552 từ · ~3 phút đọc
Dòng nước suối Trường Lạc lạnh buốt như hàng ngàn cây kim đâm vào da thịt, nhưng kỳ lạ thay, Vân Sát không còn cảm thấy đau. Khi ý thức lịm dần, nàng mơ thấy mình trở lại thành Thanh Châu năm mười tuổi. Cha nàng đang cầm một cành hoa xuân mới nở, mẹ nàng đang nấu một nồi cháo loãng nhưng bốc khói thơm phức. Nàng vươn tay ra muốn chạm vào, nhưng rồi một ngọn lửa đen ngòm ập đến, thiêu rụi tất cả. Ngọn lửa ấy mang gương mặt của Thẩm Huyền Kính.
Nàng giật mình tỉnh dậy, hơi thở đứt quãng.
"Tỉnh rồi sao? Mạng con bé này lớn thật, ngã từ vực cao thế kia, lại bị nước cuốn mà vẫn giữ được hơi tàn."
Một giọng nói già nua, khàn khàn vang lên. Vân Sát cố gắng mở mắt. Cảnh tượng trước mắt không phải là hầm ngầm tối tăm của vương phủ, mà là một gian nhà tranh sơ sài nhưng ấm áp. Mùi thuốc nam đắng ngắt vương vất trong không khí.
Lão tiều phu già, tên là ông Lục, đang ngồi bên bếp lửa sắc thuốc. Ông nhìn nàng, ánh mắt hiền từ nhưng chứa đựng sự trải đời.
"Đừng cử động, xương sườn con gãy hai cái, vết thương trên đầu mới khâu lại, động mạnh là rách miệng vết thương đấy."
Vân Sát nhìn xuống người mình. Bộ váy lộng lẫy của Liễu Nhược Yên đã bị cắt nát để băng bó, thay vào đó là một bộ đồ vải thô màu chàm cũ kỹ. Lần đầu tiên sau nhiều năm, nàng không khoác trên mình bộ giáp tử sĩ hay những bộ đồ hóa trang giả dối.
"Tại sao... ông lại cứu tôi?" Giọng nàng khản đặc, nghe như tiếng lá khô cọ xát vào nhau.
Ông Lục cười khà khà: "Thấy người sắp chết dưới suối thì vớt lên thôi, cần gì lý do? Ở cái chốn rừng sâu này, mạng người với mạng thú cũng chẳng khác nhau là mấy, sống được ngày nào hay ngày nấy."
Những ngày sau đó là khoảng thời gian kỳ lạ nhất trong cuộc đời Vân Sát. Nàng không phải quỳ dưới tuyết, không phải cầm kiếm giết người, không phải lo lắng xem hôm nay chủ nhân có vui hay không. Hàng ngày, nàng giúp ông Lục phân loại thảo dược, nghe ông kể về những loài chim trong rừng.
Lần đầu tiên, nàng nhận ra cơm trắng với muối vừng cũng có vị ngọt. Lần đầu tiên, nàng thấy nắng sớm vắt qua khe cửa đẹp đến nao lòng. Nàng bắt đầu tự hỏi: Tại sao mình phải quay lại cái lồng sắt ấy? Tại sao mình không thể cứ thế này, làm một cô gái hái thuốc bình thường, chết già giữa rừng xanh?
Nàng bắt đầu tập đi. Đôi chân nàng, vốn chỉ quen với việc khinh công ám sát, nay bước đi từng bước nặng nề trên cỏ mềm. Trong thâm tâm, nàng nhen nhóm một ý định: Bỏ trốn. Nàng sẽ giả chết hẳn, để "Vân Sát" tan biến cùng chiếc kiệu dưới vực sâu, và nàng sẽ sống như một người bình thường.
Nhưng nàng quên mất một điều: Thẩm Huyền Kính không bao giờ buông tha cho những thứ mà hắn coi là sở hữu.