713 từ
Căng thẳng giữa các thế lực trong triều đình đạt đến đỉnh điểm. Mật thư bị mất khiến Thẩm Dục (Ngũ vương gia) bị Hoàng đế nghi ngờ có ý đồ thông đồng với ngoại bang. Để giải vây cho mình, Thẩm Dục quyết định tổ chức một buổi đi săn tại núi Trường Lạc, thực chất là một cái bẫy để tiêu diệt Thẩm Huyền Kính.
Thẩm Huyền Kính biết rõ đó là bẫy, nhưng hắn vẫn quyết định đi.
"Vân Sát, lần này đi săn, ngươi không đi cùng ta với tư cách tử sĩ nữa." Hắn nói khi đang kiểm tra mũi tên của mình.
"Vương gia muốn nô tì làm gì?"
"Ngươi sẽ mặc y phục của Nhược Yên, ngồi trong kiệu của ta. Thẩm Dục sẽ cho sát thủ bắn nổ kiệu trước khi đoàn xe lên núi. Ta muốn ngươi dẫn dụ toàn bộ hỏa lực của chúng, để ta có thời gian vòng ra phía sau bao vây."
Vân Sát sững người. Đây không phải là nhiệm vụ, đây là đi vào chỗ chết. Chiếc kiệu đó sẽ là một cái quan tài lộ thiên.
"Nếu nô tì chết, mật lệnh phía sau sẽ do ai tiếp nhận?" Nàng hỏi, giọng run rẩy nhẹ.
Thẩm Huyền Kính dừng tay, hắn ngước nhìn nàng, ánh mắt có chút phức tạp nhưng nhanh chóng vụt tắt. "Ngươi không dễ chết thế đâu. Chẳng phải ngươi luôn nói mạng ngươi rất cứng sao? Nếu ngươi sống sót trở về, ta sẽ cho ngươi một bùa hộ mệnh."
Bùa hộ mệnh? Đó là thứ mà các sát thủ hằng ao ước, nó tương đương với một lần được miễn tội chết hoặc một yêu cầu bất kỳ.
Sáng hôm sau, Vân Sát khoác lên mình bộ y phục lộng lẫy của Liễu Nhược Yên, che mặt bằng khăn voan mỏng. Nàng ngồi trong chiếc kiệu sang trọng, hương thơm của Nhược Yên vẫn còn vương lại khiến nàng thấy buồn nôn.
Đoàn xe đi đến đoạn đường hẹp bên sườn núi. Đột nhiên, từ hai bên rừng, hàng loạt mũi tên lửa bắn xuống như mưa.
"Bùm!" Một tiếng nổ lớn vang lên từ phía dưới gầm kiệu. Thẩm Dục đã chôn sẵn hỏa dược.
Chiếc kiệu bị hất văng xuống vực sâu. Vân Sát cảm thấy cơ thể mình bay lơ lửng giữa không trung, tiếng gió rít bên tai và cảm giác nóng rát của lửa. Trong khoảnh khắc đối mặt với cái chết, hình ảnh cuối cùng hiện lên trong đầu nàng không phải là cha mẹ, mà là gương mặt lãnh đạm của Thẩm Huyền Kính.
Thẩm Huyền Kính, nếu tôi chết, ông có một giây phút nào hối hận không?
Chiếc kiệu va đập vào các vách đá trước khi rơi xuống dòng suối xiết bên dưới. Vân Sát bị văng ra ngoài, va vào đá tảng, máu tuôn ra từ đầu và ngực. Nàng chìm dần xuống dòng nước lạnh ngắt, ý thức mờ nhạt đi.
Cùng lúc đó, trên đỉnh núi, Thẩm Huyền Kính đứng nhìn xuống vực thẳm. Hắn thấy khói lửa mù mịt, thấy mảnh vụn của chiếc kiệu nát tan. Đôi bàn tay hắn bám chặt vào thành xe lăn đến mức móng tay đâm sâu vào da thịt. Hắn đã thắng, quân của Thẩm Dục đã lộ diện và bị vây quét hoàn toàn. Nhưng chiến thắng này sao lại khiến lồng ngực hắn đau thắt đến vậy?
"Vương gia, có cần sai người xuống vực tìm... xác của Vân Sát không?" Một thuộc hạ run rẩy hỏi.
Thẩm Huyền Kính im lặng hồi lâu, giọng hắn khàn đặc: "Tìm. Dù chỉ còn một miếng xương cũng phải mang về đây cho ta."
Hắn không tin nàng chết. Nàng là "Vân Sát" – kẻ đã bò ra từ đống xác chết ở Thanh Châu. Nàng không được phép chết khi chưa có sự cho phép của hắn.
Dưới suối sâu, một bàn tay thô ráp đầy vết chai sạm của người đi rừng đã kịp nắm lấy vạt áo hồng của Vân Sát trước khi nàng bị dòng nước cuốn đi mất. Đó là một lão tiều phu già sống ẩn dật. Cuộc đời của Vân Sát lại một lần nữa bước sang một ngã rẽ mà ngay cả Thẩm Huyền Kính cũng không thể lường trước được.