MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHuyết Sát Xuân HoaChương 11: BÃI SĂN ĐẪM MÁU

Huyết Sát Xuân Hoa

Chương 11: BÃI SĂN ĐẪM MÁU

747 từ

Bãi săn phía Đông của hoàng gia nằm dưới chân núi Thiên Ấn, nơi những tán cây cổ thụ cao vút che khuất cả ánh mặt trời. Hôm nay, không khí nơi đây không chỉ mang theo mùi cỏ cây và gió lạnh, mà còn nồng nặc mùi của sự phô trương quyền lực.

Thẩm Huyền Kính ngồi trên một chiếc xe ngựa được thiết kế đặc biệt, rộng rãi và lộng lẫy như một căn phòng di động. Ngồi bên cạnh hắn là Vân Sát. Nàng mặc một bộ y phục màu xanh ngọc bích nhạt, tóc búi đơn giản nhưng cài một chiếc trâm ngọc quý giá. Vẻ ngoài thanh tao này khiến không ai nghĩ nàng từng là một tử sĩ tay đầy máu.

Huyền Kính nắm lấy tay nàng, những ngón tay hắn luồn vào kẽ tay nàng, siết chặt.

"Lát nữa khi gặp Hoàng huynh và các quan đại thần, ngươi chỉ cần im lặng mỉm cười. Nếu có ai hỏi, ngươi cứ nói mình là con gái một vị tri phủ phương Nam đã khuất, được ta cưu mang." Hắn dặn dò, giọng điệu mang theo sự sở hữu tuyệt đối.

Vân Sát nhìn ra cửa sổ, nơi những toán quân lính đang rầm rộ di chuyển. Nàng khẽ đáp: "Vương gia đã sắp xếp ổn thỏa, nô tì sao dám làm sai?"

Khi xuống xe, sự xuất hiện của Vân Sát lập tức thu hút mọi ánh nhìn. Giới quý tộc kinh thành đã quen với một Thẩm Huyền Kính tàn nhẫn, luôn đơn độc hoặc đi cùng những tên sát thủ lạnh lùng. Việc hắn mang theo một mỹ nhân có khí chất sầu muộn, thoát tục như vậy là chuyện xưa nay hiếm.

Ở phía xa, giữa những ngự y đi theo đoàn, có một người đang đứng khựng lại. Đó là Phó Ngôn. Anh nhìn thấy nàng, trái tim thắt lại. Anh nhớ rõ cô gái bị thương nặng mà anh đã gặp ở ngự uyển, nhớ cả sự lo lắng anh dành cho nàng khi nghe tin chiếc kiệu của U Linh Vương phủ rơi xuống vực. Thấy nàng vẫn còn sống, anh vui mừng khôn xiết, nhưng thấy nàng đứng cạnh Huyền Kính, anh lại cảm thấy một nỗi xót xa vô hạn.

Buổi săn bắt đầu. Thẩm Huyền Kính không thể cưỡi ngựa săn bắn, hắn ngồi trong lều chính cùng Hoàng đế và các quan đại thần uống rượu, luận bàn việc triều chính. Hắn cố tình để Vân Sát đứng hầu hạ bên cạnh, để tất cả mọi người thấy nàng thuộc về hắn.

Đến giữa buổi, Vân Sát xin phép ra ngoài để hít thở không khí. Nàng bước đi chầm chậm về phía con suối nhỏ sau bãi săn. Nàng cần một chút tĩnh lặng để thoát khỏi ánh mắt sắc lẹm của Huyền Kính.

"Vân Sát cô nương!" Một giọng nói ấm áp vang lên.

Nàng quay lại, là Phó Ngôn. Anh chạy đến, gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng chân thành.

"Tôi... tôi tưởng cô đã không qua khỏi sau vụ tai nạn đó. Cô khỏe chứ? Vết thương ở vai đã lành hẳn chưa?" Anh hỏi dồn dập, định vươn tay ra bắt mạch cho nàng theo bản năng nghề nghiệp nhưng rồi khựng lại vì nhận ra thân phận hiện tại của nàng.

Vân Sát nhìn Phó Ngôn, ánh mắt nàng vốn đang lạnh băng bỗng chốc tan chảy. "Phó đại phu, cảm ơn anh. Tôi... tôi vẫn ổn."

"Cô không ổn." Phó Ngôn nhìn sâu vào mắt nàng. "Ánh mắt cô không biết nói dối. Ở bên cạnh hắn, cô không hề hạnh phúc. Vân Sát, nếu cô muốn rời đi, tôi... tôi có thể giúp cô."

Câu nói của Phó Ngôn như một tia chớp rạch ngang bầu trời tối tăm của nàng. Nhưng ngay sau đó, một cảm giác ớn lạnh sống lưng ập đến. Vân Sát nhìn thấy từ phía lùm cây phía sau Phó Ngôn, một bóng đen đang lẩn lút.

Đó là tử sĩ của Huyền Kính. Hắn chưa bao giờ để nàng một mình.

"Phó đại phu, anh đi đi! Đừng bao giờ nói chuyện với tôi nữa, nếu anh còn muốn sống!" Vân Sát gằn giọng, cố tình tỏ ra tuyệt tình rồi quay lưng chạy nhanh về phía lều chính.

Nàng không biết rằng, ở trong lều, Thẩm Huyền Kính đang nghe báo cáo của thuộc hạ. Đôi chén sứ trong tay hắn vỡ nát, rượu hòa cùng máu chảy xuống nền đất.