670 từ
Đêm ở bãi săn, những đống lửa trại rực cháy, tiếng cười nói và tiếng cụng chén vang lên không ngớt. Nhưng bên trong lều của Thẩm Huyền Kính, không khí lại u ám như một hầm mộ.
Hắn ngồi trên xe lăn, trước mặt là Vân Sát đang quỳ.
"Hắn nói sẽ giúp ngươi rời đi sao?" Huyền Kính hỏi, giọng nói bình thản đến mức đáng sợ.
Vân Sát cúi đầu: "Hắn chỉ là người qua đường, thấy nô tì sắc mặt kém nên hỏi thăm vài câu thôi."
"Người qua đường?" Thẩm Huyền Kính đột ngột lao người tới, túm lấy tóc nàng, buộc nàng phải ngẩng đầu lên nhìn hắn. "Vân Sát, ngươi nghĩ ta là kẻ ngốc sao? Hắn là Phó Ngôn, kẻ đã tặng ngươi bánh bao khi ngươi còn là con bé ăn xin, kẻ đã nhìn ngươi bằng ánh mắt thương hại ở ngự uyển. Ngươi tưởng ta không biết các ngươi có gian tình sao?"
"Nô tì không dám!" Vân Sát hét lên trong đau đớn.
"Không dám? Ngươi thà tự sát để bảo vệ lão tiều phu, bây giờ lại muốn bỏ trốn cùng tên ngự y này? Được, ta sẽ cho ngươi thấy, bất cứ ai chạm vào thứ của Thẩm Huyền Kính này đều phải trả giá bằng mạng sống."
Hắn ra lệnh cho thuộc hạ: "Mang Phó Ngôn đến đây."
Vân Sát hoảng sợ, nàng ôm lấy chân hắn: "Vương gia, không liên quan đến anh ấy! Là do nô tì quyến rũ anh ấy, là nô tì cầu xin anh ấy giúp đỡ! Xin ngài trừng phạt một mình nô tì thôi!"
Sự cầu xin của nàng càng khiến ngọn lửa ghen tuông trong lòng Huyền Kính bùng cháy dữ dội hơn. Hắn cười điên cuồng: "Ngươi vì hắn mà nhận tội sao? Tình sâu nghĩa nặng quá nhỉ!"
Chỉ một lát sau, Phó Ngôn bị lôi vào lều, tay chân bị trói chặt. Anh nhìn thấy Vân Sát đang quỳ lạy, tóc tai bù xù, trái tim anh đau đớn như bị xé nát.
"Vương gia, tôi và Vân Sát cô nương thanh thanh bạch bạch, xin ngài đừng làm nhục cô ấy!" Phó Ngôn hiên ngang nói.
Thẩm Huyền Kính không thèm liếc mắt nhìn Phó Ngôn, hắn nhìn Vân Sát: "Ngươi muốn cứu hắn? Được thôi. Ta sẽ cho ngươi một lựa chọn. Hoặc là ngươi tự tay dùng roi này đánh hắn ba mươi roi, hoặc là ta sẽ cho người cắt lưỡi hắn ngay tại đây."
Hắn ném một cây roi da ngựa có gắn những mấu sắt nhỏ xuống trước mặt nàng.
Vân Sát nhìn cây roi, rồi nhìn Phó Ngôn. Ba mươi roi với một người thư sinh yếu ớt như Phó Ngôn có thể lấy đi mạng sống của anh, hoặc khiến anh tàn phế cả đời. Nhưng nếu bị cắt lưỡi...
"Đánh đi, Vân Sát." Phó Ngôn khẽ nói, ánh mắt anh nhìn nàng đầy bao dung. "Đừng để hắn làm hại cô vì tôi."
Vân Sát run rẩy cầm cây roi lên. Mỗi tấc da thịt trên người nàng đều như đang bị thiêu đốt. Nàng nhìn Thẩm Huyền Kính, hắn đang ngồi đó, nhâm nhi rượu, đôi mắt tràn đầy sự đắc thắng của một kẻ thủ ác.
"Vút! Chát!"
Nhát roi đầu tiên hạ xuống lưng Phó Ngôn. Anh rên rỉ một tiếng, máu lập tức thấm qua lớp áo trắng của ngự y. Vân Sát nhắm mắt lại, nước mắt lã chã rơi. Mỗi roi nàng đánh vào Phó Ngôn, tim nàng lại nứt ra một vết. Nàng hận Thẩm Huyền Kính, nhưng nàng càng hận sự yếu đuối của chính mình.
Sau ba mươi roi, Phó Ngôn ngất đi trong vũng máu. Vân Sát buông rơi cây roi, nàng bò đến bên cạnh Thẩm Huyền Kính, giọng nói không còn chút sinh khí: "Ngài hài lòng chưa?"
Huyền Kính cúi xuống, hôn lên trán nàng: "Đây mới là con chó ngoan của ta. Nhớ kỹ cảm giác này, bất cứ ai đến gần ngươi, kết cục sẽ còn tệ hơn thế này."