737 từ
Vân Sát đang ngồi bên bờ suối, tay cầm chiếc gáo gỗ múc nước. Nàng đang cười. Đó là một nụ cười nhẹ nhàng, thanh thản mà trong suốt ba năm qua, Thẩm Huyền Kính chưa bao giờ được nhìn thấy. Nàng đang nói chuyện với ông Lục về việc mùa xuân tới sẽ trồng thêm một vài gốc đào.
"Vân Sát."
Một tiếng gọi lạnh lùng, âm u vang lên từ phía sau bụi rậm.
Cái gáo gỗ trên tay Vân Sát rơi xuống nước, trôi theo dòng chảy. Nụ cười trên môi nàng đông cứng lại, rồi biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một vẻ sợ hãi tột độ. Nàng không quay đầu lại cũng biết đó là ai. Cái lạnh lùng ấy, cái uy quyền ấy, đã khắc sâu vào xương tủy nàng.
Thẩm Huyền Kính ngồi trên xe lăn, được bốn tử sĩ khiêng từ trên sườn núi xuống. Gương mặt hắn tái nhợt, nhưng đôi mắt thì rực cháy một ngọn lửa đen tối.
"Chơi đủ chưa?" Hắn hỏi, giọng điệu mỉa mai. "Nhìn ngươi có vẻ rất hưởng thụ cuộc sống của một thảo dân."
Ông Lục thấy người lạ mang theo hung khí thì định tiến lên che chở cho Vân Sát: "Các vị là ai? Cô bé này là..."
"Câm mồm!" Một tử sĩ vung kiếm, lưỡi kiếm kề sát cổ ông lão.
"Đừng!" Vân Sát hét lên, nàng vội vã chạy lại, quỳ sụp xuống trước mặt xe lăn của Thẩm Huyền Kính. "Vương gia, xin ngài tha cho ông ấy. Ông ấy chỉ là người đi rừng, không biết gì cả. Là nô tì sai, là nô tì không về trình diện kịp thời!"
Thẩm Huyền Kính cúi người xuống, dùng ngón tay nâng khuôn mặt nàng lên. Hắn nhìn thấy những vết sẹo nhỏ đã bắt đầu lành trên trán nàng, nhìn thấy nước da đã hồng hào hơn đôi chút nhờ nắng rừng. Hắn thấy căm ghét sự hồng hào đó. Tại sao khi ở bên hắn, nàng luôn héo úa, còn ở nơi rách nát này, nàng lại có vẻ tràn đầy sức sống?
"Ngươi vì lão già này mà cầu xin ta?" Hắn cười nhạt, ánh mắt liếc qua ông Lục như nhìn một con kiến. "Vân Sát, ngươi quên ta đã dạy ngươi gì sao? Thứ gì khiến ngươi yếu mềm, thứ đó phải bị tiêu diệt."
"Không! Vương gia, con xin ngài!" Vân Sát ôm lấy chân hắn, đầu dập xuống đất liên tục. "Nô tì sẽ về, nô tì sẽ chịu mọi hình phạt, xin ngài đừng giết ông ấy!"
"Ồ? Ngươi muốn về sao?" Thẩm Huyền Kính vuốt ve mái tóc rối của nàng. "Được. Vậy để ta thử xem lòng trung thành của ngươi còn lại bao nhiêu."
Hắn ném một con dao găm xuống trước mặt nàng.
"Giết lão ta. Rồi ta sẽ tin ngươi vẫn là quân cờ của ta."
Vân Sát nhìn con dao, rồi nhìn ông Lục – người đã cứu mạng nàng, người đã cho nàng bát cháo ấm và dạy nàng tên của các loài hoa. Nàng run rẩy cầm con dao lên. Đôi bàn tay từng giết người không ghê tay nay lại run bần bật.
"Làm đi." Tiếng của Thẩm Huyền Kính như tiếng quỷ sa tăng thúc giục.
Vân Sát nhìn ông Lục. Ông lão không sợ hãi, ông chỉ nhìn nàng bằng ánh mắt buồn bã và bao dung. Nàng thà chết chứ không thể xuống tay với ân nhân của mình. Nhưng nàng biết, nếu nàng không làm, Thẩm Huyền Kính sẽ giết ông ấy bằng những cách đau đớn hơn vạn lần.
Đột nhiên, Vân Sát xoay mũi dao, không phải hướng về ông Lục, mà hướng về chính trái tim mình.
"Phập!"
Máu bắn lên tà áo trắng của Thẩm Huyền Kính. Hắn sững sờ. Nàng thà tự sát chứ không muốn nghe lời hắn?
"Vân Sát!" Hắn gầm lên, lao người khỏi xe lăn, ngã nhào xuống đất để chộp lấy cơ thể đang đổ gục của nàng.
Đôi mắt Vân Sát mờ đục, nàng nhìn hắn, môi mỉm cười cay đắng: "Vương gia... nô tì... trả lại mạng cho ngài... xin ngài... tha cho ông ấy..."
Lần đầu tiên trong đời, Thẩm Huyền Kính cảm thấy một nỗi sợ hãi thực sự. Không phải sợ mất quyền lực, không phải sợ cái chết, mà là sợ sự trống rỗng vô cùng khi vòng tay hắn không còn cảm nhận được nhịp tim của nàng.