564 từ
Ánh trăng non treo lơ lửng trên mái hiên cong vút của U Linh Vương phủ, hắt xuống những vệt sáng lạnh lẽo. Bên trong tẩm điện, mùi hương trầm quyện cùng mùi trà an thần nồng đậm. Thẩm Huyền Kính nằm trên giường, lồng ngực phập phồng đều đặn, đôi mày vốn luôn nhíu chặt nay đã giãn ra đôi chút vì tác dụng của thuốc.
Vân Sát đứng lặng bên giường. Nàng nhìn khuôn mặt của người đàn ông này—người đã cứu nàng khỏi đống tro tàn nhưng cũng chính là kẻ đã bẻ gãy đôi cánh của nàng. Có một khoảnh khắc, đôi bàn tay gầy guộc của nàng siết chặt chiếc trâm nhọn, ý định đâm thẳng vào yết hầu hắn bùng lên mãnh liệt. Nhưng nàng kiềm chế lại. Chết như vậy là quá dễ dàng cho hắn. Nàng muốn hắn phải mất đi thứ hắn coi trọng nhất: Quyền lực và sự kiểm soát.
Nàng khẽ khàng bước ra khỏi phòng, thân thủ nhanh nhẹn như một con mèo rừng. Các toán lính canh vẫn đi lại đều đặn, nhưng sau ba năm làm "cái bóng" ở đây, nàng biết rõ quy luật di chuyển của chúng hơn cả chính chúng. Nàng lách qua hòn non bộ, tiến về phía thư phòng—nơi có lối vào mật thất ngầm.
Bên trong thư phòng, không khí đặc quánh mùi giấy mực cũ. Vân Sát lần tay theo cạnh bàn gỗ sưa, nhấn mạnh vào một đóa hoa mai chạm khắc tinh xảo. Một tiếng "cạch" khẽ vang lên, kệ sách từ từ dịch chuyển, lộ ra một lối đi tối om, dẫn sâu xuống lòng đất.
Vân Sát đốt một ngọn nến nhỏ, hơi lạnh từ dưới hầm xộc lên khiến nàng rùng mình. Dưới này chứa đựng tất cả bí mật đen tối nhất của Thẩm Huyền Kính: những mật thư trao đổi với quân địch, danh sách những quan viên hắn đã mua chuộc, và quan trọng nhất—cuộn thư cũ ghi lại kế hoạch phóng hỏa thành Thanh Châu năm xưa.
Nàng lật tìm trong đống tài liệu, tim đập thình thịch. Bỗng nhiên, mắt nàng dừng lại ở một hộp gỗ nhỏ nằm sâu trong góc. Mở hộp ra, bên trong không phải là vàng bạc, mà là một lọn tóc bạc trắng và một chiếc vòng tay của trẻ con đã cũ nát. Vân Sát sững người. Đây là kỷ vật của cha mẹ nàng. Hóa ra, hắn không chỉ thiêu rụi nhà nàng, mà còn nhặt nhạnh những thứ này để làm bằng chứng kiểm soát tâm hồn nàng.
"Thẩm Huyền Kính... ngươi thật đáng tàn nhẫn đến tận cùng." Nàng nghiến răng, nước mắt trực trào nhưng nàng không cho phép mình khóc.
Đúng lúc nàng định cầm cuộn mật thư quan trọng nhất lên, một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía cầu thang tối:
"Ngươi đang tìm thứ này sao?"
Vân Sát giật bắn mình, ngọn nến trên tay rơi xuống đất, tắt phụt. Trong bóng tối, đôi mắt của Thẩm Huyền Kính sáng lên như mắt của một con thú dữ đang săn mồi. Hắn không ngồi xe lăn, mà đang chống tay vào vách đá, hơi thở có chút dồn dập vì cố sức, nhưng áp lực từ hắn vẫn khiến người ta nghẹt thở.
Hắn đã tỉnh từ lúc nào? Hay hắn chưa bao giờ thực sự ngủ?