MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHuyết Sát Xuân HoaChương 1: HOA NỞ

Huyết Sát Xuân Hoa

Chương 1: HOA NỞ

1,226 từ

Mùa đông ở kinh thành năm ấy lạnh đến thấu xương. Tuyết rơi trắng xóa, phủ lên những mái ngói cong vút của vương phủ một lớp áo bạc đầy tang tóc. Nhưng bên trong hầm ngầm của U Linh Vương phủ, mùi máu tanh nồng lại át cả cái lạnh của đất trời.

Vân Sát quỳ trên nền đá buốt giá. Chiếc áo mỏng manh trên người nàng đã rách nát, để lộ những vết sẹo cũ mới chồng chất lên nhau. Nàng không run rẩy, hay đúng hơn là nàng không còn cảm giác để mà run rẩy nữa. Đôi mắt nàng đục ngầu, nhìn chăm chằm vào mũi giày thêu rồng đen của người đàn ông đang ngồi trên xe lăn trước mặt.

Thẩm Huyền Kính. Chủ nhân của nàng. Thần linh của nàng. Và cũng là ác quỷ của nàng.

Hắn khẽ ho một tiếng, thanh âm trầm đục vang vọng trong căn hầm kín. Đôi chân hắn phủ một lớp chăn gấm dày, nhưng ai cũng biết, bên dưới lớp gấm ấy là đôi chân đã tàn phế, hậu quả của trận hỏa hoạn kinh hoàng ở Thanh Châu ba năm trước. Trận hỏa hoạn đã thiêu rụi một thành phố, và thiêu chết cả trái tim của vị vương gia kiêu ngạo này.

"Vân Sát." Hắn gọi tên nàng, giọng nói dịu dàng như người tình thủ thỉ, nhưng ẩn chứa trong đó là băng giá ngàn năm.

"Có nô tì." Vân Sát cúi đầu thấp hơn, trán chạm sát nền đá lạnh.

"Ngươi đi theo ta bao lâu rồi?"

"Bẩm Vương gia, tròn ba năm, hai tháng, mười ngày."

Thẩm Huyền Kính khẽ cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. Hắn đưa bàn tay gầy guộc, trắng bệch ra, nâng cằm nàng lên. Ngón tay hắn lạnh hơn cả tuyết ngoài kia, khiến nàng khẽ rùng mình.

"Lâu như vậy rồi sao? Vậy mà ta vẫn thấy ngươi chưa đủ 'sạch'." Hắn liếc nhìn vết máu khô trên tay nàng, đó là máu của kẻ ám sát hắn vừa mới phái nàng đi giải quyết. "Kẻ làm bóng tối thì không được để lại dấu vết. Ngươi để máu của một kẻ hạ đẳng dính lên người, là đang sỉ nhục con mắt của ta."

Vân Sát không bào chữa. Nàng biết, mọi lời giải thích trước mặt Thẩm Huyền Kính đều là vô nghĩa. Nàng chỉ khẽ đáp: "Nô tì có tội. Xin Vương gia trách phạt."

Thẩm Huyền Kính buông cằm nàng ra, rút khăn tay lau sạch những ngón tay vừa chạm vào nàng, rồi ném chiếc khăn vào chậu than đang cháy rực.

"Trách phạt? Phạt ngươi thì ai sẽ đi làm việc cho ta? Đứng lên đi. Đêm nay, ngươi có một nhiệm vụ mới."

Vân Sát gượng đứng dậy, đôi chân tê dại vì quỳ lâu khiến nàng hơi lảo đảo. Huyền Kính nhìn nàng bằng ánh mắt khinh miệt. Hắn ghét sự yếu đuối, dù là nhỏ nhất.

"Ngày mai, Thái tử sẽ tổ chức tiệc thưởng trà tại ngự uyển. Hắn muốn dùng vẻ ngoài nhân nghĩa để chiêu mộ hiền tài. Ta muốn ngươi trà trộn vào đó, lấy cho ta bức mật thư của sứ giả Tây Vực dâng lên."

"Lấy mật thư, hay là...?" Vân Sát bỏ lửng câu nói. Nàng biết Thẩm Huyền Kính không bao giờ chỉ muốn một bức thư đơn giản.

"Giết kẻ cầm thư, rồi ném bức thư đó vào tay một người của Thẩm Dục." Thẩm Dục là ngũ vương gia, kẻ thù lớn nhất hiện tại của hắn trên triều đình. "Ta muốn họ cắn xé nhau, còn chúng ta... chúng ta sẽ ngồi xem kịch."

Vân Sát cúi đầu nhận mệnh. Nhưng khi nàng vừa quay lưng định rời đi, giọng nói của Thẩm Huyền Kính lại vang lên, lần này mang theo sự tàn nhẫn tột độ:

"Vân Sát, nếu bị bắt, ngươi biết phải làm gì rồi chứ?"

Nàng dừng bước, sống lưng cứng đờ. "Nô tì biết. Không để lại xác, không để lại lời."

"Tốt." Hắn xoay xe lăn đi về phía bóng tối. "Đừng để ta phải thất vọng. Vì nếu ngươi chết mà không hoàn thành việc, ta sẽ đào mộ cha mẹ ngươi lên, cho họ nếm lại cảm giác bị hỏa thiêu một lần nữa."

Trái tim Vân Sát thắt lại. Cha mẹ nàng – những người nông dân tội nghiệp đã chết trong trận hỏa hoạn Thanh Châu năm ấy. Hắn biết đó là tử huyệt duy nhất của nàng. Hắn cứu nàng từ đống tro tàn, nuôi dạy nàng thành sát thủ, không phải vì lòng tốt, mà vì hắn cần một con chó trung thành không có đường lui.

Vân Sát bước ra khỏi hầm ngầm. Gió lạnh ùa vào mặt, gột rửa đi mùi máu nhưng không gột rửa được sự mục nát trong lòng. Nàng nhìn lên bầu trời đen kịt, không một ngôi sao. Đời nàng cũng vậy, từ lâu đã không còn ánh sáng.

Nàng bắt đầu chuẩn bị. Không phải quần áo tử sĩ, mà là một bộ váy lụa hồng nhạt của một tiểu thư khuê các. Thẩm Huyền Kính muốn nàng dùng mỹ nhân kế. Nàng nhìn mình trong gương, khuôn mặt nhợt nhạt, ánh mắt trống rỗng. Nàng chưa bao giờ thấy mình đẹp, nàng chỉ thấy mình là một món hàng được mài giũa sắc lẹm để chờ ngày đâm vào tim kẻ khác.

Sáng hôm sau, ngự uyển nhộn nhịp tiếng cười nói. Vân Sát trong vai con gái một viên quan nhỏ bị thất lạc, dễ dàng lọt qua vòng bảo vệ nhờ sự sắp xếp của Huyền Kính. Nàng đứng nép mình bên gốc hoa mai, quan sát mục tiêu.

Tên sứ giả Tây Vực đang say sưa bên những bình rượu quý. Hắn không biết rằng, tử thần đang đứng cách hắn chỉ vài bước chân, khoác lên mình lớp áo hồng nhu mì như cánh hoa xuân.

Nhưng điều Vân Sát không ngờ tới, chính là sự xuất hiện của một người.

"Cô nương, hoa mai này lạnh lắm, sao không vào trong sưởi ấm?"

Một giọng nói ấm áp vang lên. Vân Sát quay lại, bắt gặp ánh mắt của một nam tử trẻ tuổi, phong thái thanh cao. Đó là Phó Ngôn – vị ngự y trẻ tuổi vốn nổi danh nhân hậu, cũng là người duy nhất từng cho nàng một chiếc bánh bao khi nàng đang thoi thóp giữa đám người tị nạn năm xưa.

Tim nàng lỗi một nhịp. Giữa đống bùn lầy này, vẫn có người nhìn nàng bằng ánh mắt của một con người, chứ không phải một công cụ.

Nhưng từ phía xa, trên lầu cao của vương phủ đối diện, nàng cảm nhận được một ánh nhìn lạnh lẽo như dao găm đang găm chặt vào lưng mình. Thẩm Huyền Kính đang quan sát. Hắn đang xem con chó của hắn có vì một chút hơi ấm mà quên mất nhiệm vụ hay không.

Vân Sát siết chặt bàn tay trong tay áo, nơi giấu một cây kim độc. Nàng mỉm cười với Phó Ngôn, một nụ cười rực rỡ nhưng chứa đầy chất độc.

"Cảm ơn công tử, nhưng tôi thích cái lạnh này. Nó khiến con người ta... tỉnh táo hơn."

Đêm đó, máu sẽ lại chảy. Và bông hoa xuân mang tên Vân Sát, sẽ lại một lần nữa nhuốm đỏ sắc huyết sát.