815 từ
Tiệc thưởng trà ở ngự uyển vẫn đang náo nhiệt, tiếng đàn sáo du dương như muốn che lấp đi những âm mưu đen tối dưới gầm bàn. Vân Sát đứng đó, giữa hương hoa mai thoang thoảng, nhưng mũi nàng chỉ ngửi thấy mùi tử khí.
Phó Ngôn vẫn đứng đó, ánh mắt anh nhìn nàng đầy sự quan tâm chân thành. Đối với một kẻ sống trong bóng tối như Vân Sát, ánh mắt ấy quá chói lòa, khiến nàng thấy đau nhói. Nàng khẽ lùi lại một bước, giữ khoảng cách. Nàng biết, nếu Thẩm Huyền Kính thấy nàng đứng quá gần một người đàn ông khác, kẻ phải chịu khổ không chỉ có nàng, mà có thể là cả vị lương y nhân hậu này.
"Cô nương, hình như sắc mặt cô không tốt?" Phó Ngôn lo lắng hỏi.
"Tôi không sao, cảm ơn công tử." Vân Sát đáp gọn lỏn rồi nhanh chóng quay đi.
Mục tiêu của nàng – tên sứ giả Tây Vực – bắt đầu đứng dậy, lảo đảo vì say rượu. Hắn đi về phía hành lang vắng vẻ để giải rượu. Đây chính là thời cơ. Vân Sát lướt đi nhẹ nhàng như một chiếc lá rụng, không một tiếng động.
Trong bóng tối của hành lang, khi tên sứ giả vừa kịp định thần, Vân Sát đã áp sát. Cây kim độc trong tay áo nàng bắn ra, chuẩn xác găm vào cổ họng hắn. Hắn không kịp kêu một tiếng, chỉ trợn trừng mắt rồi đổ gục. Vân Sát nhanh nhẹn lục tìm trong lớp áo của hắn, lấy ra bức mật thư có dấu ấn sáp đỏ.
Đúng lúc đó, tiếng bước chân dồn dập vang lên. Đội tuần tra!
Vân Sát không hoảng loạn. Theo kế hoạch, nàng phải ném bức thư này vào phòng của Ngũ vương gia Thẩm Dục trước khi rút lui. Nàng tung mình nhảy lên mái nhà, nhưng một mũi tên từ xa bắn tới. Cú bắn cực kỳ hiểm hóc, nhắm thẳng vào vai trái của nàng.
Vân Sát cắn răng để không bật ra tiếng rên. Nàng biết mũi tên này không phải của quân tuần tra. Quân tuần tra không thể phản ứng nhanh đến thế. Đây là người của Thẩm Huyền Kính. Hắn đang "giúp" nàng tăng thêm độ kịch tính cho màn kịch này. Một tử sĩ bị thương sẽ khiến sự nghi ngờ đổ dồn về phía Thẩm Dục một cách tự nhiên hơn.
Nàng cố nén cơn đau, hoàn thành việc ném mật thư vào cửa sổ phòng Thẩm Dục rồi biến mất vào bóng đêm.
Khi trở về U Linh Vương phủ, tuyết đã bắt đầu rơi dày hơn. Vân Sát lê bước chân nặng nề vào hầm ngầm. Máu từ vai nàng chảy dài, nhuộm đỏ một mảng áo hồng thanh khiết.
Thẩm Huyền Kính vẫn ngồi đó, trong bóng tối, tay xoay nhẹ chiếc nhẫn ngọc bích.
"Xong rồi chứ?" Hắn hỏi, giọng lạnh lùng như không hề thấy vết thương đang rỉ máu trên người nàng.
"Bẩm Vương gia, mật thư đã nằm trong tay Ngũ vương gia. Sứ giả đã chết."
"Tốt." Hắn gật đầu, rồi đột ngột ném một chén trà nóng về phía nàng. Chén trà đập trúng vết thương ở vai, nước trà nóng bỏng hòa cùng máu khiến Vân Sát run bắn người, ngã quỵ xuống đất.
"Cái chén này là dành cho sự dư thừa của ngươi. Tại sao lại nói chuyện với Phó Ngôn?"
Vân Sát bàng hoàng, nàng cúi đầu: "Nô tì... chỉ là tình cờ bắt gặp. Hắn chủ động bắt chuyện."
"Tình cờ?" Thẩm Huyền Kính cười khẩy, hắn điều khiển xe lăn tiến lại gần, dùng cán quạt nâng cằm nàng lên. "Vân Sát, ngươi nên nhớ kỹ thân phận của mình. Ngươi là một con chó săn, mà chó săn thì không được phép có cảm xúc với người lạ. Ngươi nghĩ hắn quan tâm ngươi sao? Hắn chỉ đang nhìn một món đồ chơi lạ mắt mà thôi."
Hắn nghiêng người, thì thầm vào tai nàng: "Để trừng phạt sự xao nhãng của ngươi, đêm nay hãy ra sân quỳ. Khi nào tuyết phủ kín đôi vai này, ngươi mới được phép đứng dậy. Đừng để ta thấy ngươi dùng nội lực để chống lạnh, nếu không... ngươi biết hậu quả rồi đấy."
Vân Sát nhắm mắt, nuốt ngược nước mắt vào trong. "Nô tì tuân mệnh."
Đêm đó, giữa sân vương phủ mênh mông, có một bóng dáng nhỏ bé quỳ cô độc giữa làn tuyết trắng. Vết thương trên vai nàng đông cứng lại vì lạnh, rồi lại nứt ra vì cử động. Nàng nhìn về phía phòng của Thẩm Huyền Kính, nơi ánh đèn vẫn sáng. Nàng tự hỏi, trong thâm tâm hắn, có bao giờ coi nàng là một con người? Hay ngay cả cái chết của nàng, cũng chỉ là một quân cờ để hắn tính toán?