585 từ
Vân Sát đã hồi phục, nhưng nàng không còn là Vân Sát của trước kia. Nàng không còn cúi đầu vâng dạ, cũng không còn thực hiện các nhiệm vụ ám sát. Nàng ngồi bên cửa sổ cả ngày, nhìn về phía dãy núi Trường Lạc xa xôi, không nói một lời nào. Nàng giống như một con búp bê bằng sứ đẹp đẽ nhưng vô hồn.
Thẩm Huyền Kính phát điên vì sự im lặng này. Hắn thà nàng mắng chửi hắn, thà nàng cầm kiếm đâm hắn một lần nữa, còn hơn là nhìn thấy nàng coi hắn như không khí.
Hắn mang đến cho nàng những thứ trang sức lộng lẫy nhất, những bộ váy lụa thượng hạng mà ngay cả vương phi cũng chưa chắc có được. Hắn muốn biến nàng thành một sủng phi thực sự, nhưng Vân Sát chỉ nhìn chúng bằng ánh mắt khinh miệt.
"Ngươi không thích sao?" Hắn cầm một chuỗi vòng ngọc trai, định đeo vào cổ nàng.
Vân Sát nhẹ nhàng gạt tay hắn ra: "Vương gia, ngài mang những thứ này đến cho một tử sĩ để làm gì? Để nhắc nhở nô tì rằng tôi chỉ là một món đồ chơi đắt tiền sao?"
"Ngươi không phải tử sĩ nữa!" Hắn quát lên. "Ta đã xóa tên ngươi khỏi danh sách ảnh tử. Từ giờ ngươi là người của ta, là người phụ nữ duy nhất trong phủ này có quyền năng như một vương phi!"
"Vương phi?" Vân Sát cười nhạt, âm thanh nghe như tiếng chuông vỡ. "Ngài nghĩ tôi cần danh phận đó sao? Thứ tôi cần, ngài vĩnh viễn không bao giờ cho được."
"Ngươi cần gì? Tự do? Lão già tiều phu đó? Hay là tên ngự y Phó Ngôn kia?" Cơn ghen tị bùng phát, hắn bóp chặt vai nàng khiến vết thương chưa lành hẳn lại nhói đau.
Đúng lúc đó, quản gia vào báo: "Vương gia, Liễu Nhược Yên tiểu thư cầu kiến. Cô ấy nghe tin ngài đưa một nữ nhân về và đang làm loạn ngoài cổng."
Thẩm Huyền Kính nhìn Vân Sát, một ý nghĩ đen tối chợt lóe lên trong đầu hắn. Hắn muốn thử xem nàng có còn biết ghen, còn biết đau vì hắn hay không.
"Cho cô ta vào." Hắn lạnh lùng ra lệnh, rồi xoay sang nói với Vân Sát: "Ngươi hãy đứng đó, nhìn xem ta đối xử với người phụ nữ sẽ làm Vương phi thực sự của ta như thế nào."
Liễu Nhược Yên bước vào, vừa thấy Vân Sát ngồi trên giường gấm, diện mạo thoát tục dù sắc mặt xanh xao, cô ta lập tức thay đổi sắc mặt.
"Kính ca ca! Sao anh lại để loại nô tì bẩn thỉu này ngồi ở đây? Đây là lụa thượng cống cơ mà!" Nhược Yên chạy lại, định tát Vân Sát một cái cho bõ ghét.
Nhưng lần này, Thẩm Huyền Kính không ngăn cản. Hắn ngồi đó, quan sát phản ứng của Vân Sát.
Vân Sát không tránh né, nàng đưa mặt ra đón nhận cái tát cháy má của Nhược Yên. "Chát!" một tiếng khô khốc. Khóe môi nàng chảy máu, nhưng ánh mắt nàng vẫn bình thản đến lạ lùng. Nàng nhìn thẳng vào mắt Huyền Kính, như muốn nói: Chỉ có vậy thôi sao? Ngài còn trò gì tàn nhẫn hơn không?
Sự bình thản của nàng khiến Thẩm Huyền Kính run rẩy. Hắn nhận ra mình đã thua. Hắn không thể dùng nỗi đau thể xác để điều khiển nàng được nữa.