MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHuyết Sát Xuân HoaChương 10: VỊ ĐẮNG CỦA TÌNH YÊU

Huyết Sát Xuân Hoa

Chương 10: VỊ ĐẮNG CỦA TÌNH YÊU

571 từ

Sau sự kiện với Liễu Nhược Yên, Thẩm Huyền Kính trở nên kỳ lạ. Hắn đuổi Nhược Yên về phủ và ra lệnh cấm cô ta bén mảng đến vương phủ trong vòng một tháng. Hắn nhốt mình trong thư phòng, uống rượu say khướt.

Nửa đêm, hắn xông vào phòng Vân Sát, hơi rượu nồng nặc.

Hắn lao đến ôm chầm lấy nàng, vùi mặt vào hõm cổ nàng, giọng nói mang theo sự yếu đuối chưa từng có: "Vân Sát... tại sao ngươi lại đối xử với ta như vậy? Ta đã cho ngươi tất cả, ta đã giữ mạng cho lão già đó, ta đã đuổi Nhược Yên đi... Tại sao ngươi không thể nhìn ta một lần?"

Vân Sát bị hắn ôm chặt đến mức khó thở, nàng có thể cảm nhận được sự run rẩy của người đàn ông quyền lực này. Nàng khẽ thở dài, bàn tay định đẩy hắn ra bỗng dừng lại giữa không trung.

"Vương gia, ngài không yêu tôi. Ngài chỉ yêu cảm giác được sở hữu một quân cờ hoàn hảo thôi."

"Không đúng!" Hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu nhìn nàng. "Ta yêu ngươi đến mức muốn giết chết ngươi để không ai có thể thấy được ngươi nữa. Ta yêu ngươi đến mức hận không thể bẻ gãy đôi chân ngươi để ngươi mãi mãi chỉ có thể ở bên cạnh ta!"

Vân Sát nhìn hắn, ánh mắt đầy sự thương hại: "Đó không phải là tình yêu. Đó là bệnh. Ngài đang bệnh, Vương gia ạ."

Thẩm Huyền Kính cười điên dại, hắn đè nàng xuống giường, nụ hôn nồng mùi rượu giáng xuống môi nàng. Nó không có sự dịu dàng, chỉ có sự xâm chiếm và đau đớn. Vân Sát không chống cự, nàng nằm đó như một khúc gỗ, mặc cho hắn làm gì thì làm.

Chính sự không chống cự này đã dập tắt ngọn lửa trong hắn. Hắn dừng lại, nhìn nàng với ánh mắt tuyệt vọng. Hắn nhận ra, hắn có thể chiếm hữu cơ thể nàng, nhưng linh hồn nàng đã bay xa khỏi tầm tay hắn từ cái ngày ở suối Trường Lạc ấy rồi.

"Ngày mai, Hoàng thượng tổ chức tiệc săn bắn lớn tại bãi săn phía Đông. Ngài muốn ta mang theo 'vị phu nhân' mới. Ngươi hãy chuẩn bị đi." Hắn đứng dậy, chỉnh lại y phục, giọng nói trở lại vẻ lạnh lùng thường ngày.

"Nô tì lấy tư cách gì để đi?" Vân Sát hỏi.

"Tư cách là người phụ nữ của Thẩm Huyền Kính này."

Vân Sát quay mặt đi. Nàng biết, buổi săn bắn này sẽ lại là một chiến trường mới. Tại đó, nàng sẽ gặp lại Phó Ngôn, người duy nhất đã coi nàng là một bông hoa cần được bảo vệ chứ không phải một món đồ chơi. Và nàng cũng biết, Thẩm Huyền Kính sẽ không để nàng dễ dàng tiếp cận ánh sáng ấy.

Đêm đó, Vân Sát lấy từ trong kẽ giường ra một mảnh vải nhỏ, trên đó có vẽ bản đồ của vương phủ mà nàng đã âm thầm quan sát bấy lâu nay. Nàng không cầu chết nữa. Nàng muốn sống. Nhưng là sống ở một nơi không có Thẩm Huyền Kính.

Trò chơi thực sự bây giờ mới bắt đầu. Bông hoa xuân nhuốm máu sẽ không héo úa, mà nó đang chờ đợi một cơn gió đông để tung mình bay đi.