679 từ
Sau đêm kinh hoàng ở bãi săn, Phó Ngôn được đưa về cung để điều trị, nhưng ai cũng biết tương lai của vị ngự y trẻ tuổi này đã bị hủy hoại. Thẩm Huyền Kính mang Vân Sát về phủ, nhốt nàng vào một căn phòng kiên cố hơn, xung quanh luôn có lính canh gác.
Vân Sát nằm trên giường, nhưng tâm trí nàng không còn ở đó. Nàng nhớ lại ánh mắt của Phó Ngôn lúc bị đánh – không phải ánh mắt oán hận, mà là ánh mắt thương xót nàng. Chính ánh mắt ấy đã đánh thức một thứ gì đó trong nàng vốn đã ngủ yên từ lâu: Lòng tự trọng và ý chí phản kháng.
Nàng nhận ra rằng, dù nàng có ngoan ngoãn, có hy sinh hay có tự sát, Thẩm Huyền Kính cũng sẽ không bao giờ buông tha cho nàng và những người xung quanh nàng. Hắn là một con thú bị thương, và hắn muốn cả thế giới phải chịu đau đớn cùng hắn.
Mình không thể chờ đợi sự thương hại của hắn. Mình phải mạnh mẽ hơn hắn.
Vân Sát bắt đầu ăn uống đầy đủ, nàng không còn tuyệt thực hay ngồi thẫn thờ nữa. Nàng bắt đầu tập luyện lại những chiêu thức tử sĩ trong không gian chật hẹp của căn phòng. Nàng dùng những mảnh sành vỡ để mài sắc lại kỹ năng dùng ám khí.
Một buổi tối, Thẩm Huyền Kính vào phòng. Hắn thấy nàng đang ngồi chải đầu, vẻ mặt bình thản lạ thường.
"Ngươi có vẻ đã thích nghi được với cuộc sống này." Hắn nói, tay mân mê lọn tóc của nàng.
Vân Sát mỉm cười, một nụ cười mà nàng đã luyện tập rất nhiều lần trước gương để trông thật tự nhiên: "Vương gia nói đúng, nô tì đã nghĩ thông suốt rồi. Chống lại ngài chỉ khiến những người tốt xung quanh nô tì phải khổ. Thay vì thế, nô tì nguyện ý ở lại bên ngài, hầu hạ ngài trọn đời."
Thẩm Huyền Kính thoáng chút nghi ngờ, nhưng sự kiêu ngạo và khao khát có được nàng đã lấn át lý trí hắn. Hắn ôm nàng vào lòng: "Ngươi biết điều như vậy là tốt. Chỉ cần ngươi ngoan, ta sẽ cho ngươi tất cả thiên hạ này."
"Nô tì không cần thiên hạ, nô tì chỉ cần Vương gia tin tưởng." Nàng thầm thì, nhưng trong đầu nàng đang tính toán từng bước chân của lính canh bên ngoài.
Nàng bắt đầu dùng sự dịu dàng giả tạo để làm suy yếu sự phòng bị của hắn. Nàng tự tay nấu trà cho hắn, mỗi ngày một chút, nàng bỏ vào đó một loại thảo dược vốn không có độc, nhưng nếu dùng lâu dài sẽ khiến đôi chân tàn phế của hắn đau nhức hơn vào những ngày mưa, buộc hắn phải dùng thêm những loại thuốc an thần có tác dụng gây mê nhẹ.
Nàng đang chờ đợi một cơ hội. Một cơ hội khi hắn say thuốc, khi triều đình có biến động lớn, nàng sẽ không chỉ chạy trốn một mình. Nàng sẽ khiến hắn phải nếm trải cảm giác bị phản bội bởi chính thứ mà hắn tự tin nhất.
Một đêm nọ, khi Thẩm Huyền Kính đã ngủ say dưới tác dụng của trà an thần, Vân Sát khẽ bước ra khỏi giường. Nàng lấy ra bản đồ vương phủ giấu dưới đế giày. Nàng không đi về phía cổng chính. Nàng đi về phía mật thất, nơi Thẩm Huyền Kính cất giữ bằng chứng về vụ hỏa hoạn Thanh Châu năm xưa – thứ mà hắn dùng để uy hiếp nàng, nhưng cũng chính là thứ có thể hủy hoại hắn nếu rơi vào tay Hoàng đế.
"Huyết sát xuân hoa... Xuân đến là để hoa nở, chứ không phải để máu chảy." Nàng lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên tia sáng kiên định.
Hành trình báo thù và tìm lại tự do của Vân Sát chính thức bắt đầu từ bóng tối của U Linh Vương phủ.