MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHuyết Sát Xuân HoaChương 3: BÓNG MA TRONG PHỦ

Huyết Sát Xuân Hoa

Chương 3: BÓNG MA TRONG PHỦ

704 từ

Vân Sát quỳ đến tận tờ mờ sáng. Khi ánh dương hiu hắt vừa ló dạng, toàn thân nàng đã phủ một lớp tuyết mỏng, đôi môi tím tái không còn chút sức sống. Lúc này, quản gia vương phủ mới đi tới, lạnh lùng bảo: "Vương gia cho phép ngươi lui hạ. Nhưng đừng có nghỉ ngơi, chuẩn bị đi, tối nay Vương phi tương lai sẽ đến phủ."

Vân Sát khẽ giật mình. Vương phi tương lai? Đó chính là Liễu Nhược Yên – thiên kim đại tiểu thư của phủ Thượng thư, người mà Thẩm Huyền Kính luôn giữ thái độ tôn trọng và yêu chiều trước mặt thiên hạ.

Nàng lảo đảo đứng dậy, từng thớ thịt như bị xé rách. Nàng không về phòng mà đi thẳng ra giếng nước sau vườn, múc một gáo nước lạnh dội thẳng lên đầu để tỉnh táo. Nàng phải sống. Chỉ có sống, nàng mới có cơ hội tìm lại mộ phần của cha mẹ, mới có thể trả hết nợ cho Thẩm Huyền Kính và tìm thấy tự do.

Tối đó, U Linh Vương phủ chìm trong không khí trang trọng khác hẳn ngày thường. Liễu Nhược Yên xuất hiện như một nàng tiên giữa đời thực. Cô ta xinh đẹp, yếu điệu và mang theo mùi hương của phấn hoa cao quý.

Thẩm Huyền Kính đón cô ta với nụ cười dịu dàng nhất mà Vân Sát từng thấy. Hắn nắm tay Nhược Yên, ánh mắt đầy tình tứ.

"Nhược Yên, đây là Vân Sát, nô tì thân cận của ta. Từ nay nàng ở lại phủ, có việc gì cứ sai bảo nó."

Liễu Nhược Yên nhìn Vân Sát bằng ánh mắt dò xét, rồi mỉm cười thanh tao: "Kính ca ca, trông cô ta có vẻ hơi đáng sợ. Đôi mắt này... dường như chứa đầy sát khí."

Thẩm Huyền Kính cười nhạt: "Nó chỉ là một con vật biết nghe lời thôi, nàng không cần sợ."

Sự có mặt của Liễu Nhược Yên khiến cuộc sống của Vân Sát trở thành địa ngục mới. Nhược Yên không hiền lành như vẻ ngoài. Cô ta ghen tị với sự hiện diện thường xuyên của Vân Sát bên cạnh Huyền Kính.

Một buổi chiều, Nhược Yên cố tình làm vỡ bình hoa quý do Hoàng thượng ban tặng, rồi đổ lỗi cho Vân Sát.

"Chính cô ta đã đẩy tôi!" Nhược Yên thút thít bên cạnh Thẩm Huyền Kính.

Vân Sát đứng đó, không một lời biện minh. Nàng biết, trong cuộc chơi này, lời nói của một nô tì như nàng nặng chưa bằng một sợi tóc của tiểu thư họ Liễu.

Thẩm Huyền Kính nhìn bình hoa vỡ vụn, rồi nhìn sang Vân Sát. Ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng tàn nhẫn. Hắn biết thừa là Nhược Yên tự làm, nhưng hắn muốn mượn tay cô ta để mài giũa thêm sự nhẫn nhịn của Vân Sát.

"Vân Sát, ngươi làm Nhược Yên sợ hãi. Hãy tự vả miệng ba mươi cái, sau đó quỳ xuống xin lỗi cô ấy."

Bàn tay Vân Sát siết chặt. Ba mươi cái vả miệng không là gì so với những trận đòn roi, nhưng sự sỉ nhục này mới là thứ đâm thấu tâm can. Nàng nhìn thẳng vào mắt Huyền Kính, hy vọng tìm thấy một chút tia dao động, nhưng không, chỉ có sự lạnh lùng tột độ.

"Chát! Chát! Chát!"

Tiếng tát vang lên khô khốc trong phòng khách. Mỗi nhát tát, khóe môi Vân Sát lại chảy máu. Nhược Yên ngồi bên cạnh, vừa nhâm nhi trà vừa mỉm cười đắc thắng. Sau ba mươi cái, khuôn mặt Vân Sát sưng húp, máu nhuốm đỏ cả cằm.

Nàng quỳ xuống, giọng nói khàn đặc: "Nô tì đáng chết, xin tiểu thư tha lỗi."

Thẩm Huyền Kính phất tay: "Lui ra đi. Đừng để máu của ngươi làm bẩn thảm của ta."

Vân Sát bước ra ngoài, bầu trời bỗng đổ mưa rào. Nàng đứng dưới mưa, mặc cho nước mưa rửa trôi vết máu. Nàng chợt nhớ đến lời của Phó Ngôn: "Hoa mai lạnh lắm...". Đúng vậy, hoa mai dù lạnh nhưng vẫn có người thương xót, còn nàng, chỉ là một ngọn cỏ ven đường, ai cũng có thể dẫm đạp.