Ánh đèn gas vàng vọt hắt xuống sân ga Victoria, tạo thành những quầng sáng mờ ảo trong làn sương dày đặc đặc trưng của London. Những năm cuối cùng của thời đại Victoria đang trôi qua trong sự giao thoa kỳ lạ giữa vẻ cổ điển của những cỗ xe ngựa kéo và tiếng gầm rú bắt đầu vang lên từ những đầu máy hơi nước khổng lồ. Mùi than đá nồng nặc quyện với hơi nước ẩm ướt, tạo nên một bầu không khí đặc quánh, che lấp đi những khuôn mặt của hành khách đang hối hả di chuyển trong đêm.
Julian Thorne đứng tựa lưng vào một cột trụ bằng gang đúc, chiếc áo khoác choàng dài màu xám tro giúp anh gần như tan biến vào bức tường gạch phía sau. Anh lấy chiếc đồng hồ quả quýt bằng bạc ra khỏi túi ghi-lê, ngón cái miết nhẹ lên mặt kính đã sờn. Kim đồng hồ chỉ đúng mười một giờ đêm. Đây là thời điểm mà những kẻ lương thiện thường đã yên giấc, và những bí mật bắt đầu tìm đường bò ra khỏi bóng tối.
Một người đàn ông thấp đậm, đội chiếc mũ phớt che nửa khuôn mặt, tiến lại gần Thorne. Bước chân của ông ta nặng nề, dấu hiệu của một người có trọng lượng cơ thể không hề nhỏ và có lẽ đang mang một gánh nặng tâm lý tương đương.
“Ông là Thorne?” Người đàn ông hỏi, giọng nói khàn đục vì thuốc lá.
Julian Thorne không ngẩng đầu, mắt vẫn dán vào chiếc đồng hồ.
“Tôi là người đã nhận được thư của ông, Ngài giám đốc điều hành của Công ty Đường sắt phương Đông. Và nếu tôi không lầm, đôi giày Oxford của ông đang dính chút bùn đỏ từ vùng ven ngoại ô phía Nam, nơi vừa xảy ra một vụ trật đường ray không đáng có vào sáng nay.”
Người đàn ông hơi sững người, bản năng kéo thấp vành mũ hơn một chút.
“Lẽ ra tôi không nên ngạc nhiên về khả năng quan sát của một cựu đặc nhiệm. Tôi là Arthur Penhaligon. Chúng ta không có nhiều thời gian. Chuyến tàu sắp khởi hành, và tôi đã sắp xếp cho ông một khoang riêng ở toa hạng nhất.”
“Tôi hy vọng lý do ông lôi một người đã giải nghệ ra khỏi giường vào giờ này đủ sức thuyết phục, ông Penhaligon.” Thorne cất đồng hồ vào túi, ánh mắt xám sắc lạnh cuối cùng cũng ngước lên, xoáy thẳng vào người đối diện.
Penhaligon thở dài, làn hơi nước từ miệng ông ta nhanh chóng tan vào sương đêm.
“Một cái chết, Thorne. Một cái chết mà nếu lộ ra ngoài, thị trường chứng khoán London sẽ sụp đổ trước khi mặt trời kịp mọc. Một nhân vật tầm cỡ, một khoang tàu khóa kín, và không một dấu vết xâm nhập. Những nhân viên của tôi đang hoảng loạn.”
Thorne khẽ nhếch môi, một nụ cười không mang theo chút ấm áp nào.
“Cửa khóa trong. Một bài toán kinh điển của sự lừa dối. Đi thôi, tôi không muốn vụ án này nguội lạnh trước khi tàu rời ga.”
Hai người băng qua dòng người thưa thớt để tiến về phía đoàn tàu đang nhả khói trắng xóa. Toa hạng nhất hiện ra với vẻ sang trọng tột bậc: gỗ gụ đánh bóng loáng, thảm nhung đỏ rực và những tay nắm cửa bằng đồng thau sáng loáng dưới ánh đèn điện mới mẻ. Khi bước chân vào bên trong, hơi lạnh của sương sớm ngay lập tức bị thay thế bởi mùi nước hoa đắt tiền, mùi gỗ sồi và cả một sự im lặng chết chóc đang bao trùm lấy toa tàu số 7.
Ở cuối hành lang, một người phục vụ tàu trẻ tuổi đang đứng run rẩy, gương mặt trắng bệch như sáp. Khi thấy Penhaligon và Thorne, cậu ta lắp bắp không thành lời, chỉ tay về phía căn phòng mang số 12.
“Chìa khóa dự phòng đâu?” Thorne hỏi ngắn gọn.
“Dạ… đây thưa ngài. Nhưng… nhưng cửa đã được chốt bên trong bằng thanh cài ngang.” Người phục vụ chìa ra một chùm chìa khóa với bàn tay run bần bật.
Thorne đón lấy chùm chìa khóa, nhưng anh không dùng đến nó ngay. Anh quỳ một gối xuống sàn thảm, áp sát mắt vào khe hở nhỏ phía dưới cánh cửa gỗ nặng nề. Sau vài giây, anh đứng dậy, rút từ trong túi áo ra một chiếc kính lúp nhỏ và quan sát tỉ mỉ phần tay nắm cửa.
“Các ông đã chạm vào đây chưa?”
“Chỉ mình tôi, khi cố gắng vặn tay nắm lúc thấy vị khách không phản ứng với tiếng gõ cửa.” Người phục vụ đáp.
Thorne không nói gì, anh lấy một chiếc khăn tay trắng, bọc lấy tay cầm và xoay nhẹ. Cánh cửa vẫn im lìm. Đúng như dự đoán, thanh chốt ngang bằng thép đã được kéo lại từ bên trong. Đây là loại chốt chắc chắn, chỉ có thể thao tác từ phía nội thất của khoang tàu.
“Tránh ra một chút.”
Thorne lùi lại, thay vì dùng sức mạnh cơ bắp để phá cửa, anh dùng một sợi dây thép mảnh mang theo bên mình, luồn khéo léo qua khe cửa phía trên, nơi bản lề hơi có độ rơ do rung lắc của tàu. Bằng những động tác chính xác và điêu luyện của một người từng được đào tạo để xâm nhập những nơi bất khả xâm phạm, anh móc vào thanh chốt. Một tiếng “cạch” khô khốc vang lên. Thanh thép rơi xuống.
Cánh cửa từ từ mở ra.
Bên trong khoang tàu số 12 là một không gian xa hoa nhưng hỗn độn. Một người đàn ông trung niên, mặc bộ đồ ngủ bằng lụa đắt tiền, ngồi gục đầu trên chiếc bàn nhỏ gắn sát cửa sổ. Một ly rượu vang đỏ đã cạn quá nửa đặt cạnh bàn tay trái đang co quắp của ông ta. Ánh đèn điện trong phòng vẫn bật, soi rõ những vệt máu khô sẫm màu đọng lại nơi khóe miệng nạn nhân.
“Tỷ phú dầu mỏ Samuel Ratcliffe.” Penhaligon thì thầm, giọng ông ta run rẩy. “Ông ấy đang trên đường đến Paris để ký kết một hợp đồng quân sự.”
Thorne tiến vào phòng, bước chân anh nhẹ đến mức không phát ra tiếng động trên sàn thảm. Anh không chạm vào thi thể ngay lập tức mà đứng quan sát toàn bộ hiện trường từ một góc phòng.
“Cửa sổ đóng kín và đã được cài khóa từ bên trong.” Thorne nhận xét, mắt liếc qua khung cửa kính dày vốn dùng để ngăn gió lạnh ở vận tốc cao. “Không có dấu hiệu vật lộn. Những cuốn sách trên kệ vẫn ngay ngắn. Ly rượu không bị đổ.”
Anh cúi xuống, đưa mũi ngửi nhẹ miệng ly rượu vang, sau đó quan sát thi thể. Julian Thorne lật nhẹ mí mắt của Ratcliffe, rồi kiểm tra các đầu ngón tay.
“Đồng tử co nhỏ, đầu ngón tay hơi xanh tím. Không có mùi hạnh nhân đắng của Cyanide. Đây là một loại độc dược tác động vào hệ thần kinh trung ương, gây liệt cơ hoành và dẫn đến ngưng thở. Một cái chết êm ái nhưng tàn nhẫn.”
“Tự sát sao?” Penhaligon hy vọng một câu trả lời đơn giản.
“Một người vừa chuẩn bị ký kết hợp đồng thay đổi cục diện ngành năng lượng châu Âu sẽ không chọn tự sát trên một chuyến tàu công cộng với một loại độc khó tìm như thế này.” Thorne đứng thẳng người, đôi mắt anh rà soát từng centimet vuông của căn phòng. “Và quan trọng hơn, thưa ông Penhaligon, hãy nhìn vào chiếc gạt tàn.”
Trong chiếc gạt tàn bằng sứ, có tàn thuốc lá. Nhưng điểm kỳ lạ là có hai loại tàn khác nhau: một loại tàn xám nhạt của xì-ga thượng hạng mà nạn nhân thường dùng, và một mẩu thuốc lá nhỏ cuộn tay, loại rẻ tiền mà những người tầng lớp lao động hoặc thủy thủ thường sử dụng.
“Có người đã ở đây. Một người không thuộc về tầng lớp của Ngài Ratcliffe.” Thorne kết luận.
“Nhưng cửa khóa trong! Làm sao hắn thoát ra được?” Người phục vụ tàu kêu lên.
Thorne không trả lời ngay. Anh bước ra hành lang, quan sát những hành khách khác đang bắt đầu ló đầu ra khỏi khoang tàu vì tò mò. Sự náo động đã bắt đầu lan rộng. Ở cuối hành lang, một người phụ nữ quý tộc với chiếc áo choàng lông thú che kín cổ đang nhìn về phía họ với ánh mắt lo âu. Cạnh đó là một sĩ quan quân đội nghỉ hưu với bộ râu quai nón tỉ tỉ chỉn chu, tay đang nắm chặt cây gậy chống.
“Tất cả mọi người trên toa tàu này đều là nghi phạm.” Thorne nói nhỏ với Penhaligon. “Yêu cầu nhân viên của ông phong tỏa toa số 7. Không ai được rời khỏi đây cho đến khi tàu dừng ở ga tiếp theo. Tôi cần danh sách hành khách và lời khai ban đầu của từng người.”
“Ông định làm gì, Thorne?”
“Tôi sẽ đi tìm kẽ hở trong sự hoàn hảo của căn phòng khóa kín này. Khoa học không bao giờ nói dối, chỉ có con người mới cố gắng bẻ cong nó.”
Thorne quay trở lại hiện trường, anh lấy một chiếc nhíp nhỏ từ túi đồ nghề, cẩn thận gắp mẩu thuốc lá cuộn tay lên. Anh quan sát nó dưới ánh sáng mạnh hơn. Có một vệt son môi mờ nhạt, cực kỳ mờ, gần như không thể thấy bằng mắt thường nếu không có kinh nghiệm điều tra.
“Một phụ nữ hút thuốc lá rẻ tiền, hoặc một người đàn ông muốn chúng ta nghĩ như vậy.” Anh lẩm bẩm.
Bên ngoài, tiếng còi tàu vang lên xé toạc màn đêm tĩnh mịch. Đoàn tàu bắt đầu chuyển bánh, những bánh xe thép nghiến lên đường ray tạo ra những nhịp điệu đều đặn nhưng nặng nề. Đối với những hành khách trên toa số 7, đây không còn là một chuyến hành trình xa hoa hướng về phía Đông, mà là một lồng sắt di động chứa đựng một kẻ giết người máu lạnh.
Julian Thorne ngồi xuống chiếc ghế đối diện với thi thể của Ratcliffe. Anh lấy một cuốn sổ tay nhỏ, bắt đầu vẽ lại sơ đồ vị trí các vật dụng trong phòng. Phong cách của anh luôn là vậy: lạnh lùng, chính xác và tách biệt hoàn toàn cảm xúc cá nhân khỏi sự thật. Đối với anh, cái chết của một tỷ phú hay một kẻ ăn mày đều có giá trị logic như nhau.
“Vụ án này không chỉ đơn thuần là giết người cướp của.” Thorne tự nhủ khi thấy chiếc ví căng phồng tiền vàng vẫn nằm nguyên trong túi áo nạn nhân. “Đây là một sự trừng phạt, hoặc một sự xóa sổ dấu vết.”
Làn sương bên ngoài cửa sổ tàu càng lúc càng dày, che khuất tầm nhìn vào những cánh rừng tối tăm của vùng ngoại ô London. Chuyến tàu tốc hành đang lao đi trong đêm, mang theo một bí mật kinh hoàng và một thám tử không bao giờ biết bỏ cuộc. Cuộc đấu trí giữa Julian Thorne và kẻ ẩn danh trong bóng tối chính thức bắt đầu, trên một hành trình mà đích đến có thể là sự thật, hoặc là một án mạng tiếp theo.
Thorne đóng cuốn sổ lại, tiếng bìa da va vào nhau khô khốc. Anh biết rằng, đằng sau lớp vỏ bọc quý tộc và lịch thiệp của những hành khách ngoài kia, là những động cơ đen tối đang chờ được bóc tách. Và anh, Julian Thorne, sẽ là người cầm con dao mổ của lý trí để thực hiện cuộc phẫu thuật tâm lý đầy hiểm nguy này.
Tiếng tàu chạy mỗi lúc một nhanh hơn, nhịp đập của máy móc hơi nước như hòa cùng nhịp tim của sự sợ hãi đang lan tỏa. Vụ án tại khoang số 12 mới chỉ là chương mở đầu cho một chuỗi những sự kiện đáng sợ mà Thorne sắp phải đối mặt. Anh nhìn vào hình ảnh phản chiếu của chính mình trên cửa sổ kính: một bóng hình cô độc, sắc sảo và đầy kiên định giữa một thế giới đang dần mất đi sự kiểm soát.
“Bắt đầu thôi.” Thorne thì thầm với chính mình, đôi mắt anh lóe lên một tia sáng kỳ lạ trong bóng tối của khoang tàu tử thần.
Dấu vết của vụ án mạng đầu tiên đã được thiết lập. Những manh mối nhỏ nhặt nhất như mẩu thuốc lá, ly rượu vang và thanh chốt cửa đang đợi được lắp ghép vào một bức tranh toàn cảnh. Julian Thorne đứng dậy, chuẩn bị cho cuộc thẩm vấn đầu tiên. Anh biết mình phải nhanh chóng, vì trên chuyến tàu tốc hành này, thời gian chính là đồng minh lớn nhất của hung thủ.
Sự thật đang lẩn khuất đâu đó giữa tiếng xình xịch của đầu máy hơi nước và những lời nói dối hoa mỹ của giới thượng lưu. Và Thorne, với bản năng của một cựu đặc nhiệm, đã đánh hơi thấy mùi vị của sự phản bội.