623 từ · ~4 phút đọc
Máu. Màu đỏ của nó loang lổ trên nền tuyết trắng và trên cả vạt áo gấm của Thẩm Huyền Kính. Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng một người nhỏ bé như Vân Sát lại có thể chứa nhiều máu đến thế. Khi nàng tự đâm vào lồng ngực mình, hắn đã nghe thấy tiếng vỡ vụn, không phải của con dao, mà là của một thứ gì đó sâu thẳm trong lòng hắn.
"Về phủ! Gọi tất cả ngự y giỏi nhất đến! Nếu nàng chết, các ngươi tất cả phải bồi táng!"
Tiếng gầm của Thẩm Huyền Kính vang động cả cánh rừng già. Hắn không ngồi xe lăn nữa, hắn dùng đôi tay khỏe mạnh của mình ôm chặt lấy thân hình lạnh ngắt của Vân Sát, mặc cho đôi chân tàn phế kéo lê trên đất bùn. Hắn lôi nàng ra khỏi vòng tay của ông lão tiều phu, ánh mắt nhìn ông lão đầy sát khí nhưng cũng đầy sự ghen tị. Tại sao nàng lại thà chết vì lão già này chứ không chịu sống vì hắn?
Trở về U Linh Vương phủ, không khí như đặc quánh lại. Căn phòng của Vân Sát vốn đơn sơ nay đã được dọn dẹp lại, trải đầy nệm gấm và sưởi ấm bằng than quý không khói. Những vị đại phu danh tiếng nhất kinh thành bị bắt đến, thay phiên nhau chẩn mạch.
"Vương gia... vết đâm chỉ chệch tim nửa tấc, nhưng cô nương này vốn đã mang trọng thương, lại ngâm nước suối lạnh, nay ý chí cầu sinh lại vô cùng yếu ớt..." Vị đại phu già run rẩy báo cáo.
"Ta không cần nghe giải thích. Ta chỉ cần nàng sống." Thẩm Huyền Kính ngồi bên giường, tay nắm chặt lấy bàn tay gầy guộc của Vân Sát. Bàn tay nàng vốn đầy vết chai sạn vì cầm kiếm, nay lại trắng bệch và lạnh lẽo.
Hắn bắt đầu thực hiện một sự chăm sóc bệnh hoạn. Hắn tự tay bón thuốc cho nàng, dù nàng vẫn đang hôn mê. Mỗi lần nàng không nuốt được, hắn lại dùng miệng mình truyền thuốc sang. Hắn thì thầm vào tai nàng những lời đe dọa, như thể đó là liều thuốc duy nhất có tác dụng với nàng:
"Vân Sát, nghe cho rõ đây. Nếu ngươi không tỉnh lại, ta sẽ cho quân san bằng ngôi nhà của lão tiều phu kia. Ngươi muốn cứu lão đúng không? Vậy thì mở mắt ra mà canh giữ mạng lão đi."
Cứ thế, ba ngày ba đêm hắn không rời giường nửa bước. Đến đêm thứ tư, ngón tay Vân Sát khẽ cử động. Nàng từ từ mở mắt, ánh sáng từ ngọn đèn dầu khiến nàng nheo mắt khó chịu. Hình ảnh đầu tiên nàng thấy là gương mặt hốc hác, đôi mắt đỏ ngầu của Thẩm Huyền Kính đang nhìn nàng chăm chằm.
Nàng không nói gì, cũng không sợ hãi. Ánh mắt nàng trống rỗng như một mặt hồ chết. Nàng nhìn hắn như nhìn một người xa lạ, hoặc một bóng ma.
"Ngươi tỉnh rồi." Giọng hắn khản đặc, vừa có chút vui mừng, vừa có chút hận thù.
Vân Sát khẽ cử động đôi môi khô khốc: "Tại sao... không để tôi chết?"
Thẩm Huyền Kính cười, một nụ cười đầy cay đắng: "Chết? Trên đời này không có chuyện dễ dàng như vậy đâu. Mạng của ngươi là của ta, khi ta chưa cho phép, ngay cả Diêm Vương cũng không dám nhận ngươi."
Nàng nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lăn dài từ khóe mắt thấm vào gối gấm. Nàng đã cố gắng hết sức để thoát khỏi lồng giam này, nhưng cuối cùng, sợi xích ấy lại càng thắt chặt hơn.