563 từ
Không gian dưới mật thất chìm vào sự im lặng đáng sợ. Vân Sát đứng bất động, nàng biết mình đã bị bắt quả tang. Nhưng thay vì bỏ chạy hay quỳ lạy như trước, nàng đứng thẳng lưng, bàn tay vẫn nắm chặt chiếc hộp gỗ chứa kỷ vật của cha mẹ.
Thẩm Huyền Kính bước từng bước khó nhọc về phía nàng. Mỗi bước đi của hắn là một tiếng rên rỉ của xương cốt, nhưng gương mặt hắn lại mang một nụ cười nhạt đầy vẻ giễu cợt.
"Vân Sát, ta đã hy vọng ngươi thực lòng muốn ở lại. Ta đã hy vọng chén trà an thần đó là vì ngươi lo lắng cho giấc ngủ của ta." Hắn tiến sát lại, hơi thở nồng mùi trà hòa cùng vị đắng của thuốc. "Hóa ra, ngươi vẫn chỉ là con sói con không nuôi dạy nổi."
Vân Sát không lùi lại, nàng nhìn thẳng vào mắt hắn: "Vương gia, ngài gọi sự giam cầm này là lòng tốt sao? Ngài gọi việc giữ kỷ vật của cha mẹ người khác để đe dọa họ là tình yêu sao?"
Thẩm Huyền Kính đột ngột vươn tay, bóp chặt cổ nàng, ép nàng lùi sát vào vách đá lạnh lẽo. "Ngươi thì biết gì về tình yêu? Ta đã cứu mạng ngươi! Nếu không có ta, ngươi đã là một cái thây ma thối rữa ở Thanh Châu rồi!"
"Vậy thì thà ngài để tôi chết ở đó còn hơn!" Vân Sát nghẹn ngào, bàn tay nàng cào vào mu bàn tay hắn. "Ngài cứu tôi chỉ để có một người chịu đựng sự điên loạn của ngài. Ngài sợ cô đơn, Thẩm Huyền Kính. Ngài là vị vương gia quyền lực nhất, nhưng cũng là kẻ thảm hại nhất vì không ai thực lòng muốn ở bên cạnh ngài."
Câu nói của nàng như một mũi dao đâm trúng tử huyệt của hắn. Bàn tay đang bóp cổ nàng run lên. Hắn nhìn thấy trong mắt nàng không còn là sự sợ hãi, mà là sự khinh miệt. Đó là thứ duy nhất hắn không thể chịu đựng được.
Hắn buông tay ra, lùi lại một bước, lảo đảo vì đôi chân không trụ vững. Hắn cười điên dại: "Tốt... tốt lắm. Ngươi muốn bằng chứng này để dâng lên Hoàng huynh sao? Ngươi muốn ta chết sao?"
Hắn bất ngờ cầm cuộn mật thư Thanh Châu, ném vào chậu than đang đỏ lửa ở góc mật thất. Ngọn lửa bùng lên, thiêu rụi bằng chứng duy nhất có thể lật đổ hắn trong nháy mắt.
Vân Sát bàng hoàng: "Ngài làm gì vậy?"
"Ta cho ngươi thấy, ta không cần thứ này để giữ ngươi lại." Hắn nhìn ngọn lửa, ánh mắt trống rỗng. "Từ nay về sau, vương phủ này không có lính canh phòng ngươi nữa. Ngươi muốn đi thì đi, muốn ở thì ở. Nhưng hãy nhớ cho kỹ, nếu ngươi bước ra khỏi cánh cửa kia, mạng của lão tiều phu và Phó Ngôn sẽ biến mất cùng với sự tự do của ngươi."
Hắn xoay người, khó nhọc bò lên cầu thang, để lại Vân Sát đứng thẫn thờ giữa mật thất đầy tro tàn. Hắn đang chơi một trò chơi mới—trò chơi của sự tin tưởng bằng cách buông bỏ, nhưng lại dùng những mạng người vô tội làm sợi dây thừng vô hình.