng nhất đang gặp nạn – công chúa Tần Linh Nhi.